HÌNH ẢNHpiano đã qua sử dụngtrong mục PIANO CƠ trên trang web và giá cả chỉ cập nhật 14 sản phẩm ở trang 1 và 3 sản phẩm ở trang 2, những sản phẩm tiếp theo chỉ để quí khách tham khảo. Quí khách muốn xem các mặt hàng piano cơ có sẵn khác, xim bấmVÀO ĐÂY
Đọc thư D có nhiều điều, song ai cũng vậy, hàng ngày phải lo rất nhiều thứ, nhất là ông bố gần 50, có những 3 đứa con nhỏ như tôi, cộng thêm cũng có nhiều tham vọng, nên không trả lời được ngay.
Mọi người đều lớn lên, tất nhiên cả D cũng vậy. Tôi còn nhớ ngày xưa, khi tôi còn ở Herschbach, D viết thư cho tôi, chữ rất đẹp, nhớ lại mang máng những bức thư ngày đó so với bây giờ thì thấy cả một sự đổi thay; và tât nhiên, tôi cũng vậy.
D đã (và có lẽ luôn luôn) nhìn thấy cái thiệt thòi của mình là không được học đầy đủ ở nhà trường cũng như gia đình. Có lẽ điều đó là cái không may, tuy nhiên, chẳng ai được học đầy đủ ở trường và gia đình cả, kể cả nhà trường Mỹ, song tôi luôn nghĩ "thứ nhất là học tại gia, thứ hai tại chợ, thứ ba tại trường"; câu này tôi nói lái từ câu "thứ nhất là tu tại gia, thứ hai tại chợ, thứ ba tại chùa".
Kiến thức ở ngoài đời, thầy dạy của cuộc đời là người thầy lớn nhất, chắc D cùng quan điểm với tôi về việc này, tuy nhiên, nếu được đào tạo từ bé một cách bài bản, được dạy dỗ cẩn thận và đúng cách, dù sao, khi vào đời, những đứa trẻ sẽ thuận lợi hơn; những đứa trẻ không may mắn được như thế thường "gục ngã" trước sự cay nghiệt của cuộc sống, số ít vươn lên, cộng sự may mắn, trở thành những người thành đạt.
Tuy nhiên, số đó là số ít, còn lại, phần lớn đều phải mang thân phận của "ngựa hoang".
Tôi nhớ đến bài hát "Một cõi đi về" cố nhạc sĩ đáng kính Trịnh Công Sơn:
"Trong khi ta về lại nhớ ta đi
Đi lên non cao đi về biển rộng
Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng
Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì".
Vì vậy, như D nói "Làm hết cả sức mình (cả sức lực và trí tuệ), cố gắng làm người lương thiện, còn lại là do mệnh Trời (ngoài khả năng cá nhân), tôi cũng đặt quan niệm "mưu sự tại nhân, thành sự tại Thiên" lên trên.
Hôm viết thư cho D, tôi dành nhiều thời gian đọc về ông Alan Phan, đọc thêm cả blog của ông (http://www.gocnhinalan.com), đọc hết những bài ưng ý nhất của bạn đọc dành cho blog của ông, tôi thấy ông là người đáng tôn trọng.
Trong bài "mizaru,kikazaru, iwazaru", sau khi một số bài viết của ông được cho là "nhậy cảm", có lẽ Alan Phan đã buồn và viết bài này để tự sự, để viết về chính ông, về thế hệ của ông, về những chỗ sâu thẳm nhất của tâm hồn ông và họ:
"Tôi cũng không biết những con khỉ già này có một quá khứ gì hào hùng để thổi phồng lên cho con cháu nghe, sau những chầu rượu ngất ngây? Hay tất cả chỉ là hoang tưởng ngu dốt của một tuổi trẻ hăng say bị lường gạt? Những con khỉ già này có gì bám víu nâng đỡ để còn giữ cho mình chút hãnh diện và tự trọng? Hay ngoài chút tài sản và lợi ích cá nhân gia đình, chúng chỉ có một trống vắng toàn diện không còn lý tưởng hay niềm tin?
Có phải những con khỉ già im lìm trong bóng tối của đêm dài là biểu hiện của một tuyệt vọng sau cùng về bản thân mình và về xã hội chung quanh?"
Cũng trong một bài viết khác, ông Alan cũng kể về yếu tố may mắn khi ông nói về người bạn cùng ra trường với ông, sau đó nhờ thuận lợi về điều kiện gia đình cộng sự nhanh nhạy đã trở thành một nhân vật tiếng tăm trong giới kinh doanh thế giới; mặt khác, cùng thời với ông ở Việt nam, một người bạn học giỏi hơn ông đã phải tránh mặt ông để khỏi xấu hổ về thân phận của mình khi Alan (được coi là thành công) về nước.
Những cuộc đời, những số phận luôn quay quắt trong tâm hồn chúng ta nói chung và Alan nói riêng, một con người có tài sản được cho là mấy trăm triệu USD mà vẫn cảm thấy mình bị "lường gạt" hay "con khỉ già...bám víu nâng đỡ để còn giữ cho mình chút hãnh diện và tự trọng? hay ngoài chút tài sản và lợi ích cá nhân gia đình" và cuối cũng "chỉ có một trống vắn toàn diện không còn lý tưởng hay niềm tin".
Vậy, những kẻ khác trong thế hệ của ông nghĩ gì, họ đã làm gì (?), "hay tất cả chỉ là hoang tưởng ngu dốt của một tuổi trẻ hăng say bị lường gạt?",...
Và kết thúc, ông viết : "Có phải những con khỉ già im lìm trong bóng tối của đêm dài là biểu hiện của một tuyệt vọng sau cùng về bản thân mình và về xã hội chung quanh?"
D ạ, tôi thích Alan ở thái độ sống chân thật, mạnh mẽ, đôi khi dung tục một cách chân thành, dễ chấp nhận, hóm hỉnh khi ông viết về cuộc tình mua bán của ông ở Paris:
"Tôi gặp Gisele ở đó. Con bé có mái tóc vàng óng, khuôn mặt đẹp và cặp mắt xanh như dòng sông Danube (dĩ nhiên, khi hồi tưởng thì trí nhớ hay lầm lạc. Có thể con bé xấu và mập, nhưng không một anh sinh viên hứng tình nào có thể suy ra điều này). Sau khi đã đồng ý giá cả, Gisele đưa tôi về một căn hộ tồi tàn cạnh Sorbonne. Tôi hồi hộp như Armstrong lúc vừa bước xuống mặt trăng.
Con bé cởi đồ, lên giường rồi ôm tôi hỏi,” sao mắt anh buồn quá vậy?” Tôi ậm ừ, dù muốn trả lời rằng khi máu lên đến đầu thì mắt thằng đàn ông nào chả mù và buồn?. Sau khi ôm tôi hơn 10 phút, Gisele nói “tôi không thích làm việc đêm nay, mình ngồi tâm sự đi.Tôi nghĩ chắc mình bị lừa rồi, nhưng Gisele trả lại tôi đống tiền franc lúc nãy rồi bắt đầu độc thoại. Nàng kể về một xứ Nga của tuổi nhỏ, đẹp và êm đềm. Cho đến ngày cha nàng bị bắt đi Siberia chỉ vì tội là một trí thức Do Thái, thích hỏi vớ vẩn. Mẹ nàng tự tử vài năm sau đó. Mới 16 tuổi, Gisele phải qua tay bao nhiêu người đàn ông lợi dụng sự cô thế của nàng. Năm 20, Gisele chạy thóat khỏi Nga, rồi làm đủ mọi nghề ở Paris, kể cả làm điếm. Nhưng nàng vẩn đi học và mơ một ngày không xa, nàng sẽ đến California và mua một căn nhà cạnh biển. Nàng hỏi tôi đủ mọi chuyện về xứ Mỹ xa xôi, trong khi tôi chỉ có một ước muốn duy nhất là làm chuyện đồi bại, hủ hóa với đầu óc trống rỗng" (Paris, Gisele và huyền thoại)
Nghĩ về cuộc sống của những người được cho là thành đạt, nghĩ về cuộc sống của D, và bản thân cuộc sống của mình, tôi thấy cuộc đời không ít thì nhiều, ai cũng cố gắng, song cuộc đời cho ai cái gì lại là quyền của nó. Vì vậy, từ khi biết nghĩ, tôi sống bình an, vẫn làm việc, thêm sự cố gắng, và kinh nghiệm đã dạy tôi rằng sức khỏe là trên hết vì khi chết đi, anh sẽ chẳng mang gì được theo, chỉ có những điều tử tế với bố mẹ, bản thân, con cái, mẹ của chúng, bạn bè, đồng loại là những thứ sẽ còn.
