SẢN PHẨM MỚI

HÌNH ẢNH  piano đã qua sử dụng trong mục PIANO CƠ trên trang web và giá cả chỉ cập nhật 14 sản phẩm ở trang 1 và 3 sản phẩm ở trang 2, những sản phẩm tiếp theo chỉ để quí khách tham khảo. Quí khách muốn xem các mặt hàng piano cơ có sẵn khác, xim bấm VÀO ĐÂY 

THÔNG BÁO VÊ CHÍNH SÁCH NHẬP PIANO CŨ CỦA CÔNG TY  >>

Hổ trợ trực tuyến

huyquang.piano@yahoo.com
huyquangpiano
Hotline: 0912 178 187

 

THÔNG BÁO

Với phương châm "Hành động góp nhặt niềm tin", chúng tôi luôn muốn nghe được những ý kiến đóng góp của quý vị về dịch vụ của chúng tôi.

Quý vị chỉ việc nhấp chuột vào mục Liên hệ  và để lại lời nhắn.

Về việc mở Văn phòng Giao dịch miền Trung:

Đà nẵng là thành phố biển nằm dọc dòng sông Hàn hiền hòa như người dân nơi đây. Đà nẵng cũng có những cơn bão mạnh như muốn nhấn chìm tất cả .

                                                                                                  XEM THÊM>>>

You need Flash player 6+ and JavaScript enabled to view this video.

JA slide show
Tình yêu cuộc sống, và điều gì làm mẹ gấu buồn (Love of life, and what makes mother bear sad?)?

Thực ra, chẳng có chuyện gì đáng bàn.

Tôi chơi với một cậu (tạm gọi là bạn). Hắn làm ăn cũng được, sống tiết kiệm vì thời sinh viên, hắn đã trải qua những khó khăn. Hắn mang được cả bố mẹ từ quê ra Hà Nội, chăm sóc được các em ăn học. Hắn có tiền và đất đai nhưng hắn vẫn ở nhà cấp 4 (nhà 1 tầng cũ). Hắn làm lưới chống muỗi, lắp điều hòa, có tủ lạnh, ti vi, nhưng hắn quyết không xây nhà vì hắn cho thế là đủ. Hắn cũng chẳng mua ô tô vì hắn thấy không cần, hắn cho con hắn học trường làng với lý do là hắn muốn con hắn được rèn luyện.

Thực ra, hắn có phần đúng. Hắn chi tiêu tiết kiệm và nhiều khi, đi chơi với hắn, tôi cảm thấy mệt về cách chi tiêu chi li của hắn.

 

Hắn chắc chắn quá! Đơn giản là vậy.

 

Jack London (1876-1916)

Tôi nghĩ đến truyện "Tình yêu cuộc sống" của nhà văn Mỹ Jack London kể về anh chàng bị lạc, bị đói. Và sau khi được cứu, chàng có đủ đồ ăn nhưng vẫn giấu khắp nơi để đề phòng lúc đói. Có lẽ đó là bệnh tâm lý.

Khi người ta đã quá khổ, lúc đáng lẽ phải được sướng thì họ vẫn không chịu sướng vì đối với họ, có đồ để ăn, có nhà để ở là sướng lắm rồi, không đòi hỏi hơn.

 

Đó là khả năng sinh tồn và nó có mặt tích cực.

 

Rồi một ngày, anh chàng tôi kể trên thấy cần phải thay đổi. Hắn bung ra, xây nhà, mua ô tô. Nhà hắn xây rất nhiều tiền, lát sàn bằng những loại gỗ tự nhiên quí hiếm. Đương nhiên, suy nghĩ là tự do của mỗi người, song tôi thấy hắn xa cách tôi hay nói cách khác là không giống tôi.

 

Hôm qua, đọc trên Vnexpress thấy đăng "Dinh thự hơn chục tỷ đồng của doanh nhân Đà Nẵng", tôi lại thấy "phòng khách được trang trí bởi bộ sofa bằng gỗ nu quý hiếm" rồi "cầu thang đặt lát gỗ gõ đỏ, nhập từ Lào, có độ dày 5 phân mỗi miếng". Ngôi nhà có nhiều người khen là "Tuyệt" và cũng có bạn chê "nhà này mà đẹp sao? Chỉ thấy là sử dụng nhiều gỗ và đá thiên nhiên"....

Tôi cũng đánh giá thấp ngôi nhà đó. Tất nhiên là có nhiều người còn xây nhà đắt tiền hơn ngôi nhà này, sử dụng nhiều gỗ tự nhiên hơn nhưng khi đã lên mặt báo, chủ nhân sẽ thành cái bia để mọi người bắn hay bình luận, khen chê.

Còn thằng tôi gọi là ...bạn ở trên thì người khen, người chê ít hơn. Riêng tôi, tôi muốn hắn đi đường hắn, tôi đi đường tôi.

Chuyện nó giàu hơn hay nghèo hơn tôi không phải vấn đề, vấn đề là nếu tôi là nó, tôi sẽ không làm như nó.

 

Tối về, nghe vợ đọc cho con câu chuyện gấu bắc cực. Truyện có tên: "What makes me sad?" (Điều gì làm cho tôi buồn?)

 

Written &Illustrated by  Heidi & Howarth

 

Gấu bắc cực nhỏ chưa bao giờ thấy tuyết trước đó. Nó đã cảm thấy tuyết ở dưới chân, ngửi thấy trên đầu mũi, thấy lạnh trên lưỡi nhưng chưa bao giờ được nhìn.

 Little Polar Bear had never seen snow before.He had felt it beneath his paws, felt it smelt on the end of his nose, felt in cold on his tongue but he had never seen it.

 

Nó được sinh ra xung quanh là tuyết, ở trong một cái hang tối, ấm cúng và bây giờ, đã đến lúc phải ra đi. 

Với cái chân khỏe, mẹ nó đào và ánh sáng tràn vào hang.

 He was born surrounded by snow, in a snug dark den and now it was time to leave. His mum dug with her powerfull paws and bright light flooded

 

Gấu nhỏ nheo mắt. Ánh sáng thật sáng.

Với đôi mắt chưa quen với ánh sáng, xung quanh đều chói chang.

 Little bear squinted. This light was so bright.

All around in every direction it was white through bleary eyes, ever so bright.

 

Nó cảm thấy lạ khi ở ngoài, bụng dạ nó bồn chồn, chân nó run rẩy và tuyết rất trơn.

 It felt strange to be outside, his tummy felt nervous, his paws felt wolbbly and this snow was

 

Nó thích cái hang tối, ấm của nó và nó đã thấy buồn khi phải rời đi.

 He loved his warm dark den and he was very sad to be leaving it.

 

"Sao chúng ta không ở lại đây?" Nó hỏi mẹ gấu.

"Chúng ta cần thức ăn," mẹ gấu cười nói, "và ở đây không có nhiều."

Gấu nhỏ nhìn xung quanh. Mẹ đã đúng. Chẳng có gì để ăn cả. Nó nhìn đâu cũng thấy tuyết và tuyết.

 "Why can't we stay here?" He ask mummy bear.

"We need food," said mummy bear smilling, "and there in not a lot here."

Little bear looked all around him. Mummy bear was right. There was nothing to eat.

Everywhere he looked, there was snow.

 

Rồi chúng bắt đầu đi. Mặt trời ở cao trên trời. Chúng đi, đi và đi. 

Khi mặt trời xuống thấp như chạm xuống chân trời, chúng dừng lại.

"Chúng ta vẫn chưa tới hả mẹ?" Nó hỏi mẹ gấu.

"Chưa," mẹ gấu trả lời, "Chúng ta vẫn còn chặng đường dài phải đi."

 So they started to walk. The sun was high in the sky. They walked and walked and walked. When the sunny finally dipped low enough in the sky to look like it touched the ground, they stopped.

"Are we there yet?" Ask little bear.

"No," repllied mummy bear, "we still have a long way to go."

 

Đêm đó, khi gấu nhỏ cuộn tròn trong lớp lông mềm, dày và ấm của mẹ, nó lại cảm thấy điều gì đó, điều gì đó sâu thẳm trong tâm can. 

Nó nhớ cái hang. 

Nó nhớ sự an toàn và ấm áp.

 That night, as little bear curled up into mummy bear's warm soft fur, he felt something again, something deep in his stummy. He missed the cave. He missed the warmth and the safety.

 

Ngày mới hôm đó lạnh, khó khăn và dài. Nó thực sự chỉ muốn quay trở về cái hang ấm, tối và đầy tuyết.

 This new day had been cold, hard and long. He really wanted to just go back home to his warm dark snowy den.

 

Nó nhìn chằm chằm vào trăng sáng trên trời và mí mắt nó sụp xuống, nó sắp ngủ thiếp đi.

 He starred at bright moon in the sky and soon his eyelids felt heavy and he managed to fall asleep.

 

Khi chúng tiến đến gần biển, băng mỏng dần và mỏng dần.

"Hãy cẩn thận," mẹ gấu nhắc nhở, "ở đây rất nguy hiểm. Băng mỏng, nếu chúng ta rơi xuống, sẽ rất khó khăn để bơi hoặc leo lên"

 As they got nearer to the sea, the pack ice was getting thinner and thinner.

"Be careful," warned mummy bear, "it is dangerous here.The ice is thin, but if we fall through, it will be difficult to get out or to swim."

 

Mẹ gấu thử một bước nữa, nhưng băng vỡ ra. Gấu nhỏ đã rất lo lắng. Mẹ gấu cười hiền hậu:

"Hãy nhìn mẹ," mẹ gấu nói.

Thay vì đặt cái chân to lên băng và làm băng vỡ thêm, nó trượt trên bụng.

 She tried one more paw but the ice was cracking. Little bear was very worried. Mummy bear smiled a kind smile:

"Watch me," she said.

Instead of placing her great big paw on the ice and causing more cracks, she slid onto her belly.

 

 

"Mẹ làm gì đấy mẹ?" Gấu nhỏ cười hỏi. "Mẹ nhìn rất buồn cười."

"Hãy thử đi con, sẽ hay đấy."

 "What are you doing mummy?" Asked litted bear laughing. "You look funny."

"I am spreading my weight," replied mummy bear.

"Try it, it is fun."

Little bear did so. Mummy bear was right. It was fun.

 

Bây giờ, băng đã dày trở lại. Gấu nhỏ bấy giờ đã cảm thấy đói, bụng nó kêu ọc ọc. 

"Cuộc sống luôn khó khăn như vậy hả mẹ?" Nó hỏi.

 The ice was now thicker again. Little bear was hungry now, his stummy growlded.

"It is always so hard mummy?" He asked.

 

Mẹ gấu nhìn nó đăm chiêu một lúc trước khi trả lời.

 His mum looked very thoughtful for sometime before answering.

 

"Đã có thời, khi băng còn dày và chắc. Đã có nhiều hải cẩu để săn và để ăn. Nhưng không khí bây giờ đã ấm lên. Chúng ta cần phải đi xa hơn để có thể tìm thấy đồ ăn"

"There was a time when the ice stayed thick and strong. There were many seals to hunt and eat. But the air is warmer now. We have to travel further to find food."

 

"Thế giới của chúng ta đang thay đổi, và chúng ta cần phải làm những gì có thể để sống sót. Khi mẹ nhìn con, mẹ biết chúng ta vẫn có tương lai," mẹ gấu cười, mặc dù mắt mẹ rất buồn.

"Our world is changing, so we have to do what we can to survive in it. When I look at you, I know we still have a future," she smiled.

Her eyes were very sad though.

 

"Có một điều vẫn làm cho mẹ tràn đầy vui sướng." Và mẹ gấu cười nụ cười ấm áp nhất. Nó dang rộng chân ra hết cỡ.

"Không có gì làm mẹ hạnh phúc hơn là một con gấu mẹ ôm con gấu con xinh đẹp vào lòng".

 "There is one thing that still fills me with joy though." And she smiled her warmest smile. She opened her paws as wide as she could.

"Nothing makes me happier that a bear hug with my wonderful cub."

 

 

 

Và tôi nhớ lại lời của mẹ gấu:

 

"Đã có thời, khi băng còn dày và chắc. Đã có nhiều hải cẩu để săn và để ăn. Nhưng không khí bây giờ đã ấm lên. Chúng ta cần phải đi xa hơn để có thể tìm thấy đồ ăn.

Thế giới của chúng ta đang thay đổi, và chúng ta cần phải làm những gì có thể để sống sót. 

Khi mẹ nhìn con, mẹ biết chúng ta vẫn có tương lai,"  mẹ gấu cười, mặc dù mắt mẹ rất buồn.

 

 

Thổ dân da đỏ Mỹ có câu:

 

"Không phải chúng ta thừa hưởng Trái Đất từ tổ tiên, mà chúng ta vay mượn nó từ con cháu"

 

Dù ai có thích hay không, tôi vẫn cho rằng: sử dụng gỗ tự nhiên là trò chơi của những kẻ trọc phú; săn bắn chim muông, phá hoại môi trường hay xả rác là hành động của kẻ thất học.

 

Safe the planet

 

HUY QUANG - PIANO

 

 

 
Hướng dẫn sử dụng và bảo quản đàn piano

 

1-CÓ HAI "KẺ THÙ" CHÍNH CỦA ĐÀN PIANO LÀ NƯỚC VÀ CHUỘT:

KHÔNG ĐỂ LỌ HOA CÓ NƯỚC TRÊN NÓC ĐÀN

Nước chảy vào búa đàn sẽ làm búa trương lên, không sử dụng được nữa. Linh kiện đúng 100% để thay thế tương đối khó và nếu có thì cũng của Trung Quốc hoặc của những loại đàn không đúng chủng loại hoàn toàn và như vậy, đàn sẽ mất đi một phần giá trị.

 

CHUỘT NHẮT CÓ THỂ CHUI VÀO ĐÀN QUA 3 LỖ Ở DƯỚI BÀN ĐẠP (PEDAL)

(đối với đàn Nhật, hầu như, đây là 3 lỗ duy nhất,chuột nhắt có thể chui vào đàn)

Chuột vào cắn phím, dạ phím, dạ bịt âm và đặc biệt là búa đàn và như thế, đàn sẽ hỏng.

Đối với đàn piano cũ (secondhand piano) thì việc thay linh kiện đúng chủng loại tương đối CẦU KỲ VÀ KHÓ KHĂN vì chính hãng sản xuất đàn thường không tồn tại nữa hoặc có tồn tại thì việc gửi một cái búa mới để lắp cho một chiếc đàn cũ là việc họ KHÔNG MUỐN LÀM; vì nếu họ luôn tạo điều kiện cho việc thay thế, sửa chữa piano cũ thì đàn mới sản xuất sẽ không tiêu thụ được nhiều.

Hơn nữa, đối với đàn piano, việc thay một cái búa mới của chính hãng vào một cây đàn cũ thì âm thanh do chiếc búa mới tạo ra khi đập vào dây sẽ không giống âm thanh của những búa còn lại. Âm thanh sẽ không đồng bộ, không đều nữa và đó là một trong những tiêu chí thể hiện giá trị đàn .

 

NẾU ĐÀN CHƯA CÓ "HỘP CHỐNG CHUỘT" thì bạn liên hệ với chúng tôi hoặc bạn có thể lấy MÚT nhét vào 3 lỗ dưới pedal và thỉnh thoảng phải kiểm tra vì chuột có thể cắn mút, lôi ra và chui vào.

Chuột rất thích vào trong đàn làm ổ vì trong đó kín đáo, có dạ, gỗ để cắn cho đỡ ngứa răng.

Nếu bạn nghe thấy tiếng lục cục trong đàn thì hãy MỞ NGAY ĐÀN và đuổi chúng ra.

 

Việc tháo đàn tương đối đơn giản: Bạn mở nắp trên lên, nhìn vào trong đàn tìm hiểu một chút là biết ngay.

Bạn phải mở cả nắp bụng đàn (dưới bàn phím) để đuổi chuột.

Nếu không mở được, bạn gọi cho chúng tôi để chúng tôi hướng dẫn.

 

Chúng tôi có dịch vụ lắp hộp chống chuột tại nhà với giá hiện tại là 250.000 VNĐ/chiếc cho những loại đàn Yamaha theo mẫu A1 bao gồm model U3H, UX, U3G; mẫu A2 bao gồm model U1E, U1F, U2E, U2F, U3E.

Những loại đàn khác, không phải theo các model Yamaha kể trên, chúng tôi vẫn có thể lắp được tại nhà, nhưng do không có mẫu sẵn nên sẽ mất công hơn, do vậy, giá thành sẽ tăng hơn từ 50 đến 100.000 VNĐ/chiếc.

 

 

2-CHẾ ĐỘ SẤY:

Chế độ sấy đối với đàn piano quan trọng như nước đối với hoa - nước nhiều, hoa chết, nước ít quá, hoa cũng chết; sấy nhiều, đàn bị khô, ngót gỗ (chốt giữ dây sẽ bị lỏng), sấy ít,đàn sẽ bị tịt, chơi rất khó chịu.

Tại sao đàn tịt, không kêu?

Đàn bị ẩm, tịt, dính phím theo tôi, KHÔNG PHẢI LÀ ĐÀN HỎNG.

Có đàn nhạy cảm với thời tiết ẩm nhiều, có đàn nhạy cảm ít - đàn nhạy cảm nhiều, sấy nhiều hơn so với đàn nhạy cảm ít.

Giữa các khớp chuyển động của đàn piano thường được đệm bằng dạ. Dạ gặp khí ẩm thì trương lên, chèn vào khớp làm khớp không chuyển động, dẫn đên đàn bị tịt, bấm không kêu.