Tôi đọc thư D và biết có Container hàng đang trên đường sang Đức, tôi cũng được biết D muốn tạo cơ hội công ăn việc làm cho một nhóm nhỏ người Việt, và phương án cạnh tranh không phải là hạ giá, hạ chất lượng sản phẩm mà có thể là ngược lại.
Lãnh đạo doanh nghiệp ở Việt Nam tôi cho là rất khó, nếu bạn lãnh đạo 100 người Đức, tôi cho là dễ hơn nhiều so với việc lãnh đạo 100 người Việt vì nếu tôi không nhầm thì người Việt hay nghĩ là mình ....khôn. Kết quả sản phẩm thì không chỉ có ông chủ doanh nghiệp làm mà liên quan rất nhiều đến chất lượng của những con người làm việc cho ông ta. Con người Việt nam theo tôi cần rất nhiều thời gian để phát triển hơn, khôn ngoan hơn, không thể dựa vào thành công hay tài năng của một số ít mà cho rằng số đông người Việt là thông minh.
Lâu rồi, tôi có đọc bài viết đăng Vnexpress, trong mục Bạn đọc có viết về sự phát triển của nước Do thái (Israel), trong đó có câu: "Chúng ta thường tự nhận rằng dân tộc Việt Nam thông minh, cần cù, yêu lao động, đất nước giàu tài nguyên, rừng vàng biển bạc" và "khi tôi hỏi về sự thông minh của người Do Thái thì họ không thừa nhận mình thông minh mà nói rằng đất nước “quá nghèo” nên họ phải động não".
Vì vậy, tôi muốn dặn D trước là đừng kỳ vọng nhiều vào những cái được cho là..."cam kết" (nếu có) của đối tác người Việt mà mình lại bị mất uy tín với khách hàng của mình khi phân phối hàng vì đối tác sẽ chẳng biết "cam kết" nào hết, họ chỉ biết mua hàng của D, và chất lượng hàng hóa là do D đảm bảo.
Nói vậy không phải để tẩy chay hàng Việt, tôi không bao giờ nghĩ thế, nói vậy để cảnh giác, không thất vọng, vẫn duy trì, hướng về quê hương, nhưng phải biết chấp nhận cái đang phát triển, chưa định hình của quê hương như là một phần máu thịt vì chẳng ai xa lạ, quê hương là anh em, bạn bè, bố mẹ, con cái, cha ông...., và có khi là chính bản thân mình vậy.
Tôi tìm gì ở ngoài kia, nơi mà mọi người vẫn dùng những mỹ từ tuyệt nhất để gọi? Quê hương.
Trong số hàng trăm email tôi nhận mỗi tuần, một câu hỏi nhẹ nhàng chợt làm tôi liên tưởng đến chuyện ngày xưa của mình, “Em có nên về quê hương?”. Người viết là một sinh viên Việt Nam sắp tốt nghiệp MBA vào tháng 6 tới, có cơ hội để ở lại Mỹ, nhưng phân vân vì nghĩ là quê hương đang cần bàn tay khối óc của mình. Anh cũng nhận xét là cơ hội để tỏa sáng ở một ao hồ như Việt Nam cao và hấp dẫn hơn là làm một nhân viên trung bình tại biển lớn như xứ Mỹ.
Cuối năm 1967, giữa khi đất nước đang còn chiến tranh mù mịt, tôi lửng thửng từ Mỹ quay về Sài Gòn. Gia đình, bạn bè đều ngạc nhiên và khuyên tôi lên bệnh viện Biên Hòa khám tâm thần. Nhưng thời thế đẩy đưa, họ lại còn ngạc nhiên hơn nữa, khi vài năm sau, tôi làm chủ 5 xí nghiệp với hơn 12 ngàn công nhân. Dù sự thành công phần lớn là do may mắn, nhưng quyết định về Việt Nam của tôi đã đem cho tôi những trải nghiệm tuyệt vời, kỳ thú, dù cũng lắm lúc đầy đau thương cay đắng.
Sự quyến luyến với quê hương cũng là những cảm xúc không thể lý giải rõ ràng. Tôi rời quê nhà lúc 18 tuổi, khi trái tim vừa biết mật ngọt của tình yêu, khi giao cảm với cuộc sống còn đượm màu thiên nhiên của cây xanh hoa trái trong mưa nắng hai mùa. Tiềm thức vẫn còn in đậm nét của những kỹ niệm, dù có buồn có vui nhưng nhìn lại thì lúc nào cũng đẹp, nên quyết định quay về có lẽ vẫn là một lực đẩy tiềm ẩn trong tâm hồn, bén rễ sâu hơn lý trí.
Nhưng khi trả lời email cho người bạn trẻ của tôi, tôi phải làm một phân tích theo góc nhìn của một người thứ ba, khách quan và trung thực.
Với một người trẻ vừa ra khỏi trường đại học, nói tổng quan, xứ Mỹ là một thiên đường của cơ hội, một sân chơi bằng phẵng và một lò huấn luyện cho các doanh nhân những kỹ năng chuyên sâu và hợp thời nhất. Mỗi thành công là một bước tiến kỳ diệu, mỗi thất bại là một bài học vô giá cho sự nghiệp về sau. Thêm vào đó, khắp thế giới, không có một thị trường nào lớn, năng động và đồng nhất như Mỹ. Về những ngành nghề đòi hỏi công nghệ cao như IT, tài chánh, y khoa, giải trí, quốc phòng…, các quốc gia mới nỗi như Trung Quốc, Brasil…hay già cỗi như Âu Châu Nhật Bản, còn cần đến nhiều thập niên mới bắt kịp. Thu nhập trung bình hàng năm của một chuyên gia trong các ngành nghề sáng tạo này khoảng $137,000 USD vẫn cao hơn lợi nhuận của rất nhiều doanh nghiệp cỡ trung ở Việt Nam. Do đó, nếu chỉ nghĩ đến tương lai sự nghiệp lâu dài và bền vững, thì các bạn trẻ mới tốt nghiệp đại học sẽ khó tìm một nơi nào “ngon lành” hơn nước Mỹ.
Tuy nhiên, tôi cũng hiểu là đời sống thường nhật của một người Mỹ thường chịu nhiều áp lực về công việc, gia đình, nợ nần (do sự vay mượn quá dễ dàng) và thói quen tiêu xài. Những áp lực về lâu về dài sẽ gây ra những căn bệnh như tim mạch, ung thư… Sự chăm chú vào sự nghiệp làm xao lãng những liên hệ gia đình và bạn bè, nên rất nhiều người Mỹ phải than phiền về sự cô đơn trong cuộc sống. Tóm lại, cái giá phải trả cho một sự nghiệp tốt và bền vững có thể là hạnh phúc của cá nhân và gia đình.
So sánh với Mỹ, thì cơ hội để tìm một việc làm thích hợp và hứng thú tại Việt Nam cho một sinh viên vừa tốt nghiệp không có nhiều. Những kỹ năng gì mà trường đại học Mỹ đã đào tạo cho các bạn trẻ sẽ chóng bị lãng quên vì môi trường làm việc và sự thăng tiến của sự nghiệp không đặt trên căn bản “tài năng” hay “sáng tạo”. Sau nhiều năm làm việc ở Việt Nam, một chuyên gia có thể bị tụt hậu rất xa về thu nhập cũng như về kinh nghiệm so với các đồng nghiệp tại Âu Mỹ.
Tuy nhiên, đời sống ở Việt Nam tương đối thư giãn và nhẹ nhàng. Người Việt Nam được xếp hạng là dân xài sang nhất Á Châu (từ tiêu dùng đến giải trí) nói rõ hiện tượng vui hưởng tận cùng, không cần biết đến ngày mai. Gia đình và bạn bè lúc nào cũng bao quanh, chia sẻ cho nhau những tiếng cười lẫn nước mắt, những giúp đỡ lẫn đòi hỏi. Mặc cho một môi trường tệ hại về khói bụi và ô nhiễm, căn bệnh thường thấy ở nước ta là bệnh về gan, mật (vì nhậu quá nhiều) và phổi, ung thư cổ họng (vì hút thuốc, không phải bụi khói).