 

MÙA NỒM Ở VIỆT NAM:

Khi sàn nhà "ĐỔ MỒ HÔI" thì nên cắm ống sấy 24h/24h SUỐT THỜI GIAN NỒM (nhà luôn chạy máy lạnh thì không cần thiết lắm).

 

CÁC MÙA KHÁC:

Khi nào thấy bấm nốt không kêu hoặc phím bấm xuống không nảy lên hoặc dính phím thì cắm ống sấy cho đến chừng nó kêu.  Khi nó đã kêu thì để thêm vài ngày hoặc vài tuần rồi rút phích cắm ra.

THỜI GIAN CẮM ỐNG SẤY KÉO DÀI HÀNG THÁNG mà không thấy tiến triển gì thì bạn lại mở đàn xem có trứng gián hay phân côn trùng bị rơi vào các khớp chuyển động không.

Nếu không được, bạn hãy gọi cho chúng tôi (có thể côn trùng như gián đẻ trứng vào giữa các khớp chuyển động nên bị kẹt).

 

* Với điều kiện độ ẩm Việt Nam, chỉ nên dùng ống sấy của Trung quốc (20W).

Công ty chúng tôi có bán, giá hiện tại là 200.000đ/chiếc.

(Ống sấy "Pearlriver" của Trung Quốc rất ít khi hỏng, đến nay, chúng tôi mới ghi nhận 2 chiếc bị hỏng)

 

3- CÔN TRÙNG:

CON MỐI:

Không nên để đàn quá sát tường, tối thiểu là 3cm để đề phòng mối ăn đàn.Mối có thể ăn hỏng đàn trong vòng 01 tuần nếu để chúng xâm nhập. Mối phải đi theo bầy, phải có tổ nên một vài con bị vứt vào thùng đàn cũng KHÔNG LÀM SAO. Tránh để nó đùn mùn (như đê) dẫn đường vào đàn theo bầy.

Vậy, đàn nên có bát kê dưới bốn bánh xe dưới gầm đàn để có khoảng cách hợp lý giữa gầm đàn và đất, lưng đàn và tường vì mối thường không đùn mùn qua được 4 bánh xe sắt vào đàn, trừ khi có "cầu bắc qua" - một tờ giấy, hay đồ chơi bị rơi dưới gầm hoặc lưng đàn có thể làm cầu nối để mối đùn mùn bò vào theo bầy.

Bát kê đàn là bốn miếng hình tròn, thiết kế để kê dưới 4 bánh xe sắt của đàn để đàn không bị đẩy vào tường do ai đó vô tình dựa vào; đàn bị lao vào tường thường sứt góc dưới do va vào gạch ốp chân tường; ngoài ra bát kê còn có tác dụng tách âm với nền nhà (Insulator).

• Công ty có bán bát kê với giá hiện tại 150.000đ/bộ của Trung Quốc và 250.000đ/bộ của Nhật.

 

CON MỌT:

Đàn piano Nhật (nội địa) hầu như không bị mọt ăn vì được tẩm hóa chất gì đó mà mọt không thích ăn.

Trong số rất nhiều đàn piano nội địa (sản xuất tại Nhật) chúng tôi đã bán, theo quan sát của chúng tôi, chỉ có một hoặc hai cái là cùng có xẩy ra trường hợp bị mọt ăn.

Nếu các bạn thấy con XÉN TÓC bay vào nhà thì nên vứt ra ngoài vì xén tóc đẻ trứng vào gỗ, nở thành mọt. Con mọt chính là con xén tóc con, khi lớn, chúng lột xác, có cánh và biến thành con xén tóc.

Nếu bạn nghe thấy tiếng kẽo kẹt của mọt đang ăn, bạn hãy gọi cho chúng tôi để chúng tôi mang đàn về Công ty xử lý.

 

CON GIÁN – CON NHẬY:

Chúng tôi đã có kế hoạch luôn cho băng phiến (mua ở các siêu thị) vào trong thùng đàn khi đàn được giao; song không nên cho nhiều bằng phiến vì không có lợi cho sức khỏe.

Tuy nhiên, sau một vài tháng, bạn hãy mở bụng đàn (ở dưới bàn phím), ấn hoặc vặn chốt để mở nắp ra và cho thêm một vài viên băng phiến vào vì GIÁN và đặc biệt là CON NHẬY RẤT THÍCH NHẤM, ĂN DẠ VÀ BÚA ĐÀN.

Chúng không ăn nhanh như mối, nhưng theo thời gian, cũng gây tác hại không kém.

 

4- LÊN DÂY, BẢO QUẢN

Đàn sử dụng với mục đích nghiệp dư (amater), tức sử dụng dưới 60 phút/ngày thì khoảng 01 năm cho người đến kiểm tra, lên dây một lần.

Đàn chơi với mục đích chuyên nghiệp (professional), tức sử dụng 2 đến 3 tiếng/ngày thì khoảng 06 tháng nên bảo dưỡng một lần.

* Chi phí lên dây với nhu cầu bình thường (không bao gồm sửa chữa, nếu có) hiện tại khoảng từ 300.000đ/lần đến 500.000đ/lần.

* Lên dây cầu kỳ 100 USD/lần - thí dụ: những gia đình có yêu cầu cao, hoặc cho những buổi biểu diễn quan trọng.

 

Nếu bạn có nhu cầu lên dây, xin liên hệ với chúng tôi để chúng tôi cử người đến.

Thợ lên dây của Công ty có rất nhiều việc để làm, chúng tôi không có nhu cầu kiếm việc mà chỉ muốn đàn chúng tôi đã bán, đang trong giai đoạn bảo hành, phải được bảo dưỡng, lên dây đúng qui cách.

 

* Trường hợp đàn bị bảo dưỡng lên dây không do người của chúng tôi cử đến (thí dụ: vặn nhầm, làm đứt dây...), chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm bảo hành nữa.

 

 VIỆC VẬN CHUYỂN ĐÀN cũng không phải giản đơn; tốt nhất, bạn hãy liên hệ với người của chúng tôi để tránh va đập, làm hỏng vỏ đàn, gây mất thẩm mỹ.

 

Đó là công việc không khó nếu ai  không coi thường nó; ngược lại, nó sẽ rất khó và sẽ làm hỏng việc nếu không đánh giá đúng .

 

Việc chuyển đàn  CHO CÁC CỬA HÀNG PIANO  tại Hà Nội thường có khung giá như sau:

  • Nếu bạn chuyển từ tầng 1 nhà nọ đến tầng 1 nhà kia, chi phí sẽ là 450.000VND - bao gồm tiền xe và công.
  • Nếu bạn chuyển từ tầng 1 nhà nọ đến tầng 2 nhà kia, chi phí sẽ là 550.000VND - bao gồm tiền xe và công.
  • Nếu bạn chuyển từ tầng 1 nhà nọ đến tầng 3 nhà kia, chi phí sẽ là 650.000VND - bao gồm tiền xe và công.
  • Nếu bạn chuyển từ tầng 1 nhà nọ đến tầng 4 nhà kia, chi phí sẽ là 700.000VND - bao gồm tiền xe và công
  • Nếu bạn chuyển từ tầng 1 nhà nọ đến tầng 5 nhà kia, chi phí sẽ là 800.000VND - bao gồm tiền xe và công
  • Nếu bạn chuyển từ tầng 2 nhà nọ đến tầng 2 nhà kia, chi phí sẽ là 750.000VND - bao gồm tiền xe và công.
  • Nếu bạn chuyển từ tầng 2 nhà nọ đến tầng 3 nhà kia, chi phí sẽ là 800.000VND - bao gồm tiền xe và công.
  • Nếu bạn chuyển từ tầng 2 nhà nọ đến tầng 4 nhà kia, chi phí sẽ là 850.000VND - bao gồm tiền xe và công.
  • Nếu bạn chuyển từ tầng 3 nhà nọ đến tầng 3 nhà kia, chi phí sẽ là 850.000VND - bao gồm tiền xe và công.
  • Nếu bạn chuyển từ tầng 2 nhà nọ đến tầng 5 nhà kia, chi phí sẽ là 900.000VND - bao gồm tiền xe và công.
  • Nếu bạn chuyển từ tầng 3 nhà nọ đến tầng 4 nhà kia, chi phí sẽ là 900.000VND - bao gồm tiền xe và công.
  • Nếu bạn chuyển từ tầng 3 nhà nọ đến tầng 5 nhà kia, chi phí sẽ là 950.000VND - bao gồm tiền xe và công.
  • Nếu bạn chuyển từ tầng 4 nhà nọ đến tầng 4 nhà kia, chi phí sẽ là 950.000VND - bao gồm tiền xe và công.
  • Nếu bạn chuyển từ tầng 4 nhà nọ đến tầng 5 nhà kia, chi phí sẽ là 1.000.000VND - bao gồm tiền xe và công.
  • Nếu bạn chuyển từ tầng 5 nhà nọ đến tầng 5 nhà kia và ngược lại, chi phí sẽ là 1.050.000VND - bao gồm tiền xe và công.
  • Nếu bạn chuyển đàn từ tầng 1 nhà này sang nhà cao tầng kia (có thang máy đủ rộng), chi phí sẽ là 450.000VND - bao gồm tiền xe và công.
  • Nếu bạn chuyển đàn từ nhà cao tầng này (có thang máy đủ rộng) sang nhà cao tầng kia (cũng có thang máy đủ rộng), chi phí sẽ là 500.000VND - bao gồm tiền xe và công.
  • Quí khách xin lưu ý, giá thành vận chuyển piano ở Sài gòn và các  tỉnh phía Nam có thể khác, xin liên lạc với số điện thoại vận chuyển piano  tại các tỉnh phía Nam  ở dưới đây để biết  rõ chi tiết.