Riêng về kinh doanh, đúng như bạn sinh viên MBA đã nói, khả năng thành công ở một sân chơi nhỏ như VN sẽ dễ dàng hơn, nhất là nếu may mắn sinh ra trong một gia đình có nhiều quan hệ với các “nhân vật” của xã hội. Tuy vậy, sự thành công này thường giới hạn ở lãnh thổ nước ta: tôi chưa thấy một doanh nghiệp Việt Nam nào thành công rực rỡ khi ra biển lớn. Trong khi đó, không thiếu những doanh nhân Việt kiều tại Mỹ, Âu Châu và Úc đã đạt những thành tích làm mọi người chúng ta hãnh diện.
Do đó, nếu có một lời khuyên cho các bạn trẻ đang bước vào đời từ đại học, tôi sẽ phải nói là nên tìm cách ở lại Âu Mỹ để tìm thêm kinh nghiệm, kiếm thêm ít tiền tiết kiệm, và tạo thêm những mối quan hệ cần thiết tại xứ người. Sau đó, nếu thực sự muốn về quê hương đóng góp trí tuệ và tâm sức, thì nước ta vẫn còn đây và nhu cầu về nhân lực cấp cao vẫn sẽ rất nhiều, trong 5 hay 10 năm tới. Lúc đó, bạn đã có một số vốn khá tốt về kỹ năng, kinh nghiệm cũng như khả năng giao tiếp với quốc tế. Như bố tôi vẫn thường nói khi sinh tiền “Con muốn giúp một người nghèo, thì đừng bao giờ làm một người nghèo. Thế giới này hơi dư người nghèo rồi”
Nói theo lý trí thì vậy, nhưng trong lòng tôi vẫn còn những gắn bó không sao lý giải với quê hương. Gần đây, tôi thường về lại Sài Gòn ngay trong những ngày đang bận rộn công việc. Tôi về đây không phải để kinh doanh: trong một hội thảo của doanh nhân người Việt ở San Jose tháng rồi, tôi nói là các bạn muốn làm ăn thành công ở Việt Nam phải thay đổi và làm theo cái tư duy của người Việt Nam. Giống như lái xe trên các đường phố ở Hà Nội hay HCM, bạn sẽ gây ra không biết bao nhiêu tai nạn nếu bạn khăng khăng giữ cái tư duy của người Mỹ về luật lệ hay phản ứng của các tài xế xe khác. Tôi cũng không về để ăn chơi: tôi không thích ăn nhậu vì sức khỏe không cho phép; và ở tuổi 66, với bệnh đãng trí, tôi thường quên không biết phải làm gì khi đối diện với một cô gái đẹp. Tôi cũng không mơ mộng để mà tưởng tượng “quê hương là chùm khế ngọt”. Tôi không ăn khế và luôn nghĩ là rau quả ở Thái Lan ngon ngọt và tươi mát hơn.
Còn đi tìm lại những kỷ niệm ngày xưa thì thực sự dòng đời dâu biển và văn hóa mới đã cuốn trôi theo chiều gió những dấu vết của quá khứ. Những con đường lá me đầy bóng mát khu đại học đã bị chặt trụi và hè đường là một bãi đậu xe mênh mông, chen lẫn những quán cóc dơ dáy, đầy rác rưởi. Những tà áo tím e ấp bên dòng sông Hương đã đi về đâu, chỉ còn những bộ âu phục lỗi thời, quê mùa và lạc giọng. Những mẫu chuyện cười nhỏ bé dễ thương của tuổi trẻ trong quán café đã được thay thế bằng những lời chào mua bán dự án hay các khẩu hiệu khó khăn rỗng tuếch.
Vậy tại sao tôi vẫn hay về đây? Tôi tìm gì ở ngoài kia, nơi mà mọi người vẫn dùng những mỹ từ tuyệt nhất để gọi? “Quê hương”. Cái âu yếm êm đềm khi thả hồn vào những đêm thao thức? Hay cái hoang tưởng thơ mộng về những con người hiền hòa bên ruộng lúa tre xanh? Cho đến khi tôi đọc lại bài thơ “Màu Tím Hoa Sim” của Hữu Loan về những nghịch lý của cuộc đời, tôi mới thấu hiểu là mỗi người trong chúng ta đều có những tâm hồn tơi tả như những chiếc áo rách vai của anh lính trẻ, luôn đi tìm một nơi hay một người để khâu vá lại.
Sau cùng, tôi muốn nói với người bạn trẻ vừa quen qua Email, “Hãy quên đi những phân tích, lý luận, biện giải về quê hương. Em cứ nhìn vào tận đáy thẳm của tâm hồn và tự hỏi mình, trong những buổi chiều mưa xa xứ, có lúc nào em như người lính trẻ, nhớ về một hình bóng nào đó, và muốn hát trong màu hoa tím của ngày xưa.
Năm 1983, trong một dịp về thăm nhà ở California, tôi đang loay hoay sửa lại hệ thống tưới nước cho khu vườn trước nhà, áo quần mặt mày lem luốc như một anh lao công Mỹ chính hiệu; thì một người phụ nữ lạ mặt xuất hiện ngoài cổng, cao tiếng, “Ông Tổng; Ông Tổng”. Đã lâu lắm tôi mới nghe lại danh từ này.
Ngạc nhiên, tôi ra mở cửa mời khách vào nhà. Chị giải thích, “Con là nhân viên cắt thịt của nhà máy Dona Foods ở Biên Hòa ngày xưa. Chắc ông không nhớ?” Tôi lắc đầu. Nhà máy có hơn 3.000 nhân viên, ngoài các cán bộ trong ban quản lý, tôi thực sự không biết ai. Chị đưa ra tấm thẻ ID cũ của công ty, đã bạc màu, nhưng vẫn còn nhận rõ tên Dương Thị Gấm, với tấm hình đen trắng ngày xưa rất quê mùa, có cả tên và chức vụ của anh quản lý trong khu vực sản xuất.
Chị tiếp tục kể, “Sau khi chính quyền tiếp thu, con làm thêm 4 tháng rồi bị cho nghỉ vì nhà máy không đủ nguyên liệu để điều hành. Con lên thành phố làm ô sin cho một gia đình vừa ở ngoài Bắc vô. Sau 1 năm, ông chủ được thăng chức điều về Hà Nội. Vì con làm việc tốt, ông đem con đi luôn và con ở ngoài đó đến 2 năm. Trong thời gian làm thuê, có ông nhân viên ngoại giao người Đức cạnh nhà. Ông ta lớn tuổi, nhưng ngỏ ý muốn cưới con và đem về Đức khi mãn nhiệm. Muốn giúp gia đình nên con đồng ý, dù con chỉ mới 22 tuổi trong khi ông ta đã hơn 60.” Tôi nhìn chị kỹ hơn. Năm 1975, chị mới 19, thì năm nay, có lẽ chị chỉ mới 27, nhưng xem chị già và phong trần nhiều. Chị thuộc loại đàn bà xấu, dưới trung bình, lại thêm đôi chân bị khập khễnh. Có lẽ những bệnh tật, bất hạnh và mặc cảm đã làm chị già trước tuổi?
“Con theo chồng về Đức được 3 năm thì phải bỏ trốn, rồi ly hôn, vì ông này mỗi lần say rượu là đánh đập con tàn nhẫn. Con phải vào nhà thương cả chục lần mỗi năm. Không có tiền bạc hay của cải, làm bồi bàn khổ cực, nên con nghe lời rủ rê của bạn bè chạy qua Mỹ tìm đường sống. Con đến Los Angeles được 6 tháng nay.” Đại khái, chị đang làm nhân viên thoa bóp (masseuse) cho một tiệm trên San Bernadino. Thu nhập cũng tạm đủ sống, nhưng có cơ hội, người chủ muốn sang tiệm, nên chị tìm cách mua lại.
“Con dành dụm được hơn 12 ngàn đô la, nhưng còn thiếu 5 ngàn nữa. Nghe tin ông Tổng ở đây, con hy vọng ông giúp cho con số tiền này để con có cơ hội vươn lên”.
Tôi đính chính với chị, tôi đã hết là ông Tổng, hiện nay chỉ là một nhân viên xoàng của một ngân hàng nhỏ ở Wal Street, sống đời trung lưu bình dị như triệu người Mỹ khác. Nhưng may cho chị là hôm ấy, gần ngày Giáng Sinh, tôi thấy rộng lượng và nhất là vừa nhận được tấm chi phiếu khá lớn của ngân hàng cho tiền thưởng cuối năm. Tôi cho chị mượn 5 ngàn và thực sự, không nghĩ rằng mình sẽ thấy lại số tiền này, như nhiều trường hợp vẫn luôn xảy ra với bà con bạn bè.