Đội vận chuyển thường không chuyển được đàn lên tầng 5 cho những nhà ống, cầu thang hẹp vì nhà ống thường xây 5 tầng nên nếu chuyển lên tầng 5 thì không có vị trí tầng 6 để buộc dây và Ba- lăng, còn bê tay thì cầu thang hẹp không bê được.

 

Tất nhiên là nếu chỉ chuyển lên tầng 2,3 hoặc 4 thì thường là được vì họ thường dùng Ba-lăng đưa qua ban công vào.

Khi bắt đầu vận chuyển, nếu cung đường dài, địa hình vận chuyển quá khó khăn, chi phí có thể phát sinh.

Chi phí phát sinh phải được thống nhất trước khi tiến hành công việc để tránh phiền phức cho khách hàng và đội ngũ vận chuyển.

 

Giá thành vận chuyển cho khách hàng ( nếu địa hình không có gì đặc biệt) thường cao hơn khoảng 50.000 VNĐ so với giá chuyển cho các cửa hàng buôn bán Piano.

 

Công ty chúng tôi cũng nhận vận chuyển đàn cho khách hàng. Tuy nhiên, chi phí sẽ cao hơn 400.000VND cho mỗi một lần vận chuyển tầng 1 (tầng trệt) và 500.000VND cho mỗi lần vận chuyển tầng 2 trở lên.

Công ty sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm cho mọi thiệt hại về người hoặc tài sản nếu có rủi ro xẩy ra.

 

Tuy nhiên, như tôi đã nói ở trên: đến nay, theo tôi được biết thì chưa có trường hợp nào đáng tiếc xẩy ra về người trong quá trình vận chuyển đàn piano trên địa bàn Hà Nội. Do vậy, chúng tôi khuyến khích khách hàng thoả thuận trực tiếp với đội ngũ vận chuyển (có thể do chúng tôi giới thiệu) hợp tác cùng họ để việc vận chuyển được suôn sẻ (thí dụ: chủ nhà đứng dưới nhà yêu cầu khách đi đường qua lại tránh đi lại ở phía dưới khi đàn đang được kéo lên cao).

 

5- VỆ SINH ĐÀN

Đàn để chỗ nhiều bụi thì vài năm nên gọi chúng tôi một lần để thổi sạch máy đàn bằng máy xì hơi (có van ngăn nước) để tránh làm đàn bị tịt do bụi và ẩm.

Nếu đàn bị bụi mà không tịt thì không sao, bạn cứ chơi bình thường.

Đôi khi, đàn bị bụi nhiều mà kẹt phím chứ không phải lúc nào nguyên nhân cũng do ẩm.

Không dùng khăn ướt lau đàn, dùng khăn mềm, khô (vải xô, áo may ô cũ) lau để khỏi làm xước mặt sơn.

Nếu đàn có khăn phủ phím bằng dạ (thường là màu đỏ, dùng để trang trí) thì không giặt bằng nước. Nếu bạn có nhu cầu làm sạch thì bạn hãy giặt khô; giặt nước, khăn co lại, nhìn rất xấu.

 

Đàn Nhật thường được phủ lớp sơn đen dày. Để một thời gian ngắn, bề mặt sơn bị mờ đi. Bạn đừng nghĩ là cây đàn đã cũ mà “hắt hủi” nó.

 

Bạn hãy gọi cho chúng tôi, với chi phí 300.000đ, đàn của bạn nhìn sẽ đẹp hơn.

 

6- CÁCH SỬ DỤNG:

Đàn tự nhiên mất tiếng, bạn nhìn xuống dưới đàn, có 3 bàn đạp (pedal). Bạn thấy bàn đạp ở giữa thấp hơn thì lấy chân ấn xuống, dịch nó sang phải; có loại đàn, bàn đạp cao bằng nhau mà vẫn mất tiếng, bạn dậm chân mạnh vào bàn đạp ở giữa, dạ giảm âm ở trong đàn sẽ được nâng lên, âm thanh sẽ trở lại bình thường vì đó là bàn đạp giảm âm, dùng để tập đàn ban đêm.

 

Nhiều khách hàng thắc mắc nốt cuối cùng bên phải của đàn có âm thanh nghe rất nhỏ và lạ:

Thứ nhất, nhiều nghệ sĩ chơi đàn vài chục năm nhưng chưa bao giờ dùng đến nốt đó.

Thứ hai, nốt cuối cùng ở độ rất cao của âm thanh, tần số rung cực cao, khi gõ vào chỉ nghe tiếng búa gõ vào dây là chính, tai người hầu như nghe được rất ít cao độ.

Như thế là bình thường và bất kỳ đàn piano nào cũng thế, không phải do hỏng.

 

Việc học đàn: ngoài việc luyện tập thường xuyên, nên có giáo viên nhiệt tình hướng dẫn. Học đàn piano nói riêng và chơi nhạc cụ rất khó - "nghề chơi nó lắm công phu". Bạn có thể luyện tập nhiều, trong vòng vài năm mà chơi cũng chẳng hơn ai. Đừng nản, học nhạc chuyên nghiệp có thể kéo dài vài chục năm, nhưng người chơi cũng chẳng thấy mình giỏi. Vì vậy, nếu bạn mua đàn vài năm mà thấy mình chơi vẫn "phọt phẹt" thì cũng là bình thường.

Để tìm hiểu thêm về việc học đàn, mời bạn tham khảo trang web của Công ty:

 

http://huyquangpiano.com/dich-vu-huy-quang/dv-tu-van-hoc-nhac.html

 

Bạn cũng nên lưu ý là đàn cũ chưa có hệ thống chống sập nắp nên khi con bạn đang tập, tránh để trẻ em quá nhỏ tuổi khác lại gần, quấy nhiễu. Chúng có thể gạt vào nắp đàn, đập xuống tay con bạn.

Lực đập nhìn rất mạnh, nhưng ngày bé, tôi bị nhiều lần, cũng không đau lắm (nhưng cũng không thích) nên các bạn cũng không cần lo lắng quá về việc này.

 

Theo tôi, để có cây đàn piano nghiêm túc, các nhà sản xuất đã rất công phu trong việc chế tạo. Nếu có tai nạn lớn (giập tay chẳng hạn) thì cây đàn piano ngày nay đã không có nắp :)

 

Tuy nhiên, bạn vẫn nên cẩn thận!

 

Tuổi thọ piano Nhật có thể kéo dài 60, 70 hoặc hàng trăm năm nếu bạn sử dụng, bảo quản đúng qui cách.

 

 

 

www.huyquangpiano.com

 
Vợ Chồng Nghệ Sĩ Đào Nhật Quang Chia Sẻ Tại Khánh Hòa

Ma thi ơ đoạn 5, câu 23: "Các ngươi là muối của đất..."

 

 

hoithanh.com – Vợ chồng nghệ sĩ Đào Nhật Quang đã có những chia sẻ về cuộc sống, niềm tin nơi Chúa Giê-xu với khoảng 900 người tại nhà thờ Tin Lành Vĩnh Phước – Tp. Nha Trang.

 

Cảm tạ Chúa, sau một thời gian cầu nguyện và chuẩn bị; Ban truyền giáo tỉnh Khánh Hòa đã tổ chức chương trình thánh nhạc với chủ đề “Ân Điển Lạ Lùng” với sự góp phần của vợ chồng nghệ sĩ Đào Nhật Quang.

 

Cùng với các bài hát tôn vinh, vợ chồng nghệ sĩ Đào Nhật Quang đã mang lại những chia sẻ thiết thực về cuộc sống, niềm tin của mình. Với tài năng đã được thừa nhận bởi công chúng nhưng vợ chồng nghệ sĩ Đào Nhật Quang luôn biết ơn Chúa vì những thành công mà anh chị đã đạt được. Trước khi tốt nghiệp tại Nga, anh chị đã có lời hứa nguyện sẽ dâng tài năng của mình để ca ngợi Chúa, và hôm nay Chúa cũng đã sử dụng anh chị rất nhiều trong công việc tôn vinh Chúa khắp nơi.