Nhưng chỉ 6 tháng sau, chị lại tìm đến nhà trả lại số tiền 5 ngàn và còn muốn đưa thêm 3 ngàn tiền lãi. Tôi không có nhà, vợ tôi chỉ nhận lại 5 ngàn không lấy lãi và chúng tôi đều đồng ý là số tiến 5 ngàn khứ hồi này quả là chuyện thần thoại của Hollywood. Chị còn khoe với vợ tôi là đã mua thêm 1 tiệm massage khác.
Bẵng đi 5 năm, tôi không gặp lại chị và cũng không liên lạc gì. Tình cờ, tôi và bạn bè vào một quán ăn khá sang trọng ở Bolsa (quận Cam) và người chủ tiệm đứng đón tiếp chúng tôi là chị Gấm ngày nào. Chị huyên thuyên câu chuyện, “Làm massage có tiền nhưng nhức đầu với nhân viên, khách hàng và cơ quan công lực, nên con bán hết 5 tiệm và quay ra kinh doanh nhà hàng. Ngoài tiệm này, con còn 2 tiệm nữa ở khu phố Tàu và khu đại học UCLA.” Chị cũng khác hẳn lúc xưa. Áo quần thời trang bảnh bao, ăn nói lịch thiệp hơn, cư xử đúng như một bà chủ, và chiếc xe Mercedes đời mới đậu ngay cạnh cửa nói lên sự “thành công” của chị.
Sau bữa ăn miễn phí, tôi cũng không liên lạc gì với chị, vì công việc làm ăn của tôi lúc này đem tôi đi khắp thế giới, không mấy khi về lại California. Cho đến năm 1997, khi tôi đi dự một hội thảo và triển lãm về ngành ngân hàng ở Chicago, chị lại xuất hiện. Tôi đang nghiêm túc ngồi trên bàn làm phối hợp viên (moderator), còn chị thì tươi cười chào tôi trong bộ âu phục của một nhân viên cao cấp (executive), với một thẻ bài đeo trên người có tên rất Mỹ là Christina Spencer. Trong bữa ăn chiều sau hội thảo, chị đưa tấm hình chồng chị và đứa con đã lên 3, rồi tiếp tục, “Trong khi kinh doanh, con đi học thêm vào buổi tối và cuối tuần, cuối cùng cũng lấy được mảnh bằng Cử nhân (Bachelor) về Tài chính (Finance). Sau đó con đi làm cho Wells Fargo (ngân hàng lớn ở California), gặp chồng con là Phó Giám Đốc R&D cho Xerox nên đời sống hai đứa cũng tốt đẹp. Chúng con đang sống ở Palo Alto (một khu giàu của Bắc California cạnh đại học Stanford)”. Một nhân công nghèo hèn, thất học với một nhan sắc kém cỏi, lại gặp nhiều gian truân, chị đã lên tới đỉnh sung túc của một xã hội có sự cạnh tranh khắc nghiệt giữa nhiều loại dân tứ xứ. Tôi nhìn lại chị thêm lần nữa, một biểu tượng đáng khâm phục cho ý chí cầu tiến và sự hy sinh vô bờ để đạt đến giấc mộng của mình.
Dĩ nhiên là chị không nói ra, nhưng tôi tin là trong cuộc hành trình 22 năm vừa qua của chị, đã không thiếu những tình huống hiểm nghèo, cay đắng và tuyệt vọng chị phải đối diện. Sức mạnh nội tại nào đã giúp chị vượt qua và bay cao mới thực sự là “cú đấm thép” mà cộng động chúng ta hay bàn luận.
Không thiếu những trường hợp như chị trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Rời quê hương với hai bàn tay trắng, thiếu sót mọi kiến thức, kinh nghiệm và quan hệ trên xứ người, những người Việt như chị đã vượt lên mọi rào cản, trở ngại để dành cho mình một chỗ đứng dưới ánh mặt trời (a place in the sun).
Tôi cũng còn nhớ một buổi sáng mùa đông nào, khoảng 1990, mấy người bạn đưa tôi đi thăm Chợ Vòm ở Moscow nơi phần lớn người Việt tụ tập mua hàng sỉ để đem về các tỉnh thành xa xôi ở Nga để bán lẻ lại. Tôi đã ái ngại nhìn những thùng đồ nặng trĩu trên đôi vai gầy yếu mỏng manh của vài thiếu nữ Việt Nam, quẩy gánh đi đến các trạm xe lửa, để tải hàng về những nơi như Siberia, Kazakhstan…chỉ nghe tên là đã lạnh run người. Họ là những biểu tượng đẹp nhất của tinh thần và sức sống Việt.
Dĩ nhiên là tôi cũng đã từng gặp những người Việt “xấu xí” trên các nẻo đường thế giới. Những anh chị dốt nát nhờ chút quyền lực, có chút tiền, ra nước ngoài coi trời bằng vung, hành xử với tất cả ấu trĩ của một bậc “đại quê mùa”. Hay những cậu ấm cô chiêu, nhờ tiền rừng bạc biển của cha mẹ cung cấp, ăn chơi đua đòi, nhiễm mọi thói hư tật xấu của bọn sinh viên hoang đàng. Nhưng các người này chỉ là thiếu số giữa một đám đông người Việt thầm lặng, kiên nhẫn, cần cù xây dựng cho mình một tương lai xứng đáng với mọi lời vinh danh cao cả nhất.
Khi nói về sự hãnh diện của dân tộc, tôi nghĩ phần lớn những người Việt tha phương không cho hình ảnh các đại gia với máy bay riêng hay xe siêu sang là sự tiến bộ của xã hội. Hay các chân dài với đủ nhãn hiệu “hoa hậu”, “siêu sao” là biểu tượng của thành công. Hay vài trận bóng đá với các nước láng giềng hoặc những xếp hạng rất vô nghĩa của các nhóm truyền thống quốc tế.
Vả lại, ở lâu trên xứ người, chúng tôi đã chứng kiến những sự giàu sang hay tiếng tăm cả triệu lần các nhân vật hay sự kiện này.
Niềm hãnh diện thực sự của chúng tôi là những Dương Thị Gấm, những cô gái buôn hàng lẻ ở Moscow, những em trẻ đứng đầu bảng ở các trường trung học, những khoa học gia đồng hành cùng các nhân tài thế giới ở rất nhiều viện nghiên cứu, những doanh nhân cạnh tranh ngang ngửa trên sân chơi bằng phẳng của các nền kinh tế tân tiến… Những người Việt đó là động lực khiến chúng tôi phải gắng đi thêm bước nữa trong những giờ phút đen tối khó khăn nhất, phải vượt qua cái kỹ năng hạn hẹp của mình để tỏa sáng.
Trong dòng đời, đối diện những thử thách khó khăn, chính con người “lỳ” như tôi cũng nhiều lúc muốn buông thả. Muốn quay về một góc tối nào đó, an phận với cuộc sống an nhàn, cho qua kiếp người dâu bể. Nhưng nhìn những tấm gương như chị Gấm, tôi thấy mình không có quyền bỏ cuộc. Tôi tự nhủ mình đã quá may mắn, được nuôi dưỡng trong một môi trường lành mạnh, phong lưu, với đủ lợi thế cạnh tranh. Sự thất bại của mình sẽ là một vết nhơ gấp đôi những con người Việt kém may mắn khác. Do đó, mình phải vươn vai đứng dậy để tiếp tục, vì đây là bổn phận và danh dự của mình trước những người bạn đồng hành.
Trước bối cảnh khó khăn hiện tại của kinh tế thế giới, và dự đoán là tình hình sẽ tệ hại hơn (theo nhận định chủ quan của tôi), tôi muốn nói với các doanh nhân trẻ và nhỏ của Việt Nam, trong hay ngoài nước, là nếu những con người như chị Gấm đã làm được, chúng ta cũng sẽ làm được. Điều thú vị nhất là lần ăn tối ở Chicago với chị Gấm, tôi bốc được một lời khuyên trong chiếc bánh may mắn (gọi là fortune cookies mà các nhà hàng Tàu ở Mỹ thường mời khách free. Bánh kèm bên trong một lời bói toán hay một câu nói của doanh nhân). Tôi còn giữ tờ giấy này, “Thua cuộc chỉ là một tình trạng tạm thời. Bỏ cuộc biến nó thành một sự kiện thường trực“. (Being defeated is often a temporary condition. Giving up is what makes it permanent Marlene vos Savant). Chúng ta không tiên đoán về tương lai, chúng ta đang tạo dựng nó hàng ngày.
A tribute to "REAL" American Cowboy (Tỏ lòng kính trọng những chàng Cowboy chân chính)!