 

 

Nghệ sĩ Đào Nhật Quang đã có những chia sẻ về cuộc sống của anh với những trải nghiệm quý báu trong bước đường theo Chúa. Năm 13 tuổi , anh sang Nga để học tập. Trong những năm học tập và làm việc tại đây, anh luôn cố gắng học tập thật tốt và tìm kiếm những cơ hội nhằm thăng tiến trong sự nghiệp, danh vọng cuộc sống. Nhưng trong một lần tò mò vì nhìn thấy những người dân tại Nga đi nhà thờ để thờ phượng Chúa, anh đã bắt đầu tìm hiểu về Chúa Giê-xu. Anh đã chứng kiến phép lạ chữa lành của Chúa trên chị gái của mình, chính anh cũng đã cầu nguyện với đức tin đơn sơ đem lại sự chữa lành cho một người đàn ông 50 tuổi bị đứt mạch máu não chỉ còn 10-20% khả năng sống sót…

 

Là một người nghệ sĩ khá nổi tiếng với tài năng âm nhạc trong và ngoài nước, đặc biệt tại Hàn Quốc. Thành công trên xứ sở kim chi và khi trở về Việt Nam đã được công chúng biết đến với tài năng đã được thừa nhận của mình nhưng sự giản dị, gần gũi của vợ chồng nghệ sĩ Đào Nhật Quang đã làm cho nhiều người tiếp xúc nhận ra nét đẹp của Chúa ở trong chính họ...

 

Sau những chia sẻ về niềm tin, đôi vợ chồng nghệ sĩ Đào Nhật Quang đã có những bài hát tôn vinh Chúa với giọng hát opera của ca sĩ Cho Hae Ryong cùng tiếng kèn clarinet của Đào Nhật Quang với các bài hát như: Chúa Giê-xu Nhân Từ, Tình Yêu Đó, Đấng Được Xức Dầu. Nghệ sĩ Đào Nhật Quang cũng đã có một tiết mục làm xúc động sâu sắc tới những người tham dự với tiếng kèn Saxophone trong giai điệu của bài Amazing Grace (Ân Điển Lạ Lùng).

 

Thật vậy, ân điển của Chúa quá lạ lùng và rời rộng trên mỗi chúng ta. Với những chia sẻ về đức tin nơi Chúa Giê-xu của vợ chồng nghệ sĩ Đào Nhật Quang cùng với lời kêu gọi của MS Phan Văn Cử, Chúa đã cho 90 thân hữu tiến lên cầu nguyện để đón nhận tình yêu của Cứu Chúa vào lòng.

 

Một đêm thánh nhạc kết quả cùng tràn đầy những sự khích lệ mà Chúa đã ban cho. Ân điển của Chúa được rải rộng khắp đất đối với những người trông cậy vào Ngài.

 

 

 

 

 

Ca sĩ Cho Hae Ryong hát tôn vinh Đức Chúa Trời

 

Với tiếng kèn Saxophone của Đào Nhật Quang,

bài hát "Ân Điển Lạ Lùng" được truyền tải một cách sâu sắc tới tấm lòng của người tham dự

Đôi nét về nghệ sĩ Đào Nhật Quang:

 

Nghệ sĩ Đào Nhật Quang được xem là một trong số ít những tài năng nhạc hàn lâm trở về phục vụ cho đất nước. Anh là nghệ sĩ kèn clarinet đã từng giảng dạy tại Hàn Quốc, nhưng năm 2008 anh cùng vợ là Cho Hae Ryong (giải nhất cuộc thi thanh nhạc Hàn Quốc 2007) đã cùng về làm việc tại Nhà hát Giao hưởng Nhạc vũ kịch TP.HCM.

 

Nghệ sĩ Đào Nhật Quang khá nổi tiếng với nền âm nhạc giao hưởng của Việt Nam những năm gần đây. Hiện anh đang là Phó trưởng đoàn Giao hưởng thuộc Nhà hát Giao hưởng Nhạc vũ kịch TP.HCM.

 

Năm 1982, Đào Nhật Quang sang Nga học tại Nhạc viện quốc gia Tchaikovsky lúc 13 tuổi. Năm 1992, Đào Nhật Quang tốt nghiệp loại Xuất sắc tại Nhạc Viện Tchaikovsky. Năm 1999, anh học Nghiên cứu sinh dưới sự hướng dẫn của Giáo sư Minasian V.M, Giáo sư Nghệ sĩ ưu tú Nga Jankovskii...

 

Năm 2000 anh tham gia biểu diễn tại Armenian Festival ở Novosibirsk và bảo vệ xuất sắc luận án “Lịch sử quá trình hình thành nhạc thính phòng dành cho kèn hơi Việt Nam”. Anh đã từng tham gia biểu diễn cùng Dàn nhạc Nhà Hát Vũ Kịch Hà Nội, Dàn nhạc Thành Phố Pusan – Hàn Quốc. Anh là thành viên Dàn nhạc Thành Phố Yangsan từ năm 2004 – 2007. Tháng 11 năm 2007 anh đoạt Giải thưởng Văn Hóa Thái Bình Dương của Liên Hiệp Quốc.

 

Từ năm 2003 – năm 2008 anh là giảng viên trường Cao Đẳng Nghệ Thuật Pusan – Hàn Quốc. Từ năm 2006 – năm 2008 là giảng viên Đại học Inje và Đại học quốc gia Kyongnam.

 

Anh hiện là nghệ sĩ solist kèn clarinet của dàn nhạc Giao hưởng, đồng thời xuất hiện trong rất nhiều chương trình độc tấu của Nhà hát giao hưởng nhạc vũ kịch TP.HCM.

 

 

 

Nguyễn Ngọc - Võ Văn Phi Long, từ hoithanh.com

 
Người Mẹ

Bà người Nghệ An. Thời đó, Việt nam quan hệ với Nga rất khăng khít, người ta hay học tiếng Nga, rất ít người học tiếng Anh, nhưng bà thức thời hơn, bà học tiếng Anh.

Có lẽ linh tính báo cho bà điều gì đó chẳng lành nên đang dạy đại học, bà xin nghỉ để dạy tiểu học, và có lẽ một  lý do cơ bản nữa là con thứ nhất của bà bắt đầu vào lớp 1.

 

Bà muốn tự dạy con bà. 

 

Bà dạy thằng lớn hết tiểu học (tức lớp 4 thời đó) thì cho nó lên cấp II, và lại bắt đầu dạy đứa thứ 2. Dạy thằng thứ 2 được 3 năm thì bà bị ung thư và mất. Lúc đó, thằng lớn học lớp 8. Nó mất mẹ sớm thế nhưng nó đã thành người vì mấy năm đầu đời đã có một người mẹ - người mẹ theo đúng nghĩa.

Bà chỉ đánh anh em nó một lần, lý do là hôm đó, có người ăn xin đến, bà bảo anh em nó vào lấy bò gạo  (gạo thời đó đong bằng loong sữa bò nên gọi là bò gạo), nhưng khi đong, bà thấy chúng đong vội, không đầy, bà đánh chúng với lý do là ăn bớt của người giàu đã là xấu, nhưng ăn bớt của người nghèo thì không thể chấp nhận được.

Kinh thánh viết đại ý là đừng giữ tiền của người làm công đến khi mặt trời lặn (phải trả họ trước khi mặt trời lặn).

 

Nghĩ mà thấm!

 

Sách Phục truyền 24:14-15, Chúa dạy: "Ngươi chớ hà hiếp kẻ làm mướn nghèo khổ và túng cùng, bất luận anh em mình hay là khách lạ kiều ngụ trong xứ và trong thành ngươi. Phải phát công giá cho người nội trong ngày đó, trước khi mặt trời lặn; vì người vốn nghèo khổ, trông mong lãnh công giá ấy. 

Bằng không, người sẽ kêu đến Chúa Hằng Hữu và ngươi sẽ mắc tội".

 

Trong Lê-vi ký 19:13:"Chớ ức hiếp kẻ lân cận mình, chớ cướp giựt của họ. Tiền công của kẻ làm mướn ngươi, chớ nên để lại trong nhà mình cho đến ngày mai".

 

Chắc bà mẹ tôi nói đến ở trên, hồi đó, chưa biết đến lời Chúa, nhưng thật có phước vì bà đã làm đúng lời Ngài.

 

Con của bà đến nay đã thành người, sự hi sinh của người mẹ nhiều khi không cần dài, nhất là những năm đầu đời của đứa trẻ, song sự hi sinh ngắn ngủi đó đã đủ cho hắn gặm nhấm cả cuộc đời.

 

 

HQ

 

 

Thông tin thêm:

Bây giờ cậu bé tôi nói đến ở trên đã lớn, đã có gia đình. Cậu học giỏi, tự xin học bổng đi học luật tại Mỹ, đã tốt nghiệp. Cậu đang làm việc cho văn phòng luật sư nước ngoài, lương khá cao, sống đàng hoàng. Cậu rât hay phải đi Mỹ làm việc, yêu nước và sống có trách nhiệm với mình, gia đình.