Well you don't see him much on the big screen anymore Bạn không nhìn thấy họ (cowboy) trên màn ảnh rộng nữa
The kids don't ride along with Roy or Gene Và trẻ em không còn cưỡi ngựa với Roy hoặc Gene nữa
And that ain't really him with all thosefeathers in his hat Đó chẳng phải chính là họ với những lông vũ ấy trên mũ?
And some frenchman's name embroidered on his jeans Và tên vài người Pháp thêu trên quần jeans của họ
Chorus:
But he's still out thereridin' fences Nhưng họ vẫn đó, cưỡi ngựa chữa hàng rào
Still makes his livin' with his rope Vẫn làm nên cuộc sống của mình với cuộn dây
As long as there's a sunset he'll keep ridin' for the brand Chừng nào còn có mặt trời lặn, họ sẽ tiếp tục cưỡi ngựa vì tên tuổi của mình
You just can't see him from the road Bạn chỉ không nhìn thấy họ trên đường mà thôi
Well he never learned to two step hell he barely learned to walk (Không dịch được????)
But he's worn a lot of leather off the tree (Cũng không dịch được luôn)
He's had one or two good horses that he counts among his friends Họ thường có một hoặc hai con ngựa mà họ coi là bạn của mình
He never drew a breath that wasn't free Và họ chưa từng hít một hơi thở mà thiếu vắng tự do
Repeat chorus:
Well he's tall in the saddle short on the cash Vâng, họ cao lớn trên yên ngựa....túng thiếu đồng tiền
The last to quit the first to buy the beer Là kẻ đầu tiên mua bia, là kẻ cuối cùng bỏ cuộc
Well he's a knight in leather armor still livin' by thecode Họ là hiệp sĩ trong bộ báo giáp bằng da, và vẫn sống theo luật pháp (cowboy code)
That's made him what he's been a hundred years Điều đó đã làm nên tên tuổi của họ như hàng trăm năm qua.
Repeat Chorus:
As long as there's a sunset he'll keep ridin' for the brand
Chừng nào còn có hoàng hôn, họ sẽ vẫn cưỡi ngựa vì tên tuổi của mình
You just can't see him from the road Bạn chỉ không nhìn thấy họ trên đường mà thôi
The Cowboy Code
1- The Cowboy must never shoot first, hit a smaller man, or take unfair advantage. (Cowboy không được bắn trước, đánh người nhỏ hơn, hoặc vụ lợi bất công)
2- He must never go back on his word, or a trust confided in him. (Không nói đi nói lại hoặc nói ra những điều đã được người khác tin tưởng giãi bày cho mình)
3- He must always tell the truth. (Cowboy luôn nói sự thật)
4- He must be gentle with children, the elderly, and animals. (Phải cư xử nhẹ nhàng với trẻ nhỏ, người già và súc vật)
5- He must not advocate or possess racially or religiously intolerant ideas. (Không được biện hộ hoặc có tư tưởng tôn giáo hoặc chủng tộc không bao dung)
6- He must help people in distress. (Phải giúp đỡ người trong cảnh khốn cùng)
7- He must be a good worker. (Phải là người làm việc giỏi)
8- He must keep himself clean in thought, speech, action, and personal habits. (Phải giữ suy nghĩ, lời nói, hành động, và thói quen trong sạch)
9- He must respect women, parents, and his nation's laws.
(Phải tôn trọng phụ nữ, cha mẹ, và luật pháp quốc gia)
10- The Cowboy is a patriot. (Cowboy phải yêu nước)
Đọc "Thiết kế thông minh hay ngu đần??" của ông Trần Chung Ngọc không khỏi làm tôi miên man suy nghĩ. Là người tin Chúa, tôi cố đọc hết những gì ông Ngọc viết. Tôi tiếp tục tìm kiếm trên mạng và thấy rằng có những ý kiến ủng hộ, không ủng hộ vì ông Ngọc viết tương đối nhiều, đụng chạm đến nhiều vấn đề.
Nếu theo tiểu sử tóm tắt của sachhiem.net (có vẻ như một địa chỉ ông Ngọc được tung hô), ông Ngọc sinh năm 1931, được đào tạo chủ yếu ở Chính quyền miền Nam cũ và ở Mỹ.
Thực sự, ông Ngọc làm tôi suy nghĩ nhiều về bản thân mình, về ông và những người giống ông và về người Việt Nam.
Mới đây, nhân chuyện rùm benh về ông Cù Huy Hà Vũ, tôi lại đọc được bài của ông trên dantri.com.vn được đăng vào ngày 4/8/2011. Nếu vậy thì có thể là đến lúc đó, ông Ngọc vẫn sống, có nghĩa là lúc đó, ông khoảng 8o tuổi.
Nói thực, cảm nhận đầu tiên của tôi là ông Ngọc chửi nhiều quá, hầu như trong tất cả các bài viết của ông tôi đọc được, tôi đều thấy ông cho người khác là đần, là ngu (Thiết kế thông minh hay ngu đần); không có kiến thức, không trí tuệ, không có liêm xỉ (30 năm tôi đi tìm Hồ Chí Minh); hoặc trong bài tôi được đọc gần đây nhất về nhận định của ông về ông Cù Huy Hà Vũ là "đầu óc của Cù Huy Hà Vũ quả thật thuộc loại bất bình thường" hoặc "Ông Cù Huy Hà Vũ có vẻ như không hiểu mấy về lịch sử cận đại Việt Nam" (Cù Huy Hà Vũ, từ góc nhìn của một người Việt Hải ngoại).
Tôi có biết một Nguyên tắc vàng ("Golden Rule") là "Hãy làm cho người khác điều bạn muốn được làm cho bạn" (Do unto others what you want done to you). Nếu tôi không nhầm thì nguyên tắc này được nhiều người công nhận, bất kể họ theo tôn giáo, văn hóa hay dân tộc nào.
Chiếu theo nguyên tắc đó, tôi tất nghĩ là ông Ngọc sẽ bị ném đá từ nhiều phía và không thể không có những điều nhục mạ người khác dành cho ông cũng như ông đã dành cho họ; tôi cũng biết câu: "Hòn đất ném đi, hòn chì ném lại", và tôi hiểu việc nhục mạ đó cũng là tất yếu, chẳng phải theo triết lý hay tôn giáo nào cũng có thể giải thích được.
Bất cứ ai làm điều gì đều có lý do, kể cả kẻ giết người; việc ông Ngọc luôn có những lời lẽ "mạnh mẽ" với tất cả những người khác quan điểm của mình tất phải có lý do hay dẫn chứng ông cho là phải, hay ít nhất là nhân danh công lý hay học thuật.
Nói về ông Ngọc có lẽ là sẽ mất nhiều thời gian, mà cũng như tất cả chúng ta, cuộc sống của tôi cũng khó có thể được 80 hay 100 năm, mà 80 năm hữu hạn so với cái vô hạn của thời gian trong vũ trụ quả thực là không thể hình dung hơn cái gì có thể ngắn hơn thế.
Do vậy, chỉ tìm một bài của ông để thấy những cái mà ông nhân danh học thuật hay gì gì đó để nói về người khác:
Thứ nhất, tôi chưa thấy nhiều, không nói là quá ít những vĩ nhân được nhân loại tung hô từ xưa đến nay coi mình là tâm điểm của vũ trụ, chửi bới người khác là ngu, là đần, là kém hiểu biết.....như ông Ngọc. Thiết nghĩ, một người bình thường, đúng mực thôi cũng không có thái độ cư xử như thế, chưa nói đến việc nhân danh tri thức hay học thuật.
Thứ hai, bạn có thể ra đường, gặp bất kỳ ai ở Việt nam, ở Châu Âu, ở Mỹ, ở tất cả các lục địa ở hành tinh này và hỏi ông Trần Chung Ngọc là ai xem họ trả lời ra sao.
Trong 6 câu trích dẫn ở đầu bài, ông Ngọc đã tìm được những ý kiến của các giáo sư, có cả Einstein, có vẻ ủng hộ quan điểm của ông. Tuy nhiên, ngay trích dẫn đầu tiên:
"Even a universe that is completely chaotic, without any laws or regularities at all, could be supposed to have been designed by an idiot" mà ông hoặc ai đó dịch là: "Ngay cả một vũ trụ hoàn toàn hỗn loạn, không có bất cứ một định luật hay sự điều hòa nào, cũng có thể cho rằng đã được thiết kế bởi một tên ngu đần".
Ông ghi ở dưới là : Steven Weinberg, Giải Nobel Vật Lý, Giáo sư Đại học Texas, Austin.