 

 

www.huyquangpiano.com

 
Chuyện cái ao nhà tôi

Báo mạng Dân trí hôm nay đăng bài: "Trung Quốc đừng dại thử lòng yêu nước của dân tộc Việt", trong đó viết "lòng yêu nước của dân tộc Việt, về góc độ xã hội, lịch sử được gọi là Truyền thống, về góc độ khoa học được gọi là Gen di truyền. Cho nên, thế giới có đổi thay, vương triều có đổi thay nhưng truyền thống đó hay gen di truyền đó không bao giờ thay đổi".

 

Bài viết có đoạn "máu xương của thế hệ ông, cha, anh đổ xuống để có hôm nay, cho con cháu một Việt Nam liền một dải, không như bán đảo Triều Tiên hiện giờ là quý báu biết chừng nào và đương nhiên chỉ ai là con cháu Lạc Hồng mới cảm nhận được".

 

Cũng xin nói thêm là Chiến tranh Việt Nam đã gây ra cái chết của từ 2 đến 5 triệu người Việt  (Tổn thất nhân mạng trong chiến tranh Việt Nam Wiki)

 

Tôi không thể phủ nhận Gen yêu nước mang tính di truyền của dân tộc Việt, song mỗi vấn đề, chúng ta nên nhìn theo nhiều mặt.

Cách đây không lâu, vào sinh nhật thứ 48 của tôi, 9/2/2013, rất tiếc, ông Hoàng Hiệp - tác giả bài hát "Nhớ về Hà Nội" lại ra đi và cùng lúc đó, một Clip của một bạn trẻ nào đó được tung lên mạng với cái tên "Lịch sử Việt nam qua các thời kì".

 

Tưởng nhớ những người đã ngã xuống biên giới phía Bắc 1979 -1984

Phải thú thực, đoạn Clip rất ý nghĩa và đã được rất nhiều người ưa thích.

Đoạn Clip giúp ta có cái nhìn tổng quan về hạnh phúc hòa bình mà chúng ta đang có không phải chỉ bằng máu của 2 hay 5 triệu người Việt đã chết trong cuộc chiến chống Mỹ mà còn nhiều nhiều hơn thế rất nhiều.

Chúng ta đang nói đến những người chết, trong đó có trẻ nhỏ, trẻ sơ sinh, những bé trai, bé gái còn chưa hiểu biết gì về cuộc đời, những chàng trai, cô gái có thể chưa một lần được yêu, những người già chưa bao giờ cảm  nhận được  hạnh phúc thực sự....

Những cái chết mà ngày nay, chúng ta chỉ thấy trên con số, nó vô hồn và có vẻ không hề đáng sợ, nhưng nó sẽ kinh khủng hơn nhiều nếu như bạn đối diện với nó, những người thân, con cháu bạn là nạn nhân của nó....

 

Trong bài viết  "Trung Quốc đừng dại thử lòng yêu nước của dân tộc Việt" kể trên còn có đoạn "Hạm đội 7 của Hoa Kỳ ngày xưa (là niềm mơ ước của hạm đội Nam Hải-Trung Quốc ngày nay) khi Hải quân Việt Nam là con số “không” mà còn không dọa được Việt Nam thì vài chục con tàu giả dạng Hải giám, đằng sau có vài con tàu chiến tập trận, đã tỏ ra hung hăng, xua đuổi phi pháp tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam là có thể dễ dàng tác quái trên Biển Đông của Việt Nam ư? Họ đã lầm vì dân tộc Việt luôn yêu chuộng hòa bình, muốn là bạn với láng giềng một cách thân thiện, hữu nghị nhưng lòng yêu nước, bảo vệ từng tấc đất, tấc biển của Việt Nam thì ngàn đời không thay đổi. Họ chỉ tổ tốn dầu và hao máy mà thôi. Hành động ngang ngược, ác độc, vô nhân đạo của Trung Quốc đã kích hoạt lòng yêu nước của dân tộc Việt".

 

Đúng vậy, có lẽ dân tộc Việt từ ngàn đời nay có sợ chăng nữa có khi chỉ...sợ lẫn nhau mà thôi (?), còn đối với ngoại xâm hay sự can thiệp nước  ngoài, hình như họ không sợ.

Tôi cũng chẳng thấy có gì phải sợ cả nhưng xét cho cùng, ai được gì nếu chiến tranh xẩy ra?

 

Đừng dại dột nghe theo khi một nhóm nào đó, có thể ở Hải ngoại hô hào cho cái gọi là lòng yêu nước, họ mang trên mình cái hộ chiếu của quốc gia họ đang sống, nếu chiến tranh xảy ra với Trung Quốc, họ có thể đang ở Việt Nam, song rất  nhiều quốc gia sẽ có xe đến đón họ, công dân ...."của họ" về để tránh xa vùng chiến sự, người ở lại sẽ là tôi, bạn, bố mẹ, anh chị em và chính các con bạn.

Lúc đó, vợ, các con bạn sẽ chạy đi đâu? Lào, Căm pu chia, Malaixia...???? Các bạn đã tính chưa?

 

Tôi còn nhớ, cách đây có lẽ là không lâu lắm, khi thống nhất đất nước năm 1975, chỉ 4 năm sau, phố tôi lại đào hầm, tổng động viên, chiến tranh biên giới lại nổ ra, và theo đường chim bay, từ Lạng Sơn đến Hà Nội có lẽ không xa, và các bạn thử tưởng tượng, nếu người Trung Quốc có mặt ở Hà Nội thì sẽ ra sao?

Hồi đó, theo phương tiện thông tin đại chúng, một số chợ ở phía Bắc Việt nam khi Trung Quốc tràn vào, họ giết người bằng dao và mã tấu...(nguồn vietlandnews.net)

 

Nếu các bạn nghĩ là tôi sợ thì các bạn nhầm, song người khôn là trước một vấn đề, ta cố gắng lường hết hậu quả của nó, không phải lúc nào cũng nghĩ là ta sẽ thắng. Người Mỹ hay nhắc đến câu: " Nếu bạn muốn hòa bình, hãy chuẩn bị cho chiến tranh" (If you want peace, prepare for war); ngoài ra, theo tôi, người giỏi võ là người phải học biết cách chạy trong nguy hiểm, lường trước được nguy hiểm và tránh né nguy hiểm chứ không phải lúc nào cũng đối diện với nó.

 

Chiến tranh biên giới năm 1979, lúc đó tôi 14 tuổi và đã vô cùng thất vọng. Tôi tự hỏi là tại sao chúng ta hay bị chiến tranh vậy? Cuộc chiến 20 năm với Mỹ và Việt Nam Cộng hòa vừa chấm dứt, máu của mấy triệu đồng bào vẫn chưa đủ cơn khát của con quỉ chiến tranh hay sao?

Tôi cũng tự hỏi tại sao nhiều nước đã tránh được rất nhiều cuộc chiến mà không phải là ta?

Tôi nghĩ đến Thái Lan, Thụy Sĩ, Thụy Điển , Na Uy, Đan Mạch....

Phải chăng đó là văn hóa, chính sách ngoại giao....?

 

Nhiều bằng chứng lịch sử cho thấy Hoàng sa và Trường sa là của Việt Nam nhưng tại sao Trung Quốc và người dân Trung Quốc tin những đảo này của họ.

Tất nhiên là do tuyên truyền, song không thể không có bằng chứng lịch sử.

Ta nhớ lại công hàm của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng gửi ông Chu Ân Lai năm 1958, trong đó ghi rõ "Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa sẽ tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa trên mặt bể."(Nguồn Wiki).

 

Ngày đó, Việt Nam đang có nội chiến, "thù trong, giặc ngoài", Bắc Việt đang tranh thủ sự ủng hộ của đồng minh Nga Xô và Trung Quốc chống lại chính quyền miền Nam dưới sự hậu thuẫn của Mỹ. Đất nước còn chưa thống nhất dưới chính phủ của Bắc Việt, việc ông Phạm Văn Đồng tuyên bố công nhận hải phận 12 hải lý của Trung Quốc là trái luật pháp quốc tế. Ông không thể đem cho cái bánh chưa phải là của ông. Đất nước thống nhất thì về lý nào đó, tuyên bố trước đó của ông phải thành hiện thực, cái bánh trước đó "ông hứa cho tôi, nay là của ông thì ông phải giữ lời hứa".

 

Cái bánh đó chính là mấy hòn đảo Hoàng Sa, Trường Sa ta hay nói đến.

 

Một thằng bị chiếm nhà, nhờ thằng hàng xóm giúp lấy lại nhà, lấy được nhà, tao hứa sẽ cho mày cái ao cá nhà tao. Nhà chưa phải của tao toàn bộ, nhưng tao cứ cho mày cái ao trước, mày cứ giúp tao đi, khi nào được nhà, tao sẽ nuốt lời và........ không cho mày cái ao nữa, ....

 

Nghe thế có phải không?