Nói thực, tôi không biết ông này là ông nào, kể cả ông có giải Nobel hay không. Vấn đề là nếu ông ta nói thế thật thì hãy nhìn vào sự điều hòa của mặt trời, mặt trăng, 4 mùa trên trái đất, điều kiện sống mà nó đem lại và sự cố gắng của các nhà khoa học khi đi tìm các hành tinh có điều kiện để duy trì sự sống, thì ta đã thấy tuyên bố đó thật ngạo mạn và ngu dốt (xin lỗi, tôi không muốn dùng từ đó ở đây).
Điều nữa, vụ trụ có giới hạn không, mắt người nói chung và của ông Steven Weinberg nhìn được bao xa mà giám tuyên bố xanh rờn như thế? Tất nhiên, tôi không tin hẳn đó là tuyên bố của ông Steven Weinberg, và nếu đây là một chuyện bịa đặt do ông Ngọc nghĩ ra gán cho ông Steven Weinberg thì không còn gì để nói nữa. Con người thay đổi theo thời gian. Nếu theo thuyết tiến hóa thì cũng là như vậy. Suy nghĩ cũng thay đổi theo thời gian, một người hôm nay suy nghĩ thế này, ngày mai suy nghĩ khác là điều không hiếm thấy. Ngay cả ông tín đồ trung thành Phi-e-rơ đêm trước khi Chúa chết còn tỏ ra trung thành nhưng ngay sáng hôm sau đã chối Chúa 3 lần (Phi e rơ chối Chúa). Vậy, chỉ căn cứ vào một câu nói để đánh giá quan điểm của một người, tôi e là hơi sớm. Mà giả sử ông giải thưởng Nobel Vật lý Steven Weinberg kia có nói thế, nghĩ thế thật thì tôi cũng cho là quá ngạo mạn và không nên phải quan tâm nhiều đến suy nghĩ của ông ta nữa.
Mẹ tôi là một người tôi kính trọng nhất nếu xét trên tiêu chí con người. Bà không phải giáo sư, không phải tiến sĩ, cũng không có giải Nobel nào. Không phải ông đoạt giải Nobel nào cũng là chân lý, con người là hữu hạn (nếu không tin, sau mấy chục năm cuộc đời, bạn hãy nhìn đống thịt của chúng ta là cái gì?); chân lý là thứ chúng ta cảm nhận, phân tích bằng lí trí về một cuộc sống, và là niềm tin về những cái đúng, cái tử tế chứ không phải chửi rủa nhân danh nó.
Câu thứ hai ông Ngọc trích dẫn được cho là của ông Phillip Kitcher, Giáo sư Đại học Columbia. Ông Ngọc trích: "A lot of the DNA in there is not needed – it’s junk. If it’s “intelligently designed”, then God needs to go back to school"
Được ông Ngọc hay ai đó dịch là: "Rất nhiều DNA trong đó (những tế bào) không cần đến – chỉ là đồ vô dụng. Nếu đó là sự “thiết kế thông minh” [của Thượng đế] thì Thượng đế cần phải trở lại trường học"
Có chuyện tôi được nghe đại khái thế này: Có con hổ có lần bắt được con chuột, chuột xin tha để được sống và hứa sẽ giúp hổ. Hổ cười sằng sặc vì nghĩ rằng con chuột này giúp gì được hắn. Do cười quá, vô ý để chuột chạy mất. Ngày kia, hổ bị sập bẫy do loài người đặt, chuột đã đến cắn dây bẫy và nhờ đó hổ thoát chết.
Cái ngày hôm nay chúng ta nghĩ là vô dụng, nhưng lúc nào đó, chúng ta hiểu rẳng nó rất hữu ích; cái ngày hôm nay chúng ta có thể coi là rất hữu ích, nhưng lúc nào đó không khéo trở thành thảm họa cho cả loài người. Nhận thức con người là giới hạn, chúng ta đang mò mẫm, và chúng ta từ thời cổ lạc hậu, chém giết, chúng ta có bao giờ nghĩ là chúng ta ngu đâu; năm 21 tuổi, chúng ta nghĩ chúng ta khôn, năm 31 tuổi nhìn lại, chúng ta thấy mình ngây thơ, và năm 41 tuổi, chúng ta lại thấy năm 31 tuổi dại khờ... và cứ thế, càng ngày, ta càng hiểu là chúng ta cần phải học. Loài người cũng vậy, cần phải luôn học hỏi, không nên nghĩ mình đã khôn, tôi cho đó là thứ dại dột nhất; và tôi thấy Chúa luôn dạy chúng ta biết hạ mình, biết mình ngu ngốc như đàn cừu, và cũng chính vì vậy, chúng ta biết vươn lên, vượt qua cái hữu hạn của mình để gần với Chúa hơn.
Trích dẫn thứ ba, được ông Ngọc viết là của William Provine, Giáo sư Sinh Học, Đại học Cornell. Ông trích:
"Any time the “intelligent designers” find a mystery that scientists can’t yet explain, they shout: “See!? See!?”
Được ông Ngọc hay ai đó dịch là:
"Bất cứ khi nào mà những người thuộc phái “thiết kế thông minh” tìm được một điều mà các khoa học gia chưa thể giải thích được, họ đều la lên “Thấy không!? Thấy không!?”[Hàm ý đó phải là do sự thiết kế thông minh của Thượng đế]
Nếu ông Phillip Kitcher, Giáo sư Đại học Columbia kia chưa tìm được công dụng của những DNA ông tìm thấy và cho ngay rằng "God needs to go back to school" (Chúa phải quay lại trường học lại) thì việc các tín đồ Thiên Chúa giáo có la lên đó là thiết kế của Thượng Đế khi không giải thích được việc gì đó là việc nghe dễ chịu hơn nhiều; vấn đền là những tín đồ đó có tiếp tục tìm hiểu và khiêm tốn học hỏi hay không. Tôi cho rằng tri thức là thái độ đối với nó chứ không phải anh tưởng anh có cái gì trong đầu. Nếu một kẻ luôn có xu hướng học hỏi, khiêm tốn, không hồ đồ, tôi cho đó là một trí thức; một kẻ luôn cho mình là biết tất cả là một kẻ ngu muội. Đọc toàn bộ Kinh Thánh, Chúa luôn hạ thấp con người để họ biết khiêm tốn mà tìm cách vươn lên. Trong lịch sử, con người có những sai lầm, nhưng đừng nhìn những cái đó để đánh giá về Thánh kinh và sự toàn năng của Thiên Chúa.
Câu thứ tư, ông Ngọc trích:
"To invoke God as a blanket explanation of the unexplained is to make God the friend of ignorance".
Được ông Ngọc hay ai đó dịch là:
"Phải viện tới Thượng đế như là một quy tắc bao quát để giải thích những gì chưa giải thích được là làm cho Thượng đế là bạn hữu của sự ngu dốt"
Nếu một tín đồ Cơ đốc, khi không giải thích được việc gì đó, cho ngay rằng việc đó là của Chúa không phải là đúng. Bản thân cơ đôc giáo nói chung luôn hạ thấp con người, thì việc họ khiêm tốn, luôn học hỏi là thứ ta không nên bàn cãi. Một thái độ như vậy không phải thái độ khoa học sao? Nếu tôi không nhầm thì ông Paul Davies, Giáo sư Vật Lý, Đại học Macquarie, Sydney, người được cho là tác giả của câu nói trên viết như vậy có ý nói là nếu mọi việc ta chưa giải thích được đều đổ cho Thượng Đế thì chẳng khác gì Thượng đế là hiện thân của sự dốt nát. Tôi thấy quan điểm của ông không có gì sai, ông khuyến khích mọi người quan tâm đến khoa học để giải thích thêm những gì loài người chưa biết; song tôi nghĩ rằng đừng tham vọng thay đổi vũ trụ, đó là tham vọng ngoài sức của con người. Hãy sống hết mình, hãy tìm hiểu thế giới, song đừng nghĩ rằng chúng ta có thể thay đổi vũ trụ, theo tôi, đó là một suy nghĩ ngạo mạn.
Câu thứ năm được cho là của Albert Einstein:
"Khoa học mà không có tôn giáo thì què quặt. Tôn giáo mà không có khoa học là mù quáng"
(Science without religion is lame. Religion without science is blind)
Ý ông Ngọc muốn đưa câu này để đưa ra những bằng chứng được cho là khoa học để phản biện. Ta hãy xem tiếp xem có thể nói chuyện với ông được nữa hay không?
Ông Ngọc viết tiếp trong câu tiếp theo:
"Chỉ cần đọc những gì đám Tin Lành Lê Anh Huy, Huỳnh Thiên Hồng, Nguyễn Huệ Nhật, Nguyễn Ngọc Lan, Nguyễn Lê Ân Điển, Phan Như Ngọc, Khuất Minh v.. v.. viết, ta cũng có thể khẳng định là sự “thiết kế” ra họ thực sự chỉ là những “thiết kế ngu đần”. [Vì “thiết kế” ra những kẻ không hiểu khoa học mà lại cứ viết bậy về khoa học, không đọc Kinh Thánh mà lại cứ viết bậy về Kinh Thánh]
Trần Chung Ngọc, a Humanist
Thưa ông Ngọc, ai là "đám", ai là "ngu đần"? Có nên ngồi lại để nói chuyện với ông không? Nếu không vì Chúa, không vì sự oai nghiêm của Ngài đã dạy con dân Chúa biết khiêm nhường, yêu thương người lân cận, hay chính quyền năng của Chúa có thể đã tha lỗi cho ông thì liệu ông có còn ngồi đó mà...phán linh tinh được nữa hay không?
Chúng ta hãy cố đi thêm một bước nữa để xem ông vào phần "thân bài" thế nào sau màn "mở đầu hoành tráng" nhé. Xin thú thực tôi không muốn làm mất thời gian của người đọc cũng như của chính tôi vì ông "Giáo sư" Ngọc này. Ông ta viết:
"Những nhận định trên của một số khoa học gia ở các đại học nổi tiếng nhất trên thế giới, và nhà Nhân Bản tự nhận Trần Chung Ngọc, đã chứng tỏ rằng cái mà các tín đồ Tin Lành cho là “thiết kế thông minh” của Thượng đế, thực ra chỉ là những thiết kế không hề có chút thông minh nào, nếu không muốn nói là ngu đần. Và theo Einstein, Ki-tô-Giáo, một tôn giáo không những không có khoa học mà còn phản khoa học và chống khoa học, thực chất còn tệ hơn là mù quáng".
Sau mấy đoạn trích dẫn "hoành tráng", ông Ngọc "lôi" ngay ông Einstein vào cuộc. Nói thật lần nữa, tôi không biết có nên tin ông điều gì hay không vì ông không hề cho người đọc biết ông lấy câu đó ở đâu ra. Đó là điều tối thiểu của người viết lách khi muốn dẫn chứng.
Câu tiếp theo, ông viết:
"Những khám phá của con người về vũ trụ và thế giới của chúng ta đã loại bỏ sự hiện hữu của một Thượng đế như được viết trong Kinh Thánh của Ki-tô Giáo, và tin vào một Thượng đế không ai thấy (invisible), không thể hiểu được (incomprehensible), và dùng Thượng đế để “giải thích” những điều con người chưa giải thích được là tin vào sự ngu dốt, theo như nhận định của giáo sư Vật Lý Paul Davies".
Và ông lại lôi ông giáo sư Paul Davies vào nữa, khổ thân mấy ông này, không biết ông có nói thế thật không.
Dạ, những khám phá nào, ông làm ơn nói rõ (?), chưa gì ông đã chụp đến rụp bằng chữ "ngu dốt" (!!)
Một lần nữa, tôi tự hỏi có nên đọc ông Ngọc viết nữa hay không? Khi nào ông thoát ra khỏi sự ngu muội đến cùng cực này? Tôi thật sự xin lỗi ông vì tôi đã xúc phạm ông, nhưng thật sự là buồn nếu ai có một người bố như ông; song tôi cám ơn Chúa vì nhờ có ông mà tôi có dịp đọc lạ Kinh Thánh, để hiểu Chúa hơn, yêu Chúa hơn và luôn tin rằng, Chúa Trời là ánh sáng của Chân lý.
Hơn 80 tuổi, ông đọc được bao nhiêu cuốn sách, nhìn thấy được cái gì? Lịch sử Thiên Chúa Giáo có bao nhiêu tín đồ trung tín (?), họ đã đọc bao nhiêu cuốn sách (?), trải nghiệm cuộc đời họ với Chúa cụ thể ra sao (?), ông có biết gì không (?) Từ ngày Chúa Giê su giảng đạo và trước đó, đã có bao nhiêu tỉ tín đồ thực sự trải nghiệm cuộc sống trong lòng tin vào Chúa (?), ông có con số nào không (?), điều gì đã làm ông tự đưa mình lên trên tất cả những con người yêu Chúa thầm lặng mà ông chưa từng biết tới, chưa từng gặp mặt đó ?
Có nhiều cách để trở nên nổi tiếng, tôi biết ông không định thế, nhưng việc làm của ông không khác gì các sao Việt nam thỉnh thoảng làm vụ Scandal lộ hàng, tụt váy hay cái gì đó tương tự. Việc đó rẻ tiền, nhưng là thằng đàn ông, nhiều khi, tôi cũng tò mò đọc xem sao, song đó là bản năng, tôi tự nghĩ là cũng không đáng trách lắm, nếu vợ tôi biết, chưa chắc nàng đã....mắng (?); tuy nhiên, nếu vợ tôi mà biết việc tôi đọc bài của ông, tôi cá với ông là nàng sẽ mắng tôi ngu vì đã trót đôi co với ông.
Có thể nàng cho rằng tôi quá ngu để nói chuyện với ông hoặc có thể nàng cho rằng nếu tiếp tục nói chuyện với ông, nàng sợ tôi sẽ bằng ông, mà nàng lại không muốn thế.
Hi vọng ông đi sớm để đất nước sạch hơn, để những chồi non không chửi rủa, vươn lên trong khiêm nhường, yêu thương, nhường nhịn và mạnh mẽ như cây tùng, cây bách, làm nên một nước Việt có thể sánh với các cường quốc 5 châu giống như những gì ông Hồ Chí Minh hằng mong muốn.
Nhiều cuộc nghiên cứu cho thấy, nhà bếp là nơi chứa nhiều vi khuẩn gây bệnh nhất trong mỗi gia đình. Trong đó, miếng xốp rửa chén được xem là “thủ phạm” chính.
Trên DailyMail, chuyên gia khoa học Michael Hanlon cảnh báo, trong gian bếp của mỗi nhà có nhiều nguy hiểm ẩn giấu, trong đó đáng chú ý nhất là miếng rửa chén bát. Theo chuyên gia này, miếng rửa chén bát thường không được rửa sạch và phơi khô lại dính đầy thức ăn nên nó chính là ổ chứa hàng triệu vi trùng. Nó thậm chí còn chứa nhiều tác nhân gây bệnh hơn cả toilet…
Nhiều người vẫn nghĩ phòng tắm, nhà vệ sinh là nơi chứa nhiều vi khuẩn hơn ở bếp. Kết quả nghiên cứu của nhà vi trùng học Carlos Enriquez (Đại học Arizona, Mỹ) cho thấy chậu rửa chén bát và ống thoát nước bên dưới lại có nhiều vi khuẩn hơn bồn cầu tiêu. Trong đó, miếng rửa chén bát chứa nhiều vi khuẩn nhất rồi mới tới chậu rửa bát, ống thoát nước, mặt bếp, dao thớt, tay cầm tủ lạnh, khăn vải lau tay.
Miếng xốp rửa chén chứa nhiều vi khuẩn gây bệnh Nguyên nhân là do môi trường ẩm ướt của miếng rửa chén bát cùng với thức ăn thừa tồn đọng vương vào đã trở thành địa điểm ẩn náu lí tưởng của vi khuẩn. Và vi khuẩn sẽ sinh sôi, nảy nở hàng triệu lần trong miếng rửa chén khi để qua đêm. Sự nguy hiểm càng trở nên nghiêm trọng khi các bà nội trợ dùng miếng rửa chén để lau rửa bề mặt bếp, bồn rửa và những bề mặt khác. Bởi các loại vi khuẩn thường gây ngộ độc như E.coli, salmonella có trong miếng rửa chén sẽ có điều kiện lan rộng ra và lây nhiễm vào đồ ăn, thức uống. Lúc này, sức khỏe của các thành viên trong gia đình sẽ bị đe dọa nghiêm trọng.
Theo nghiên cứu của chuyên gia khoa học Michael Hanlon, trong những cấp độ báo động sự nguy hiểm, mức độ 5 là mức độ cao nhất và nguy hiểm nhất. Và sự nguy hiểm của miếng rửa chén cũng đã gần đạt đến mức độ 4 – một cấp độ gần tối đa, phải được báo động.
Miếng rửa chén qua quá trình rửa, sẽ có những mẩu thức ăn thừa rất nhỏ vương vào. Quá trình sử dụng càng lâu, nguy cơ thức ăn thừa tồn đọng càng cao. Vi khuẩn sẽ sinh sôi, nảy nở hàng triệu lần trong miếng rửa chén khi để qua đêm. Khi rửa chén lần kế tiếp, vi khuẩn sẽ bám lại trên chén đĩa, và có thể ảnh hưởng đến sức khỏe gia đình. Đặc biệt với trẻ nhỏ do sức đề kháng kém, hệ thống miễn dịch chưa hoàn thiện và rất nhay cảm nên rất dễ bị vi khuẩn tấn công gây bệnh.
Miếng rửa chén bát – một vật dụng khá nhỏ trong gian bếp của mỗi nhà nhưng lại là nơi chứa nhiều vi khuẩn nhất. Theo số liệu nghiên cứu, trên miếng rửa chén có thể có đến 20 triệu vi khuẩn đang hiện diện. Nó còn chứa nhiều tác nhân gây bệnh hơn cả toilet. Chính vì thế, các bà nội trợ phải tìm được một giải pháp tốt nhất để luôn giữ cho miếng rửa chén sạch sẽ nhằm hạn chế tối đa những mối nguy hiểm do vật dụng này gây ra.
Theo Dân Trí
Cách giải quyết: Thỉnh thoảng cho nó vào lò vi sóng, vặn 2 phút và nếu có thể, thường xuyên thay gỉẻ rửa bát mới.
HQ
Thay vì việc rửa chén bát bằng nước rửa chén bát thông thường, rửa bằng nước nóng sẽ diệt khuẩn giúp bát sạch sẽ, vệ sinh và an toàn hơn cho sức khỏe của bạn.
Rửa bát đĩa thật sạch giúp gia đình của bạn có sức khỏe tốt
Không thể phủ nhận được tính năng ưu việt của các loại nước rửa chén bát đang có mặt trên thị trường vì chúng có thể giúp bạn tẩy rửa những vết bẩn trên chén bát một cách siêu tốc, thế nhưng hãy coi chừng chất độc của những loại chất tẩy ấy nếu bạn lạm dụng chúng.
Vì vậy, thay vì cho thật nhiều nước rửa chén để làm sạch, bạn thử rửa bát bằng nước nóng xem công việc rửa bát sẽ thế nào nhé. Trước hết hãy cùng Infonet điểm qua vài lí do tại sao lại dùng nước nóng đã nào.
Vì: Rửa sạch bát đũa trong nước nóng giúp làm sạch nhanh nhất các vết bẩn dính trên bát đĩa và làm giảm số lượng thời gian bạn sẽ phải tiêu tốn vào việc chà rửa kỹ bát đĩa đồng thời tiết kiệm dung dịch nước rửa bát khi rửa bát.
Vì: Nước nóng sẽ giúp diệt sạch những vi khuẩn có trong bát đĩa và món ăn, giúp khử trùng sạch sẽ nhất cho bát đũa của bạn.
Vì: Nếu rửa thật kỹ bằng nước lạnh thì bát đĩa vẫn có thể tồn tại một lớp nhờn khó chịu khi chúng khô. Chính vì thế rửa bát bằng nước nóng sẽ cắt giảm dầu mỡ còn lưu lại trên bát đũa ít hơn nhiều so với nước lạnh.
Vì: Bạn sẽ tiết kiệm thời gian sấy khô bát đũa hơn so với khi rửa bát bằng nước ấm hoặc nước lạnh. Như vậy cũng sẽ tránh được ẩm ướt cho bát đũa ướt và tránh nguy cơ bị vi khuẩn ghé thăm.
Nhiệt độ thích hợp để rửa bát
Nghe hơi khó tin nhưng nhiệt độ nước nóng khi rửa bát nên để rất nóng đến tới 170 độ C. Nhiệt độ này sẽ đảm bảo rửa bát sạch sẽ, khử trùng hiệu quả và cho bát khô ráo nhanh nhất.
Bạn buộc phải sử dụng găng tay với cách rửa bát này vì nhiệt độ của nước rất nóng
Và để rửa bát bằng nước nóng, bạn nên đổ nước nóng ngập hết chén bát của bạn. Không thể rửa bát với đôi tay trần đâu nhé vì bạn đang sử dụng bước rất nóng để làm sạch đám chén bát này và chúng tôi không hề khuyên bạn phải làm đau đôi tay xinh đẹp của mình... để rửa bát, vì thế bạn nên đeo găng tay rửa chén khi rửa bát nhé. Đeo găng tay rửa chén sẽ giúp bảo vệ da tay của bạn không bị khô rát và cho phép bạn sử dụng nước nóng để rửa bát ở nhiệt độ thích hợp. Hãy nhớ thay đổi nước rửa bát của bạn khi nó trở nên bẩn và ấm hơn nhé.
Một số người đã có quốc tịch nước ngoài và không còn giữ chứng minh nhân dân, hộ khẩu hoặc hộ chiếu Việt Nam. Do đó, trong các giao dịch dân sự, thương mại, lao động tại Việt Nam họ phải dùng hộ chiếu nước ngoài và được coi như người ngoài với một số quyền bị hạn chế nhất định.
Theo một số thông tin hiện nay, có khoảng 3 triệu người Việt Nam đang sinh sống trên hơn 100 quốc gia vùng lãnh thổ.
Trong thời gian vừa qua đã có một làn sóng người Việt Nam định cư tại nước ngoài quay trở lại nước để cư trú lâu dài, đầu tư và làm việc.
Đa số những người trên đều có mong muốn cần được tạm trú/thường trú lâu dài và không phải xin thị thực khi nhập cảnh vào Việt Nam, được quyền mua bán, sử dụng đất đai nhà cửa tại Việt Nam mà không phải cần nhờ người thân tại Việt Nam đứng tên giùm.
Họ cũng muốn được đăng ký thành lập doanh nghiệp, đăng ký đầu tư với thủ tục dễ dàng như cá nhân, doanh nghiệp Việt Nam, được lao động, làm việc tự do cho các công ty tại Việt Nam và được hưởng các quyền khác theo pháp luật quy định.
Nắm được quyền lợi chính đáng trên, Quốc hội đã ban hành luật quốc tịch số 24/2008/QH12 có hiệu lực ngày 01/07/2009 trong đó có một nguyên tắc cơ bản là người Việt Nam định cư ở nước ngoài mà chưa mất quốc tịch Việt Nam thì vẫn được coi là công dân Việt Nam.
Tuy nhiên luật trên cũng yêu cầu những công dân trên phải liên hệ với cơ quan đại diện ngoại giao VN ở nước ngoài để đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam, trước ngày 1/7/2014. Hết thời hạn này, nếu không đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam, thì công dân đó sẽ được coi là mất quốc tịch Việt Nam,.
Một tin vui cho những người trên là khi đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam, thì họ không buộc phải thôi quốc tịch đang giữ và thủ tục đăng ký giữ quốc tịch được coi là khá đơn giản. Chỉ cần khai tờ đơn xin giữ quốc tịch kèm các giấy tờ chứng minh nguồn gốc Việt Nam.
Một số cơ quan ngoại giao của Việt Nam, tại nước ngoài (cụ thể tại Đại sứ quán, Tổng lãnh sứ quán Việt Nam, tại Mỹ) còn nhận và trả hồ sơ qua bưu điện để tiện cho công dân đi lại.
Tuy vậy vẫn còn một thiếu sót là pháp luật hiện hành không quy định thời gian cụ thể để giải quyết vụ việc trên (theo kinh nghiệm thông thường là khoảng 1 tháng kể từ ngày nhận hồ sơ).
Sau khi nhận giấy xác nhận đã đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam, các bạn nên tiến hành làm hộ chiếu Việt Nam, tại các cơ quan đại diện ngoại giao.
Với tấm hộ chiếu này, bạn có thể dễ dàng ra vào Việt Nam, mà không cần phải xin thị thực, ký hợp đồng lao động với các công ty Việt Nam, không cần phải xin giấy phép lao động và đăng ký góp vốn, thành lập doanh nghiệp theo thủ tục thông thường.
Để mua nhà, bạn chỉ cần liên hệ với công an phường, xã để đăng ký và được cấp sổ tạm trú tại địa phương như vậy là đủ điều kiện để sở hữu căn nhà do chính mình bỏ tiền ra mua.
Hy vọng với những hướng dẫn trên, các bạn có thể tránh được những phiền toái, tranh chấp phát sinh trong việc nhờ người khác đứng tên nhà cửa, góp vốn, thành lập công ty.