 

đó chính là cái lý của người Trung Quốc khi người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi tuyên bố việc bắn tàu cá Việt Nam là "chính đáng và cần thiết" (Dân trí).

 

Quan điểm của tôi là khi có cãi vã, tranh chấp, hãy quan tâm đến cái lý của người, đừng chỉ quan tâm đến cái lý của ta, "biết người, biết ta, trăm trận, trăm thắng".

  Theo cách nghĩ của người châu Á, bố tôi và ông chú tôi tranh chấp nhà do ông bà để lại, bố tôi nhờ sự giúp đỡ của ông A, chú tôi nhờ sự giúp đỡ của ông B , một ngày, bố tôi dành được nhà và đã lỡ lời hứa cho ông đã giúp mình là ông A cái ao cá như tôi đã nói trên.

Một ngày, chú tôi về hòa thuận với bố tôi và cùng nhau sang ông A đòi lại cái ao.

Các bạn nghĩ xem việc đó có dễ không nếu theo cách tư duy của người châu Á?

Tôi nghĩ việc này không có cách nào khác là kéo nhau lên Ủy ban Xã để kiện, nếu không, chỉ có cách đánh nhau để lấy lại ao, mà nhà ông A thì rất đông người và...rất cùn.

 

Trong bối cảnh Hoàng sa và Trường sa thì ngoài đánh nhau, cách duy nhất là đưa ra tòa án quốc tế hay trọng tài quốc tế (Việc đưa Hoàng Sa ra trọng tài quốc tế, BBC)

Dở cái là Trung Quốc sẽ không bao giờ đưa vấn đề này ra tòa án quốc tế và chúng ta không thể đơn phương chống lại Trung Quốc trừ khi chúng ta lại tiếp tục chịu chiến tranh, hi sinh và đổ máu như những năm về trước.

Và người Trung Quốc (luôn tự cho mình là nước lớn) cũng sẽ  không vui sướng gì khi chiến tranh xảy ra và họ đã và sẽ bị đổ máu rất nhiều vì con rồng nhỏ Việt Nam.

 

Ai sẽ được lợi trong chuyện này?

Vẫn là con quỉ khát máu mang tên chiến tranh.

 

Quê hương là nhà, là nơi bố mẹ, con cái tôi sinh ra. Tôi muốn con tôi ở đây, xây dựng đất nước này, song nếu vì sai lầm của cha ông, chúng mất biển thì giải pháp an toàn vẫn là "dĩ hòa vi quí".

 

Tôi cũng tin rằng khi tôi nói với các con tôi rằng: "Các con hãy chạy đi với mẹ các con, đi thật xa.  Bố phải đánh lại nhà ông A đông người, để đòi lại cái ao cá mà bố đã trót hứa cho họ ngày xưa"  thì tôi e rằng chúng sẽ trả lời:

 

-Điều bố đã hứa, bố không được nuốt lời, đó là sai lầm của bố, mất ao cũng được, bố hãy chịu đựng, đừng đánh nhau nữa, đánh nhau nữa các con và mẹ sẽ rất khổ và có thể sẽ chết, sau này, các con sẽ xây lại nhà mà không có ao hay "rừng vàng, bể bạc" như các con đã được học, các con sẽ chuẩn bị tốt hơn cho việc bảo vệ nhà của mình, chơi với những người ..bạn khôn ngoan hơn, mạnh mẽ hơn. Nhà bác A đông người, không được học hành, cũng nghèo khổ không hơn gì nhà mình, bần cùng, nhà bác ấy phải tìm cách tồn tại...,"bán chị em xa. mua láng giềng gần", nhà bác ấy sẽ mãi mãi ở cạnh nhà ta, có tránh cũng chẳng được, âu cũng là ý Trời, biết làm sao hả bố? Chừng nào nhà bác ấy không biết điều, tiếp tục đòi hỏi, cướp đất nhà ta mà không vì lý do gì, lúc đó, con sẽ để bố đi và chính nghĩa sẽ thuộc về ta bố ạ.

 

Mỗi lần ngã là một lần bớt dại, có lẽ đó là bài học của lịch sử cho một dân tộc, cho một thể chế.

Và tôi tin con tôi đúng!

 

Con tôi mới 9 tuổi, nó được sang Mỹ cùng bố mẹ, nước Mỹ nhiều cái rất văn minh và nó thích Mỹ.

Bây giờ, nó ở Hà nội, nó nghe bố nó kể về chiến tranh, máy bay Mỹ đã từng ném bom Hà Nội. 

Nó luôn có một nguyện vọng hay một mong muốn đã nói thành lời:

 

"Con không muốn máy bay Mỹ ném bom Hà Nội"

 

Vâng, nó không thích chiến tranh, và việc đó cũng nên nói sớm trước khi quá muộn.

Việc cầm súng bắn một người Trung Quốc hay người Việt Nam, về bản chất là giết một người. Họ cũng phải chiến đầu vì cái họ được nhồi vào đầu mang tên ...lý tưởng.

 

Chừng nào ván bài đi quá xa, lúc đó sẽ phải tính......

 

 

Huy Quang - Piano

 

Chú thích:

Bố tôi = Bắc Việt

Chú tôi = Việt Nam Cộng Hòa

Ông A = ông anh Hai Bắc Kinh

Ông B = Sen đầm quốc tế Hợp chủng quốc Hoa kỳ

Cái ao cá  = biển Đông, Hoàng sa, Trường sa

Ủy Ban xã = Tòa án Quốc tế 

Dành được nhà = thống nhất đất nước

Chú tôi về hòa thuận = Hòa hợp, hòa giải dân tộc, không thù ghét Bắc-Nam

 

 
Hỏi đáp về khác biệt hay so sánh giữa đàn piano Yamaha đời U1E, U1F, U1G; U2C, U3E, U3F, U3G và đời U1H, U2H, U3H, U1M, U2M, U3M và U1A, U2A, U3A

Hỏi:

Dear chú Huy Quang,

Cháu đang có nhu cầu tìm mua piano cơ. Qua tìm hiểu, cháu thấy cây Yamaha U3 là phù hợp. Tuy nhiên, tìm và đọc tài liệu trên mạng, cháu thấy có ý kiến trái chiều về các dòng E,F,G,H...
Cụ thể tại bài viết  http://huyquangpiano.com/tin-tuc/359-cach-la-chn-an-piano.html cháu đọc hiểu là dòng H là ko tốt, ko nên mua. Nên mua dòng từ E trở về trước, tuy cũ nhưng tốt.
Còn tại bài viết:  http://musiccenter.vn/9/135/Phan-biet-cac-dong-Yamaha-U3html lại nhận định dòng H âm thanh hay nhất, các dòng E trở về trước ko tốt.

Điều này làm cho cháu rất phân vân trong việc lựa chọn dòng đàn phù hợp. Với kinh nghiệm trong nghề, chú có thể tư vấn giúp cháu ko ạ?
 

 

Trả lời:

Chào bạn

Câu hỏi của bạn khá thú vị và tôi cũng muốn trả lời không chỉ cho riêng bạn mà cho cả những ai có thắc mắc về vấn đề này.
Tất nhiên, đây là quan điểm cá nhân, và tôi hi vọng là nó đúng.

Trong phần đăng lại bài viết của ông Anzai, tôi có viết: "ông là người giỏi trên phương diện là người thợ, tuy nhiên, ông không phải là người chơi đàn piano (pianist) nên những gì ông nói, mỗi người tự tìm ra kết luận cho mình"
Qua thực tế, tôi thấy những chiếc đàn của Nhật làm từ năm 70 về trước về phần gỗ tốt, tỉ lệ kim loại, ván ép trong đàn rất thấp, song bạn nên lưu ý là những chiếc đàn này đã hơn 50 năm, mà đàn piano không chỉ làm bằng gỗ, búa đàn làm bằng dạ,  lâu ngày, dạ đương nhiên là bị lão hóa, cứng hơn những đàn đời mới, khi gõ vào dây sẽ có những tiếng bịch bịch của tạp âm, các phần dạ lót phím để giảm tạp âm cũng bị lão hóa, cứng, tạo ra những âm thanh phụ.

Theo tôi, ý kiến của ông Anzai không sai nhưng không hoàn toàn đúng. Kinh nghiệm bản thân, tôi đã bán những chiếc đàn U3E được bảo quản, phục chế đúng cách, âm thanh của nó rất hay, hay hơn cả những chiếc đàn đời mới, đắt hơn nó nhiều.

Song, đa số đàn đời E tôi được biết đều có phần búa (bộ phận rất quan trọng của đàn) bị lão hóa, âm thanh khô, cụt.

Nếu bạn tìm thấy một chiếc đàn đời E có phần gỗ còn tốt, ít cong vênh, bảng âm (soundboard) còn tốt, phẳng, ít rạn nứt, rồi thay thế hoặc phục chế đúng cách bằng các linh kiện đúng chủng loại thì đương nhiên, với phần gỗ còn tốt, phần máy lại được thay mới hoặc phục chế đúng cách, chiếc đàn đó sẽ hay vì cả gỗ và máy đều OK.
Song vấn đề đặt ra là giá thành của nó sẽ cao hơn khi thay thế linh kiện đúng và phục chế đúng cách chứ không phải như giá thành của đa số những chiếc đàn đời E mà tôi thấy trên thị trường Việt Nam.
Tôi nói đa số là có thể trong 10 chiếc, có thể lên tới  6 hoặc 7 chiếc không hay hơn những chiếc đàn đời mới sau này.

Còn có ý kiến cho rằng đàn đời H hay hơn cả đời M hoặc đời A thì tôi cho là không đúng. Đàn đời M tiếng mượt mà hơn, phím bấm chặt hơn, không rơ, rão như một số đàn đời H cũ không được phục chế đúng cách. Đời M mới hơn đời H, búa đa số cũng mềm hơn nên âm thanh cũng mềm, gọn hơn, máy hoạt động trơn tru hơn. Đặc biệt, khi tiếp xúc với đời A, ta lại tìm thấy trong đời M một phần sự bào mòn do năm tháng và ảnh hưởng trực tiếp tới đàn.

Đàn đời A mới hơn đời M, hay hơn, sạch sẽ, trơn tru hơn, âm thanh đều, chắc, gọn mà không kém phần mềm mại, rõ ràng. Tôi thích đàn đời A hơn M.

Tóm lại, chẳng phải vô lý khi những nhà cung cấp đàn cũ chuyên nghiệp lại đánh giá giá thành đàn đúng như thứ tự năm tháng cũng như Model của chúng.
Đời H đa số đắt hơn và cũng hay hơn đời E hay F hoặc G. Đời M hay hơn đời H và A đắt hơn, và nói chung hay hơn M.
Theo tôi, ta luôn tự nhắc nhớ nên nhìn mọi vấn đề theo hai mặt. Người ta cũng hay nhìn vấn đề một mặt vì một lý do kinh tế hay tinh thần nào đó, và như thế, tôi cho là không công bằng.

Song cũng không nên quên không phải đời H nào cũng hơn đời E và đời M nào cũng hơn H, giống như không phải người Mỹ nào cũng hơn người Việt, người Tàu nào cũng kém người Nhật.
Nói chung, tôi thấy người Mỹ đại đa số khôn hơn người Việt và người Nhật nói chung khôn hơn người Tàu.
Song tôi cũng gặp nhiều người Việt rất...oách và tôi hị vọng cũng có rất nhiều người Trung Hoa cũng vậy mặc dù biển đảo còn rất nhiều vấn đề :).
 
Tóm lại, vấn đề nào cũng có 2 mặt và ta hãy tin vào cái tên, cũng như sự định giá của các nhà chuyên môn đã dành cho các loại đàn.

Cám ơn bạn!

 

Huy Quang - Piano

 

Đàn piano cơ (Acoustic Piano) của hãng nào hay nhất?

 
Bé trai 2 tuổi nguy kịch do hóc hạt nhãn

  Sau bữa cơm, trong lúc người lớn không để ý, bé Minh (Hà Nội) đã nuốt phải hạt nhãn dẫn đến ngừng thở. 

nhan1-jpg-1363948548-1363948620_500x0.jp
Ảnh minh họa: Ivitafood.

Bé được chuyển vào Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) cấp cứu trong tình trạng tím tái, ngưng thở toàn thân, mất mạch cảnh, bẹn. Hiện trẻ vẫn hôn mê, phải thở máy. Theo các bác sĩ do bị ngừng thở, ngừng tim quá lâu, nên nếu bé có qua khỏi thì khả năng bị biến chứng não là rất lớn. 

Tai nạn xảy ra vào ngày 13/3. Khi đó người thân đã thực hiện thủ thuật Heimlich nhưng không lấy được hạt nhãn. Kết quả thăm khám cho thấy hạt nhãn bị mắc trong họng, bịt kín toàn bộ thanh quản. Các bác sĩ đã thực hiện thủ thuật Heimlich và gắp dị vật bằng banh. Sau đó, do bệnh nhi ngừng thở nên được đặt nội khí quản và chuyển sang khoa Nhi.

Các bác sĩ khuyến cáo, những trường hợp trẻ hóc dị vật như trên không phải hiếm gặp. Cái gì bé cũng có thể cho vào miệng, nhất là khi đang ở độ tuổi hiếu động. Có trẻ 2 tuổi ăn quả nho to quá, không nuốt được cũng bị hóc. Vì thế, cha mẹ cần quản lý con khi dùng đồ ăn uống, bột, sữa, thạch, các loại quả như: nhãn, chôm...

Bên cạnh đó, người lớn cũng cần biết thủ thuật Heimlich để cấp cứu khi có dị vật lọt vào đường thở trẻ. Nguyên tắc là tạo một lực tác động mạnh, đột ngột vào 2 buồng phổi bằng cách vỗ từ lưng hoặc ép vào cơ hoành, mục đích tạo ra một áp lực lớn đột ngột trong đường hô hấp đẩy dị vật ra ngoài. Vì thế, cách làm này có hiệu quả rất tốt với những dị vật choán gần hết đường thở và dễ di chuyển như viên bi, kẹo... Heimlich có hiệu quả từ cú vỗ hoặc cú ép hoành đầu tiên, càng về sau hiệu quả càng giảm dần.

Cha mẹ cần chú ý không nên ép con ăn lúc đang khóc hoặc cười vì rất dễ bị sặc. Nếu trẻ vô tình nuốt phải dị vật nhọn thì nên đưa đi cấp cứu ngay, tránh móc họng bé vì cách làm này có thể khiến dị vật càng mắc sâu hơn.

Phương Trang

 

 

Làm gì khi trẻ bị hóc

 
"Xin bác sĩ cho biết khi vật gì đó tắc trong họng trẻ thì phải làm thế nào?".

Trả lời:

Trước tiên, bạn phải bắt bé há to mồm để kiểm tra. Nếu vật bị mắc ở trong phạm vi có thể nhìn thấy được thì bố mẹ nên dùng ngón tay móc ra luôn. Trường hợp này được áp dụng khi bánh dày dính trong họng làm tắc đường dẫn khí.

Với những vật như viên kẹo, hạt lạc nằm trôi vào trong họng mà ta không nhìn thấy, nếu trẻ còn nhỏ thì bạn cho bé nằm sấp xuống và vỗ vào lưng bé. Nếu trẻ lớn hơn một chút thì bạn lật ngược bé lại, quàng tay ôm lỏng qua bụng bé giống như bé đang bị treo vậy, rồi đột nhiên bạn co tay ép mạnh phần trên dạ dày và giữ chặt. Cứ thế làm đi làm lại nhiều lần. Nếu có tình trạng khó thở thì bạn nên nhanh chóng gọi xe cứu thương. Trong khi đợi xe đến, bạn cứ tiến hành các phương pháp như vỗ nhẹ vào lưng bé hay ép ngực bé. Điều quan trọng là bố mẹ phải thật bình tĩnh.

Để tránh bị hóc, bạn hãy cho bé ăn những thứ vừa với miệng. Bánh dày hay thạch phải được cắt nhỏ trước khi cho ăn. Trong khi ăn không được để bé chạy nhảy, quay ngang quay ngửa vì vừa cho kẹo vào mồm vừa chạy nhảy sẽ như một động tác giúp cho kẹo dễ tuột vào họng và mắc luôn ở đó.

 

Theo Vnexpress

 
Phạm Quỳnh Anh - Hello Viet Nam!

 

 

"Hello Vietnam" English version of "Bonjour VietNam" sung by a Vietnamese-Belgian singer, Pham Quynh Anh. She had captured the hearts of Vietnamese audiences worldwide with its meaningful lyrics and beautiful melody. Though the "1-hit to stardom" singer has only heard stories about Vietnam through her parents and.."films by Coppola", such tragedies have apparently left a strong impact on her. And despite so many unpleasant stories of "bombs and bullets", just like the lyrics she sang "One day I'll come to you...To say hello... Vietnam"...Quynh would love to visit the motherland...

 

 

More: http://vietchannel.wordpress.com/2010...

 

 

 

 

 

Phạm Quỳnh Anh khóc khi hát 'Bonjour Vietnam'

 

 

Bạn Minh Nguyên bình luận thế này:

Nghe mà nổi hết gai ốc , tóc tai dựng đứng lên .... Nếu bạn nào có cảm giác giống mình thì sẽ biết mình đang nói gì =]]

 

Còn bạn Huy Anh Hoàng  rất....máu và "thẳng thắn" khi  bình "loạn" thế ...."lày":

 

"D.. mẹ thg loz nào nge bai này mà ko like đ.. mẹ bon phản quốc bai nay con hay hơn cả gangnam style ...."

 

Và đây, một bạn Mỹ hát cũng rất tự nhiên và hay:

 

Phạm Quỳnh Anh (Wiki)

 
«Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối»