SẢN PHẨM MỚI

HÌNH ẢNH piano cũ Ở ĐÂY chỉ được cập nhật giá cả ở trang 1; trang 2, trang 3 và đến giữa trang 4; những sản phẩm ở cuối trang 4 và từ trang 5 trở đi chỉ để quí khách tham khảo.

Quí khách muốn xem thêm danh sách đàn piano, vui lòng chọn:

 

HÀ NỘI   -  SÀI GÒN

ĐÀ NẴNG - NHA TRANG

ĐÀ LẠT

 

 

Thông báo về sản phẩm mới FEURICH PIANO và Piano Nhật - Hàn mới, cũ>>

Hổ trợ trực tuyến

   
huyquangpiano
Hotline: 0912 178 187

 

THÔNG BÁO

Với phương châm "Hành động góp nhặt niềm tin", chúng tôi luôn muốn nghe được những ý kiến đóng góp của quý vị về dịch vụ của chúng tôi.

Quý vị chỉ việc nhấp chuột vào mục Liên hệ  và để lại lời nhắn .

 

 

THÔNG TIN KHÁC :

 

Chúng tôi cần nhân viên marketing, thợ kỹ thuật piano ....

Xem thêm >>>

 

DỊCH VỤ TIN CẬY:

Ngoài những dịch vụ tư vấn miễn phí trong ngành PIANO và Nhạc cụ, Huy Quang - Piano cũng giới thiệu những địa chỉ mà qua trải nghiệm thực tế, chúng tôi thấy đáng tin cậy và muốn giới thiệu ra cộng đồng.

 

PGS - HỆ THỐNG CHỨNG NHẬN TIN CẬY CHO SẢN PHẨM HỮU CƠ (THỰC PHẨM HỮU CƠ VIỆT NAM - ORGANIC VIET NAM)

Hệ thống bảo đảm dựa vào sự tham gia của các tổ chức và con người có liên quan trực tiếp vào chuỗi cung cấp hữu cơ được ...

Xem thêm >>>

 

CAFE PIANO

Anh học luật tại Hà nội, học xong, anh xin học bổng tại Mỹ và hoàn thành khóa học trở thành luật sư. Đi khắp đó đây, hộ chiếu dày đặc những nơi anh đã đặt chân đến. Sau khi học, anh về Việt nam công tác và do nhu cầu...   

Xem tiếp >>>

 

TRUNG TÂM TIẾNG ANH iCAN TẠI ĐÀ NẴNG

Anh là người Việt hoặc có thể nói là người Tây. Anh nhìn giống Tây hơn ta, song anh nói tiếng Việt như tôi và bạn. Anh sinh ra ở Sài Gòn, năm 12 tuổi, anh sang Canada cũng mẹ và cha. Mẹ anh là người Việt, cha anh là người Canada, ở nhà, mẹ anh nói tiếng Việt với anh vì không muốn anh mất gốc, không muốn anh thành "thằng Tây con", ....

Xem tiếp >>>

 

JA slide show
Hơi buồn....

Hà nội mưa báo hiệu bão về. Vừa rồi, bên Trung Quốc có thiên tai, nhiều "facebooker" cảm thấy như được trả thù người Trung Quốc nên có phần hả hê.

Hơn 40 năm sau ngày Cộng sản đánh Miền Nam, nhìn lại đất nước hôm nay, không thể không buồn. Cộng sản hôm nay không thể theo Mỹ được nữa, họ phải theo Trung Quốc để bảo toàn tính mạng vì nếu có sự thay đổi Chính trị, dân sẽ giết họ.

 

Để có một xã hội tốt hơn, chỉ còn một cách:

 

- Tất cả mọi người không hợp tác với cái xấu. Khi nào bạn còn nhân nhượng, còn chép miệng, thì nó sẽ tồn tại. 

 

Lâu hay chóng là do thái độ của chúng ta.

 

 

HQ

 
Giấc mơ Hà Nội

.

 

Sau cơn mưa đêm qua, Hà nội sáng hứa hẹn một ngày không nắng lắm. Trên đường đi ăn bánh bao ở góc phố Quán Thánh, hai bố con thấy một người đi xe đạp, mặc áo của Cty môi trường đô thị với 2 thùng rác được phân loại 2 bên. Mình thấy hình ảnh này mới xuất hiện vài lần trên các con phố, họ ăn mặc sạch sẽ, đẹp và cần mẫn, nhặt những túi rác 2 bên đường và phân loại....

Định nói với con gái rằng họ là những người khá vất vả so với nhiều tầng lớp xã hội. Mình thích họ, ý tưởng của ai về công việc này và ghét những ai ném rác ra đường.

 

Rồi những chiếc xe máy "lịch bịch", ồn ào chạy trên các con đường, rú ga, bóp còi, vượt đèn đỏ, ngáo ngơ trong góc phố, phá tan cảnh tĩnh mịch, nhẹ nhàng mà Hà Nội vốn có từ thời Pháp, thời mà các tri thức và người dân Hà nội vẫn nhẹ nhàng đượm cái thanh lịch của người Tràng An.

 

Tôi bảo con tôi:

"Con thử nghĩ xem, nếu tất cả các xe máy kia được thay bằng xe đạp điện, đường phố chỉ có xe đạp, ô tô, buýt, taxi, mỗi người hãy lặng lẽ mà đi, không bóp còi, không tranh giành, nói to, chửi bới, khạc nhổ, vứt rác...

Hãy tưởng tượng một Hà Nội như thế thì nó có đẹp không ?"

 

"Đẹp !" - Con gái tôi nói vậy.

 

Người ta thường đổ lỗi cho cái gì đó thay bằng việc tự thay đổi mình. Tất nhiên, thể chế không vô can nhưng hãy nhớ rằng chúng là một phần làm nên thể chế đó - người đó có thể là ông bà, bố mẹ, chú bác, anh em chúng ta.

 

Nhìn người Hà nội hôm nay, tôi thấy họ không khác người Trung Quốc là mấy.

Vậy chúng ta chống ai ? Hãy chống chính cái thối nát mà chúng ta đang có.

 

Xin nhắc lại là thể chế không vô can.

 

Hôm nay Hà nội hô hào rủ nhau đi biểu tình chống Formosa và Trung Quốc, tuy nhiên, câu hỏi là ai đã rước Formosa vào ?

 

An Dương Vương và Mỵ Châu

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thực ra, chúng ta cần chống ai trước ?

 

Khi thần Kim Qui hiện lên nói với An Dương Vương rằng : "Giặc ở ngay sau lưng nhà vua đó" thì mọi việc dường như quá muộn.

 

Nước đã mất và nhà đã tan.

Truyền thuyết, bi kịch lịch sử mấy ngàn năm vẫn còn đó.

 

Ăn bánh bao xong, bảo con gái leo lên xe đạp điện, hai bố con đi tiếp...

Mình không muốn nhắm mắt mở ra, mình biến thành Vua An Dương Vương, con gái mình biến thành công chúa Mỵ Châu.

 

Mình cũng không thích cưỡi ngựa, mình vẫn thích là thằng nhạc sĩ nghèo, đi xe đạp điện, đèo con gái yêu trong một Hà Nội yên tĩnh dưới mùa hè oi ả.

 

 

Nhưng giấc mơ về Hà nội đó có lẽ còn xa.....

 

Chợt nhớ đến Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và "Mùa thu Hà Nội" :


"Hồ Tây chiều thu, mặt nước vàng lay, bờ xa mời gọi

Màu sương thương nhớ, bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời

Hà nội chiều thu, đi giữa mọi người, lòng như thầm hỏi, tôi đang nhớ ai

Sẽ có một ngày, trời thu Hà nội, trả lời cho tôi

Sẽ có một ngày, từng con đường nhỏ, trả lời cho tôi...."

 

Và đó có lẽ vẫn là giấc mơ...

 

 

 



HQ

 

 
Cuộc sống ngập trong ma túy, rượu của danh ca Việt tài hoa

Sau tất cả những biến cố bĩ cực của cuộc đời, ở tuổi 63, ca sỹ Kim Anh tháo bỏ xiềng xích của ma túy, vẫn làm bạn với rượu và yêu ca hát hết mình.

 

Chuyến phiêu lưu của cô gái nhỏ

 

Trong ký ức của chị, tuổi thơ có những ai và như thế nào?

 

Tôi nguyên quán ở Quảng Châu, Trung Quốc nhưng sinh ra ở Sa Đéc. Tuổi thơ tôi được sự yêu thương chiều chuộng của ba. Từ nhỏ, tôi thích nghe hát trên radio và tập tành hát theo. Radio hát sao, tôi hát lại cho giống. Người khán giả đầu tiên luôn bên cạnh và là người hùng của tôi chính là ba.

 

Ba tôi thích nhậu lắm. Ông nhậu suốt. Mỗi lần đi nhậu, ba thường bế tôi theo. Nhậu về, ông gặp chuyện bực mình là kêu tôi hát cho ông nghe, bất cứ bài gì cũng được, có khi không biết tên bài. Tôi hát từ nhạc Hồ Quảng cho đến cải lương Văn Hường, Út Bạch Lan, Út Trà Ôn… Tôi hát gì ba cũng tán thưởng.

 

Hồi tôi học cấp một, chiều nào, tôi cũng chạy ra sân banh chơi. Tôi thấy một ông người Mỹ chạy cái xe Jeep đến đậu ở sân banh. Tôi rất tinh nghịch, phá phách mở xe của người ta chạy. Xe chạy, tôi không biết cách dừng lại nên xe rớt luôn xuống mương. Tôi nghĩ ông người Mỹ này sẽ bắt mình ở tù nhưng không, ông ấy cười hắt hắt, rồi tự câu xe lên. Tuần sau, ông lại đi xe khác đến, tôi cũng lái thử. Ổng khen tôi thông minh. Ông thấy vậy mới xin ba cho tôi đi du học, chứ để ở Việt Nam uổng lắm, tiếc lắm. Ông ấy khen đầu óc tôi mạo hiểm, ham thích phiêu lưu phải cho đi nước ngoài.

 

 

 

Chuyến đi đó có giống chuyến phiêu lưu của một cô gái nhỏ?

 

Năm 16 tuổi, ba đồng ý cho tôi đi du học ở Mỹ với diện trao đổi du học sinh, được tài trợ hoàn toàn. Một mình sang nước Mỹ, tôi sợ lắm. Đó là chuyến phiêu lưu thực sự. Tôi sang Mỹ bằng máy bay quân đội. Lên máy bay, tôi nhìn quanh quất mà không tìm được một người quen. Lúc này, người ở quê đồn đại, ba ham giàu nên cho tôi đi lấy chồng Mỹ. Bởi vậy, tôi ở nhà không yên, đi cũng không biết sống chết thế nào.

 

Sang Mỹ, tôi chưa có bằng tú tài nên người ta đòi trục xuất tôi về. Người đàn ông bảo lãnh tôi đi Mỹ du học, làm trong quân đội được 20 năm. Thế nhưng, tình thế cấp bách, ông chấp nhận hy sinh cả sự nghiệp để giữ đúng lời hứa với ba tôi. Ông ấy cho tôi biết, ông đã hứa với ba phải đảm bảo cho tôi học xong đại học mới về nước. Bằng mọi giá, ông không để tôi bị trục xuất.

 

Ông ấy đã dùng cách gì để chị được ở lại và tiếp tục học tập?

 

Để tôi ở lại, ông phải hy sinh 20 năm sự nghiệp trong quân đội để kết hôn với tôi. Điều kiện khắc nghiệt nhất là tôi phải có con mới được chấp nhận. Ông lớn tuổi hơn tôi nhiều, chưa vợ và xem tôi như một đứa em. Ông cưới tôi xong, mọi thứ vinh quang đều bị tịch thu hết. Tôi nợ ông một chân tình vô cùng vô giá.

 

Năm 1972, tôi sinh một người con. Ông đề nghị tôi nên tiếp tục học tập và tìm kiếm hạnh phúc khi tuổi thanh xuân của tôi còn chín mọng. Kết thúc cuộc hôn nhân trên giấy tờ, ông nhận nuôi con. Tôi vẫn qua lại thăm con. Sau này, con của tôi với một người khác, ông cũng nhận nuôi. Tôi có hỗ trợ tài chính cho ông. Thật đáng tiếc, một người tốt như ông lại bị ung thư. Tôi xem ông như một người anh, một người chú chứ không phải chồng nên một lời yêu thương tôi cũng chưa từng nói ra vì sợ ông nghĩ tôi giả dối. Đến nay, mỗi lần hát, tôi lại nhớ đến ông rồi rơi nước mắt.

 

Ma túy, rượu và ca hát

 

Tại sao cuộc sống thanh xuân tươi đẹp của chị lại vướng vào ma túy?

 

Thực sự, tôi không tìm đến ma túy mà tôi phải dùng để giảm đau sau một tai nạn khủng khiếp. Ngày 8/1/1978, New York có bão tuyết, tất cả xe cộ ngoài đường hầu như không lưu thông. Đúng lúc đó, tôi gặp người hàng xóm đang đỗ xe trong garage và cho tôi đi nhờ về nhà. Khi qua cầu, đúng lúc gặp bão xoáy, xe quay ngang rồi va vào thành cầu. Gần 3 năm trời, tôi sống trong nhà thương, không một người quen thân bên cạnh, sống chủ yếu nhờ lòng tốt của thiên hạ. Toàn cơ thể tôi lúc đó chi chít vết thương. Đầu phải cạo trọc. Lúc đó, chết với tôi còn nhẹ nhàng hơn việc phải sống.

 

Tôi cứ nghĩ cuộc đời rồi sẽ mãi gắn với chiếc xe lăn. Thời gian trong bệnh viện, các bác sỹ đã cho tôi dùng thuốc lá và ma túy để quên đi cơn đau. Tôi nghiện là tại tôi, cũng chẳng trách các bác sĩ được. Mình lạm dụng vô ý thức, trở thành một con nghiện. 4 năm trời vật vã với ma túy, bao nhiêu tiền làm ra, tôi đều dùng vào ma túy. Năm 1984, sau một cơn sốc ma túy, tôi tỉnh dậy và tự nhủ, không thể thế này mãi được. Một là chết, hai là sống. Bĩ cực đau đớn mình đã chiến đấu để giành quyền được sống, nay sống như thế này thì thà chết còn hơn.

 

Tôi đi Pháp cai nghiện. Tôi ôm bọc ma túy đi lang thang và tìm đến một nghĩa trang quân đội ở miền Đông nước Pháp, quyết sống tách biệt để thử sức chịu đựng. Tôi được gia đình người quản trang cho ở lại, họ không hề biết tôi nghiện mà chỉ biết tôi đến xin một việc để làm. Tôi vào toilet, đổ bọc ma túy xuống bồn cầu và giật nước. Rồi tôi ôm lấy bồn cầu ngồi khóc, như thể lần này mình không thể sống nữa. Sau đó, cơn nghiện bắt đầu. Ông bà chủ biết, hỏi tôi có muốn không để đi mua thuốc cho. Tôi lắc đầu quyết cai cho bằng được. Sau 8 tháng, tôi từ bỏ ma túy mà không cần một viên thuốc.

 

Chị bỏ được ma túy, còn rượu và thuốc là thì sao?

 

Tôi vẫn làm bạn với rượu và thuốc lá. Ai bảo tôi nghiện rượu, tôi rất buồn nhưng không có rượu thì đời tôi còn buồn hơn. Có thể, khả năng uống rượu mãi không say của tôi được ba tôi truyền lại. Tôi chẳng uống rượu để giải sầu hay vui quá cần phải chia sẻ, mà đơn giản tôi thích uống.

 

Tôi nhớ năm 1991, tôi được mời về Việt Nam hát giao lưu văn hóa. Mới 8h sáng, nhạc sỹ Trịnh Công Sơn đã sang chở tôi về nhà anh uống rượu. Anh đưa tôi một chai, anh một chai. Hai anh em cứ thế mà uống cạn. Mỗi lần nhậu với tôi, anh thích lôi mấy cái ché nhỏ ra rót rượu hay lấy miếng nem con khô làm mồi. Ngoài rượu, thuốc lá là bạn của tôi từ sau tai nạn xe hơi khủng khiếp.

 

Cơ duyên nào đưa chị đến với ca hát? Bài hát Mùa thu lá bay gắn liền với tên tuổi chị, được thể hiện trong hoàn cảnh nào?

 

Năm 1975, nhiều người Việt Nam sang Mỹ sinh sống. Họ gặp rất nhiều khó khăn, không có nhà ở. Tôi mời 22 người về nhà tôi ở. Tôi không lấy tiền trọ mà chỉ cần chung tiền lại mua gạo ăn là được. Mỗi ngày, tôi chở họ đi làm thủ tục giấy tờ, xin tiền trợ cấp, chở họ đi học. Trong số người ở nhà tôi, có một số thuộc một ban nhạc ở Việt Nam, mấy ông nhớ nhà nên thường dùng miệng giả tiếng nhạc cụ. Thấy vậy, tôi đi mướn nhạc cụ về cho mấy ông bạn chơi. Sau đó, khi nhóm được biểu diễn ở các phòng trà, họ mời tôi làm ca sỹ hát chính.

 

Năm 1982, tôi nhận được thư: “Ba rất nhớ giọng nói của con, con thu âm lại cho ba nghe, thu cả giọng cháu ngoại nữa”. Đọc thư xong, tôi có linh cảm ba tôi đang bệnh nặng. Tim tôi co thắt, muốn về nước ngay nhưng thời đó không được phép về Việt Nam. Tôi liền đi thu một băng cassette với 11 bài hát cả lời Việt lẫn lời Hoa gửi về Việt Nam. Lúc cuốn băng về đến nơi ba đã mất được ba ngày, mắt vẫn mở. Mọi người mở cuốn băng cho ba nghe. Nghe xong, đôi mắt ba từ từ khép lại. Sau đó, tôi có gửi cho bạn bè một số cuốn băng để tặng, như một sự chia sẻ. Nào ngờ, người nọ chuyền người kia, họ gọi cho tôi và mua băng. Sự nghiệp ca hát của tôi bắt đầu từ đó.

 

Cuộc đời luôn đẩy chị vào những tình thế tiến thoái lưỡng nan, nhưng sao chị vẫn giữ được sự lạc quan đến vậy?

 

Tôi luôn tâm niệm, đem chuyện buồn cưu mang vào người để làm gì. Mình để ý người ta nói mình câu này câu nọ để làm gì, cứ cho đó là câu dạy dỗ đi. Mình sẽ thấy nhẹ nhàng hơn. Tôi luôn lạc quan vì tự tin và tự hào, ba thương mình nhất trên đời này, ông là người anh hùng cho tôi niềm tin. Tôi không sợ ai cả, nên gặp bất cứ chuyện gì cũng thấy phấn chấn hơn. Mỗi cơn bĩ cực ập đến rồi lại ra đi, nhưng giọng hát tôi còn mãi không thay đổi. Những lúc nguy cấp nhất, tôi vẫn tự nhủ, dù thế nào cũng phải sống để mà hát.

 

Ca sĩ Kim Anh 

Muốn chết trên quê hương

 

Ca sĩ Kim Anh tên thật là Mạch Kim Anh(sinh năm 1953, quê Đồng Tháp) trong một gia đình người Việt gốc Hoa. Bà nổi tiếng với các ca khúc nhạc Hoa lời Việt như Cánh Hồng Trung Quốc, Sầu lẻ bóng, Mùa thu thay lá... Từ những năm 1975, bà là ca sĩ Việt Nam rất nổi tiếng trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Nhiều năm nay, Kim Anh về Việt Nam tham gia các hoạt động từ thiện và biểu diễn ca nhạc tại các phòng trà ở TP HCM. Tâm nguyện của bà là được sống và cống hiến hết mình cho quê hương trong những năm cuối của cuộc đời.

 

 

Cánh hồng Trung Hoa

 

Theo Ngọc Lài (Người đưa tin)

 
Tiết kiệm (Saving)

"Saving" tiếng Anh là tiết kiệm. Khi người ta nói tiết kiệm, thường người ta nghĩ đến tiết kiệm tiền, nhưng cũng có thể dùng trong tiết kiệm sức khỏe, tiết kiệm năng lượng (saving energy) , tiết kiệm sức lực, tiết kiệm...môi trường (saving the environment)....

Trước tiên, ta nói về tiết kiệm tiền.

Có câu tiếng Anh khá nổi tiếng rằng "Có một quan niệm sai lầm hay gặp là muốn tiết kiệm tiền, bạn phải làm ra hàng tấn tiền" ( There's a common misconception that you have to make a ton of money in order to save money).

Ngày xưa, tôi cũng nghĩ vậy. Khi tôi làm ra 3 triệu/tháng, tôi nghĩ mình không thể tiết kiệm vì làm sao có thể tiết kiệm với đồng lương đó. Tuy nhiên, tiết kiệm là một đức tính, một phẩm chất, nó tồn tại, được trải nghiệm, được dạy và ở trong ta nếu ta có nó chứ không phải ta phải đợi một điều kiện nào đó ta mới làm được. Một người có thói quen hoang phí thì thường tiêu quá khả năng làm ra của mình mà tiếng Anh gọi là "overspending" - chi quá với mức mình làm ra. Khi bạn chỉ làm ra 3 triệu/tháng, nếu bạn có đức tính tiết kiệm thì bạn vẫn có thể để ra một chút phòng những lúc khó khăn mà tiếng Anh gọi là "tiết kiệm cho những ngày mưa " (saving for the rainy days). Khi bạn có đức tính này, bạn có thể trở thành người có tiền vì khi bạn chỉ có 3 triệu/tháng, bạn vẫn tiết kiệm được thì có lẽ không đáng nghi ngờ khi bạn làm được 30 triệu/tháng, bạn cũng sẽ tiết kiệm được khoản khá hơn.

Nó là một đức tính đáng trân trọng, thường được rèn luyện trong khó khăn, trong giáo dục gia đình và xã hội.

Ngược lại, nếu bạn có lương 3 triệu/tháng, bạn nói rằng bạn không thể tiết kiệm, bạn có những nhu cầu tối thiểu, và bạn tiêu đến 4 hoặc 5 triệu/tháng. Nếu bạn xuất thân từ gia đình khá, gia đình, anh em có thể bù đắp, giúp đỡ bạn, và bạn vẫn tồn tại. Song với tính cách đó nó sẽ nguy hiểm khi bạn làm ra nhiều tiền hơn. Nếu bạn làm ra 30 hoặc 300 triệu một tháng, mối nguy sẽ lớn hơn vì bạn có nguy cơ tiêu 40 hoặc 400 triệu/ tháng. Lúc đó, bạn có thể lấy chỗ nọ, bù chỗ kia, nhưng nguy cơ luôn tồn tại vì khi bạn làm ra nhiều tiền hơn, với tính cách luôn tiêu nhiều hơn cái bạn làm ra, bạn sẽ nghĩ ra những nhu cầu cao hơn để tiêu hết số tiền bạn làm được và tiêu quá đi theo mức độ bạn kiếm được. Ngày xưa, bạn làm ra 3 triệu, bạn tiêu 4 hoặc 5 triệu thì khi bạn làm ra 300 triệu, bạn có thể tiêu 400 hoặc 500 triệu là điều rất dễ xảy ra.

 

 

 

Thỉnh thoảng, bạn thấy ai đó rất giàu, thu nhập rất cao, một ngày đẹp trời, bạn thấy người đó phá sản và không thể đứng dậy được vì theo tôi hiểu, khi người ta làm ra nhiều mà vẫn không có tính tiết kiệm, luôn có thói quen "overspending" (tiêu quá mức mình làm) thì khi họ làm ra càng nhiều, mức độ tiêu quá của họ càng lớn. Bạn làm ra 3 triệu, bạn tiêu 4 triệu thì có thể bạn bè, bố mẹ, anh em sẽ giúp bạn, nhưng nếu bạn làm ra 300 triệu, bạn là người "giàu" trong con mắt một số người, bạn tiêu thành 400 hoặc 500 triệu thì nếu bố mẹ bạn không phải người giàu có, bạn có thể sẽ vỡ nợ và không phục hồi được.

Đó là mối nguy !

Khi bạn làm ra 3 triệu/tháng, bạn như cây cỏ, động đất nó vẫn sống; khi bạn làm ra 300 triệu/tháng, bạn là cây to, nếu nó đổ, khó lòng mà dựng nó dậy.

 

"Overspending" thực sự là mỗi nguy cho mỗi người nếu ai có tính đó.

 

Có chuyện kể rằng Warren Buffett đi ăn quán bình dân McDonald's với Bill Gates, khi vào quán, Warren Buffett rút trong túi ra một phiếu giảm giá mà ông cắt ra từ một tạp chí nào đó để được ăn rẻ hơn. Nghe nói hành động này làm cho Bill Gates bị sốc vì ai cũng biết Warren Buffet là một trong vài người giàu nhất thế giới, nổi tiếng về việc tiết kiệm và cam kết cho đi gần hết tài sản cho hoạt động nhân đạo.

Vậy, không phải bạn phải làm ra hàng đống tiền, bạn mới có thể tiết kiệm; khi bạn làm ra ít tiền, nếu có ý thức, bạn vẫn tiết kiệm được tiền và với ý thức đó, khi bạn làm được nhiều tiền, bạn sẽ tiết kiệm được nhiều tiền hơn.

 

 

Theo "logic" đó, khi bạn làm ra ít tiền, bạn không tiết kiệm được thì khi bạn làm ra nhiều tiền, chưa chắc bạn đã là người giữ được tiền và mỗi nguy lại cao hơn nếu bạn tiếp tục giữ thói quen cũ.

Đó là tiết kiệm tiền. Việc tiết kiệm còn liên quan đến nhiều thứ khác. Bạn tiết kiệm sức lực. Chúa ban cho bạn một thân thể, một trái tim, hai con mắt, hai lá phổi, một lá gan...Nếu chúng ta không "sử dụng" nó một cách tiết kiệm thì một ngày đẹp trời, chúng ta sẽ mất nó. Nếu bạn mất những thứ không mang tính sống còn như cái tay, cái chân mà không phải là lá gan, lá phổi, trái tim...., bạn vẫn có thể sống; nhưng nếu bạn phá hủy, không "tiết kiệm" hoặc không giữ gìn những bộ phận quan trọng, nó hư hỏng là bạn mất mạng sống.

 

Tiết kiệm thời gian. Mỗi chúng ta chỉ có từng đấy thời gian mà Chúa Trời ban tặng, nếu bạn để phí nó, bạn sẽ không bao giờ lấy lại được.

 

 

 

 

Tiết kiệm môi trường.

Nhà nọ ông cha để lại có mấy cái ao, có dòng suối chảy qua vườn nhà, có vài trăm cái cây to làm "lá phổi" cho gia đình, bạn muốn phát triển kinh tế gia đình nhanh, tăng thu nhập, mua cá về thả, đánh bắt, đặt mục tiêu "tăng trưởng" là chính mà quên đi yếu tố bền vững....Bạn còn chặt cây lấy gỗ, kinh tế, sản xuất gia đình tăng nhanh nhưng nước thải sản xuất đã làm bẩn con suối, nuôi cá không giữ gìn sự bền vững của mấy cái ao, bạn làm cho nước ao ô nhiễm, không thể hồi phục, cây trong vườn bạn chặt nhiều để lấy gỗ bán....Kinh tế gia đình khá giả trông thấy nhưng than ôi, nhà, ao vườn, suối của bạn đã bị ô nhiễm, con bạn sẽ sống ở đâu vì cha ông bạn chỉ để lại cho bạn nhà vườn đó, con suối đó, mấy cái ao đó ???

 

Tạo Hóa đã ban cho chúng ta một hành tinh xanh, những đại dương đó, những con sông, những cái hồ ao đó, tài nguyên đó và chỉ có thế. Nếu chúng ta nôn nóng "tăng trưởng" mà phá nó đi, chúng ta sẽ mãi mãi không còn nó, con cháu chúng ta sẽ sống ở đâu ?

 

Các bạn hãy trả lời tôi ?

 

 

 

Ra khỏi nhà, nếu bạn không dùng, hãy tắt quạt và đèn. Nếu bạn cảm thấy không thực sự cần thiết, đừng đi ô tô, hãy đi xe máy, xe đạp điện, xe đạp. Bạn to và nặng đến mức nào mà phải cần một khối sắt to như thế mang bạn đi - ý tôi là chiếc ô tô.

 

Sử dụng năng lượng hoang phí là bạn đang hủy phá ngôi nhà sống của con cháu chúng ta vì năng lượng chủ yếu là điện hạt nhân, từ tài nguyên của đất như dầu, than....Muốn có thủy điện, con người cũng can thiệp vào hệ sinh thái khá nhiều....

 

Chúng ta đang mong chờ vào năng lượng mặt trời, năng lượng gió, và được coi là năng lượng sạch.

 

Năng lượng mặt trời

 

"Saving environment", tiết kiệm môi trường sống là khái niệm sống còn, không phải chuyện của thế hệ sau vì con cháu chúng ta liệu có còn gì để tiết kiệm hay không khi cha ông chúng đã hủy phá.

 

 

 

Biển miền Trung, Formosa, sự ngu dốt, tham lam của quan chức chính quyền, sự vô ý thức của rất nhiều người dân có lẽ là nỗi đau thế kỷ, thưa các bạn.

 

Rác trên bãi biển

 

 

Thảm họa môi trường miền Trung Việt nam

 

Vâng, "saving" không phải chỉ là tiền, "saving" là một khái niệm sống còn mà mỗi chúng ta nên học lấy nếu ai chưa có nó ./.

 

 

 

 

HQ

 

 

 
Bob Kerry

Bob Kerry

 Một trong những lý do của chiến tranh là xung đột ý thức hệ. Anh thích cái này, tôi không thích, tôi thích cái này, anh không thích....

Ngoài kia có người thích xây tượng đài Hồ Chí Minh, tôi không thích; có người thích làm từ thiện, có người nói làm từ thiện không đúng cách có thể làm "mất bản sắc văn hóa"....

 

Chuyện Bob Kerry là Chủ tịch Hội đồng Tín thác ĐH Fulbright bị nhiều người phản đối vì liên quan đến quá khứ tàn khốc của ông ta.

 

Tôi nghĩ đến những người phi công Mỹ được lệnh rải chất độc hóa học hủy diệt môi sinh mà ảnh hưởng của nó về lâu dài không thể đong đếm.

Tôi nghĩ đến những phi công B52 rải thảm Hà nội năm 1972.

Tôi nghĩ đến những kẻ đã ra cái lệnh đó.

Tôi nghĩ đến Đặng Tiểu Bình với cuộc chiến tranh biên giới Việt _ Trung 1979 làm bao nhiêu người đổ máu.

Tôi nghĩ đến những người lính Việt cộng bị thương, bị chết trên chiến trường, và ngược lại, sự vinh quang của họ được "xây bằng xác quân thù" (Quốc ca).

 

Ai chết? Những người lính Việt ở bên kia chiến tuyến và những người lính Mỹ.

 

Tôi nghĩ đến chế độ diệt chủng mang tên Đảng Cộng sản Cam phu chia Pol Pot chính là chế độ được Cộng sản Việt nam hậu thuẫn trong chiến tranh chống Mỹ.

 

Chiến tranh !!!!

 

Lôi chuyện quá khứ của người đó ra bàn tôi cho là ngớ ngẩn khi mà bản thân người đó đang là một tác nhân tích cực trong xây dựng quan hệ tốt đẹp giữa hai dân tộc.

 

Nếu bạn là Chính khách, là nhân vật có ảnh hưởng, tất cả các phát ngôn của bạn sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến bạn, đến sự kính trọng hoặc khinh rẻ của người dân dành cho bạn, bất kể bạn là ai hoặc bạn tự nghĩ bạn là ai.

 

Nếu một ngày, tôi gặp Bob Kerry ở nhà tôi,  tôi sẽ nói rằng:

 

- Hi Bob, you are welcome in my house ! (Chào Bob, bạn được chào đón ở nhà tôi !)

 

Và tôi nghĩ rằng nước Mỹ vĩ đại vì họ nhìn thấy sai lầm của quá khứ, còn chúng ta sẽ tiếp tục u mê vì luôn nghĩ đến "thành công" (?!) của mình, quá khứ..."vinh quang"  (?!) của mình.

 

Đó là sự khác biệt lớn nhất.

 

 

HQ

 
Các mảng đối lập

Thiện và ác là hai thứ luôn tồn tại trong mỗi con người: một kẻ máu lạnh, buôn ma túy, giết người không ghê tay, nhưng hắn vẫn yêu đứa con mình sinh ra; một người dù tốt đến mấy cũng có lúc ích kỷ, ghét ai đó, đôi khi vẫn giành giật mọi thứ cho gia đình, con cái mình. Người ta bảo "Nhân vô thập toàn" hay người xưa cho rằng "Nhân chi sơ tính bản ác" hay quan điểm ngược lại cho rằng "Nhân chi sơ tính bản thiện"....

Điều đó thể hiện con người không ai xấu hết hoặc tốt hết - cái xấu, cái tốt luôn hiện diện ở nhiều mặt của cuộc sống; nó ở trong nhau, đôi khi đan xen vào nhau.

 

Biểu tượng âm dương nói lên bản chất và mối quan hệ giữa âm và dương: trong ác có thiện, trong thiện có ác...

 

 

Thuyết "âm dương trong thực tế hiện đại đã được khái quát hóa để chỉ ra hai mặt đối lập nhau trong một sự vật, một hiện tượng" (Thuyết Âm Dương Wiki).

 

 

 

Triết học Marx cũng đã nghiên cứu triết học cổ đại và cũng cho rằng "Quy luật thống nhất và đấu tranh của các mặt đối lập hay còn gọi là quy luật mâu thuẫn là một trong ba quy luật cơ bản của phép biện chứng duy vật và là quy luật quan trọng nhất của phép biện chứng duy vật trong triết học Mác - Lênin, là hạt nhân của phép biện chứng. Quy luật này vạch ra nguồn gốc, động lực của sự vận động, phát triển, theo đó nguồn gốc của sự phát triển chính là mâu thuẫn và việc giải quyết mâu thuẫn nội tại trong bản thân mỗi sự vật, hiện tượng"

 

 

 

"Mặt đối lập là những mặt có những đặc điểm, những thuộc tính, những tính quy định có khuynh hướng biến đổi trái ngược nhau tồn tại một cách khách quan trong tự nhiên, xã hội và tư duy. Sự tồn tại các mặt đối lập là khách quan và là phổ biến trong thế giới. Theo triết học duy vật biện chứng của Engels thì tất cả các sự vật, hiện tượng trên thế giới đều chứa đựng những mặt trái ngược nhau. Ví dụ như: Trong nguyên tử có điện tử và hạt nhân hay trong sinh vật thì có sự đồng hoá và dị hoá, trong kinh tế thị trường có cung và cầu, hàng và tiền. Những mặt trái ngược nhau đó trong phép biện chứng duy vật gọi là mặt đối lập" (Theo wiki).

 

Trong thế giới, chúng ta thấy có đàn ông - đàn bà, có âm - có dương, có mặt trời - mặt trăng, có ánh sáng - bóng tối, có đêm - có ngày, có lửa - có nước, có chiến tranh - hòa bình. có sự nhân từ  và  tàn ác....

 

Con người chưa hoặc không giải thích hết được các hiện tượng thiên nhiên, nhiều người chỉ nghĩ đến cái "TA" và cho cái "TA" chính là vũ trụ, chỉ có những điều chúng ta đã hiểu, điều chúng ta chưa hiểu nhưng không có những điều chúng ta không thể hiểu. 

Chúng ta ở đây là chủ thể (subject), là chủ của muôn vật, không có hoặc không tồn tại Chúa hoặc thần linh, mọi việc chúng ta sẽ hiểu hết, vấn đề là khi nào mà thôi.

 

Có thể nói đó là khái quát của lối nghĩ vô thần - cái "TA" là Thiên Chúa, là thần.

 

Những người có thần thì không tin rằng vũ trụ chỉ có riêng ta, chúng ta không thể hiểu hết vũ trụ, ta không phải vũ trụ, thần thánh là ĐẤNG hiểu biết vũ trụ.. "TA" không phải là thánh thần vì cái hữu hạn của con người.

 

Ta tạm gọi đó là lối nghĩ hữu thần.

 

Ta thấy thuyết vô thần và hữu thần, bản thân nó thể hiện sự khác biệt, đối lập và đối nghịch nhau.

Triết học Marx cho rằng qui luật mâu thuẫn, sự đấu tranh giữa các mặt đối lập là cần thiết cho sự phát triển, có nghĩa là không có nó, con người, xã hội, tự nhiên không thể phát triển.


"Mọi sự vật, hiện tượng đều chứa đựng những mặt, những khuynh hướng đối lập tạo thành những mâu thuẫn trong bản thân nó, sự thống nhất và đấu tranh của các mặt đối lập là nguồn gốc của sự vận động và phát triển, làm cho cái cũ mất đi cái mới ra đời" (Wiki).

 

 

Về sự đấu tranh của qui luật mâu thuẫn trong triết học Marx, Wiki viết:

 

Các mặt đối lập không chỉ thống nhất, mà còn luôn "đấu tranh" với nhau. Đấu tranh của các mặt đối lập là sự tác động qua lại theo xu hướng bài trừ và phủ định lẫn nhau giữa các mặt đó. Hình thức đấu tranh của các mặt đối lập hết sức phong phú, đa dạng, tuỳ thuộc vào tính chất, vào mối liên hệ qua lại giữa các mặt đối lập và tuỳ điều kiện cụ thể diễn ra cuộc đấu tranh giữa chúng.

 

 

Quan điểm của Thánh Kinh cho rằng con người là xấu và Thiên Chúa là Toàn mỹ, song Chúa lại sống trong anh em, "thân thể mình là đền thờ của Đức Thánh Linh đang ngự trong anh em" (sách I Cô-rinh-tô 6:19-20), trong sự xấu xa của anh em có sự tốt lành của Chúa ở trong.

 

Con người sinh ra vốn ích kỷ, muốn ăn ngon mặc đẹp, lấy vợ đẹp, ít ai muốn nhường những quyền lợi đó cho người khác. 

Do đó, khi ta kỳ vọng vào một Xã hội Cộng sản "làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu" là điều tôi cho là không tưởng.

 

 

Dạo quanh một vòng, nói những chuyện cao xa, giờ ta đi vào chủ đề:

 

Đất nước cũng là tổng hòa của các mâu thuẫn, "mâu thuẫn trong, mâu thuẫn ngoài" (theo cách nghĩ của triết học Marx), vậy, việc duy trì một Đảng Cộng sản cho tất cả các hoạt động của đất nước có phải là duy ý chí, trái qui luật ?

 

Trong từng gia đình, từng con người, chúng ta cũng có mâu thuẫn. Bản thân chúng ta muốn cái nọ, rồi sau đó lại không muốn nữa, yêu cái nọ, rồi lại không yêu nữa; trong gia đình, người thích ông Obama, người không; người cho cuộc kháng chiến chống Mỹ của dân tộc là thần thánh, là đáng khâm phục, người không; người cho ông Hồ Chí Minh là "cha già dân tộc", người nghĩ ông Hồ Chí Minh cũng chỉ là con người, cũng "tham, sân, si", cũng có nhiều sai lầm như bao người khác....

 

Ngay cả vợ chồng, con cái, nhiều khi cũng có quan điểm trái ngược trong cùng một vấn đề, anh không thể lúc nào cũng đúng vì anh không phải là thánh, nếu tự coi mình là ...thánh, là thần..., tôi cho đó là một cách tư duy mà tôi không lựa chọn.

 

Mâu thuẫn tồn tại khách quan dù anh có muốn hay không, mâu thuẫn trong bản thân chúng ta khi chúng ta tìm cách giải quyết một vấn đề; mâu thuẫn trong gia đình, giữa cha mẹ, con cái; mâu thuẫn ngoài gia đình, với xã hội; mâu thuẫn trong cùng một quốc gia, mâu thuẫn giữa các quốc gia có cùng "định hướng", khác "định hướng"....

 

Mâu thuẫn là tất yếu theo nhiều quan điểm triết học, trong đó có triết học Marx.

 

Vậy, trong một sân chơi, nếu anh "vừa đá bóng, vừa thổi còi", không có người phê bình, giám sát, chỉ có "phê và tự phê" ( ta có thể hiểu sang nghĩa khác là "sướng và tự sướng", không có đối kháng để kiểm tra việc anh làm đúng hay sai, mọi cái anh làm đều "sáng suốt", đều "thành công rực rỡ" thì thử hiểu xem đó là tư duy gì ? 

 

Ta nhắc nhớ là: "Đấu tranh của các mặt đối lập là sự tác động qua lại theo xu hướng bài trừ và phủ định lẫn nhau".

 

Trong bài phát biểu trước hàng ngàn cử tọa tại Hà nội ngày 24/5/2016, Tổng thống Obama nói:

 

"Chúng tôi vẫn có vấn đề và vẫn bị chỉ trích; tôi cam đoan với các bạn, tôi nghe những lời chỉ trích đó hàng ngày.

Nhưng chính sức ép đó, những tranh luận mở đó, việc đối mặt với những khiếm khuyết của chính mình, và việc cho phép mọi người đều được có tiếng nói, đã giúp chúng tôi lớn mạnh hơn, thịnh vượng hơn, và công bình hơn".

 

 

 Trong phát triển kinh tế, nếu anh nôn nóng, phát triển không bền vững thì hậu quả của nó sẽ khôn lường.

 

Anh có đại diện của anh, tôi có đại diện của tôi, anh thích Obama, tôi không thích; anh thích ông Hồ Chí Minh, tôi không; anh thích Đảng Cộng sản, tôi không thích; anh thích ông Nguyễn Phú Trọng, tôi cho ông quá lẩm cẩm, không phù hợp lãnh đạo đất nước trong giai đoạn mới; anh cho những trí thức, nhân sĩ yêu nước là kẻ phản động, tôi kính trọng họ, sự hi sinh của họ vì một Việt nam tốt hơn....

Người có quan điểm trái ngược có thể là anh em, ông bà, bố mẹ bạn...

Không phải họ đúng hết hay sai hết, không có gì là hoàn hảo cả, có thể trong mớ hỗn độn bạn nhận được từ một tư duy khác với bạn, bạn có thể lọc được điều gì đó bạn chưa biết...

 

Tôi là kẻ không tin vào mớ triết học hỗn độn, song tôi viết trên lối suy nghĩ của một số người.

 

 

Đã đến lúc, chúng ta phải chấp nhận sự khác biệt để phát triển. Nếu tất cả chúng ta đều im lặng, chúng ta sẽ tự dẫn tất cả chúng ta và con cái chúng ta đến diệt vong.

 

Trong xu thế chung của sự phát triển, nếu anh làm ngược lại, có thể anh là "tội đồ lịch sử"......

 

Trong một chuyến thăm mộ và nơi làm việc của bác sĩ Alexande Yersin tại Suối Dầu và Hòn Bà, Nha Trang, tôi có hỏi các con tôi rằng:

 

 - Nếu các con sống và mất đi, nhưng đến hơn 150 năm sau, tính từ ngày sinh của các con, người ta vẫn đến thăm mộ của các con, nói về các con với lòng biết ơn và tôn kính, các con có vui không ?

 

- Có

 

Chúng nó trả lời tôi như vậy.

 

 

Bác sĩ Yersin được Chính phủ Pháp trao tặng Huân chương cao quí nhất của Nhà nước Pháp Bắc Đẩu Bội Tinh và được Chính phủ Việt nam coi là công dân danh dự và đặt tên cho các con đường tại tại Hà Nội, Đà Nẵng, Nha Trang, Đà Lạt,Thủ Dầu Một và Thành phố Hồ Chí Minh để tưởng nhớ đến công lao, cống hiến của ông  (Wiki )

 

Và chỉ vì sự kiêu ngạo của bản thân, nhiều kẻ sống và chết đi, người ta nguyền rủa đến cả đời con cháu, con cháu họ sinh ra không dám mang tên tổ tiên, giấu diếm nguồn gốc của mình vì sợ nhục và sự nguyền rủa của người đời.

 

Bạn nghĩ sao?

 

Ở Đức, bây giờ bạn sẽ rất khó khi tìm thấy ai còn có họ tên là Hitler vì đã có một kẻ quá ngông cuồng và bẩn thỉu đã mang cái tên đó.

 

Hắn là tội đồ lịch sử, đã, đang và sẽ bị nguyền rủa đến muôn đời.

 

Adolf Hitler

 

Mâu thuẫn của mỗi chúng ta, của gia đình, xã hội, thế gian là thứ tồn tại khách quan, dù ta có muốn và thích hay không. Cũng như thiện và ác, ánh sáng và bóng tối, chúng ta đứng về phía nào là lựa chọn của mỗi người. 

Chúa Trời cho chúng ta quyền lựa chọn đó vì chúng ta là con Người, không phải cỗ máy, bảo sao làm vậy.

 

Tôi có thể là kẻ theo triết học Hữu thần sẽ mâu thuẫn với những người Vô thần.

Đó là "mâu thuẫn ngoài" theo quan điểm triết học Marx.

Tôi là người Hữu thần cũng mâu thuẫn với những người Hữu thần khác giống như người theo đạo Chúa Giê su mâu thuẫn với người theo đạo Hồi nói chung.

Trong trường hợp này, có thể coi là "mâu thuẫn trong" theo quan điểm triết học Marx.

 

Tôi là người tin vào Chúa Giê su, chúng tôi cũng mâu thuẫn với những người có chung niềm tin vào Chúa Giê su và chúng tôi cũng đấu tranh với nhau để tìm giải pháp tốt hơn; đó có thể coi là mâu thuẫn trong.

Tôi tin Chúa Giê su, bạn khác tin vào Thánh Ala, trong trường hợp này, so sánh với mâu thuẫn trong của tôi với những người cùng niềm tin vào Chúa Giê su, mâu thuẫn của tôi với anh bạn tin Thánh Ala là mâu thuẫn ngoài.

 

Một mâu thuẫn có thể lúc này ta coi là mâu thuẫn ngoài, nhưng trong lúc khác có thể coi là mâu thuẫn trong hoặc ngược lại, tùy vào việc ta chúng ta so sánh với cái gì.

 

 

Dù mâu thuẫn nào, đúng hay sai, phải hay trái, ta đều thấy có trắng phải có đen, có phải thì có trái, có âm thì có dương, có thiện, tất có ác....

 

Và một điều rất rõ rằng người Vô thần từ xa xưa đã không thích thú gì với quan điểm Hữu thần, cụ thể hơn, người Cộng sản không thích quan điểm của Cơ đốc giáo và những người tin vào Chúa Giê su.

Xét cho cùng, người Cơ đốc giáo dường như là kẻ thù số một của triết học Marx.

 

Và đến hôm nay, có lẽ kẻ thù số một của Nhà nước Hồi giáo tự xưng là tất cả những người vô thần và tất cả những kẻ Hữu thần nhưng không tin vào Thánh Ala, đặc biệt là Cơ đốc Giáo.

 

Chúng căm ghét những người Vô thần và hữu thần khác, đặc biệt là Cơ đốc nhân.

 

 

Chúng ta đang đứng ở đâu và đang ở mảng nào của các mâu thuẫn ?

 

 

Trong bức thư gửi mẹ của Bác sĩ Yersin, ông viết:


"Con thấy rằng kiểu gì chăng nữa thì con cuối cùng cũng sẽ dấn thân trên con đường thám hiểm khoa học. Con quá yêu thích điều đó, hẳn mẹ còn nhớ giấc mơ thầm kín của con là được dõi nhìn từ xa dấu chân Livingstone."

 

(Lingvingstone, nhà thám hiểm, bác sĩ, mục sư người Anh, sống trước Bác sĩ Yersin nửa thế kỷ)

 

Trong cuộc đời của mình, Yersin coi công việc của mình là Mục vụ - sứ mệnh của Chúa.

 

Theo quan điểm Cơ Đốc, Mục vụ là sứ mạng thiêng liêng được ủy thác để phục vụ người khác, theo gương của Chúa Giê-xu:


"Con người đã đến, không phải để người ta phục vụ mình, nhưng để phục vụ người ta, và phó mạng sống mình làm giá chuộc nhiều người." -

 

(Phúc âm Ma-thi-ơ 20: 28)

 

 

 

Và đó mới chính là cái đích cần đến của Chủ nghĩa Cộng sản.

 

 

 

 

 

 

Hà nội 25 tháng 5 năm 2016

 
Mr Obama

Để trở thành một Tổng thống tốt,  nhiều  người phấn đấu cả cuộc đời, nhưng không phải ai cũng làm được.

 

Để trở thành một người cha tốt, nhiều người cũng phấn đấu cả cuộc đời, nhưng không phải ai cũng làm được.

 

Để làm được cả hai, đó là một kỳ tích.

 

 

 

 

 

HQ

 
Nghề đấm đá

.

 

Có một cái nghề, tôi tạm gọi là cái nghề đấm đá. Đấm đá nó là một kỹ năng, nó không giống như ta thấy trong các "show" biểu diễn võ thuật, cái này tạm gọi võ thuật biểu diễn, ngoài đời nó khác.

 

Bản thân tôi thấy nghề này không có gì là ghê gớm, bạn phải luôn tập thể dục, rèn luyện tính chịu đựng và điều quan trọng nhất là phải thực tế càng nhiều càng tốt.

 

Cách đây khá lâu, tôi thấy một người khá nhỏ con, một mình đuổi theo một người khác trên phố Hào Nam. Đến đoạn rẽ vào Nhạc viện, anh ta tiếp cận được đối tượng và vật ngã xuống đất, người dân xúm vào xem (trong đó có tôi).

 

Anh ta đè "đối tượng" dưới đất, bẻ tay ra đằng sau, tay kia móc điện thoại gọi cho đồng đội.

Tôi không biết anh ta là ai vì anh ta mặc thường phục, nhưng trong cách xử lý vấn đề, tôi cho anh ta thuộc lực lượng chức năng nào đó đang làm nhiệm vụ vì thao tác khá chuyên nghiệp, có đeo còng số 8 ở thắt lưng. Từ đó, tôi có cảm tình với lực lượng này. Tôi biết trong trường hợp tôi vừa nêu trên, chỉ cần một người cùng cánh với kẻ đang bị khống chế, bất ngờ cho anh lực lượng chức năng kia một đá (có giầy) thì có sức chịu đến mấy thì cũng đi.

 

Cũng đúng chỗ đó, cách đây cũng khá lâu, tôi thấy nhốn nháo một lũ người cầm gậy, gạch, dao đuổi nhau, rồi một bạn tàn tật, 2 chân bị liệt, người gù, gầy, vẹo vọ không biết vì lý do gì bị một lũ người hung hăng đó đá, đạp trong đất. Anh ta co quắp, vụn ra như đống thịt, mọi người xúm lại xem (trong đó có tôi) nhưng không ai dám làm gì vì những kẻ kia có vũ khí và đang quá hung hăng.

 

Hình ảnh đó tôi không bao giờ quên và lúc đó chỉ ước mơ làm nghề đấm đá, vì nghề đấm đá có sự hi sinh, song nghề đấm đá có lẽ là sống có nghĩa.

 

Huyền thoại Lý Tiểu

Long

 

 

 

Rồi cá chết xếp lớp dưới đáy biển, cả trên những bờ biển tuyệt mỹ, dọc theo dải đất miền Trung thương yêu; rồi phá rừng, rồi thủy điện, rồi điện hạt nhân, rồi Bauxite Tây Nguyên.....

Vì yêu quê hương, yêu núi rừng, yêu biển, yêu các con, tương lai của dân tộc, người ta xuống đường đòi minh bạch, đòi trị tội những kẻ tham lam, ngu dốt, mất nhân cách.....

 

 

Biểu tình ngày 1/5/2106 tại Hà nội

 

 

Nghề đấm đá lại được giao nhiệm vụ. Họ lại lên đường chủ yếu là "vật nhau" với người biều tình, một số kẻ bị chống đối cũng ngứa tay, ngứa chân bổi thêm vài cái để "hoàn thành nhiệm vụ".

 

Nghề đấm đá đôi khi như thế !

 

Họ phải làm gì khi nghề của họ như vậy ?

 

Cái gì cũng có mảng tối, mảng sáng, nghề đấm đá cũng vậy.

 

Có những kẻ có kinh nghiệm trong việc đấm đá, bắt cướp, khống chế con nghiện cũng tài, có kẻ hi sinh...., nhưng đấy là một chuyện, nhiều khi công việc chủ yếu là chạy xe cho nhanh, ngã cho lẹ, đấm đá cho nhanh, ra đường mà đi một mình cũng nên để ý vì đó là rủi ro nghề nghiệp, nhà họ ở đâu, vợ con họ hàng thế nào không nên công bố vì đó cũng là rủi ro nghề nghiệp......song, không ít các bạn làm nghề này hành động với đầu óc trống rỗng, thậm chí nhiều kẻ cơ hội, mù quáng tin vào một lý tưởng cuồng loạn, viển vông và trở thành công cụ cho những mục đích thối nát.

 

Nghề đấm đá là một nghề, song bản chất con người là yếu đuối, dù bạn có khỏe đến đâu, cứ thử tay không mà bị một quả đấm vào mặt xem bạn chịu được mấy phát, gặp tình huống, bạn có thể nhanh hơn, khéo hơn mà đạt được mục đích thôi, giống như ông bác sĩ mổ nhiều sẽ khéo léo, nhưng nếu là bác sĩ mà đi phá thai, dùng chuyên môn để mổ cướp nội tạng thì quá tồi tệ, nghề đấm đá cũng vậy.

 

Đừng có hoang tưởng về khả năng của mình vì con người vốn yếu đuối và dễ bị tổn thương.

 

Cách đây cũng khá lâu, lúc đó khoảng 10 giờ 30' tối, tại tầng 2, số nhà tôi đang ở, một số kẻ, không biết từ đâu, thằng gậy, thằng dao đuổi theo một chiếc taxi. Khi chiếc taxi dừng lại, chúng lao vào đập phá taxi, đứng ngoài đường chửi bới, ném gạch đá vào cửa của các nhà mặt phố, vừa ném vừa chửi bới như một lũ phê thuốc. Mọi người chỉ biết ở trong nhà gọi lực lượng chức năng, giống như bị bệnh thì kêu bác sĩ, không ai dám xuống vì chúng khá đông, mình không có nghiệp vụ, chúng lại có vũ khí, tôi cũng không thể xuống vì chỉ có một mình, không có vũ khí vì tàng trữ vũ khí thô sơ là vi phạm pháp luật.

 

Chúng tôi ngồi đợi lực lượng "đấm đá" tới như đợi bác sĩ đến khám bệnh...

 

Khoảng 1 tiếng sau, lực lượng này cũng đến, nhìn không chuyên nghiệp mấy, mặc sắc phục, hất hàm hỏi :

 

   - Có việc gì thế ?

 

   - Dạ thưa bố, chúng nó chỉ gây rối trong khoảng 5 phút rồi té rồi bố ạ , đợi các bố đến giải quyết không khéo đã có vài thằng toi mạng .

 

Tôi nghĩ thầm và cũng không xuống trả lời lực lượng chức năng vì cũng có đôi ba người đang khoa chân, múa tay trình bày rồi.

 

Có lẽ lực lượng đấm đá chuyên nghiệp chỉ lo những việc tệ hơn, việc này dành cho các đồng chí 141.

Song từ lúc gọi đến lúc các đồng chí này triển khai quân kéo dài 60 phút, tương đương 1 giờ đồng hồ theo qui chuẩn quốc tế.

Lúc đó là khoảng 11 giờ 30' đêm, đến muộn không thể do tắc đường vì đường lúc đó rất vắng.

 

Có người cho rằng họ đợi đến khi êm chuyện thì mới đến.

Quả thật là đội này đấm đá rất thiếu....chuyên nghiệp !

 

Nhiều người nói rằng ở Việt nam, con đường đi lên Chủ nghĩa xã hội chỉ là hình thức, vì trong bộ máy Chính quyền làm gì còn giai cấp Công - Nông.

 

Tôi không nghĩ thế, nhìn mấy đồng chí 141 hôm đó thì biết, các đồng chí ấy không thể xuất thân từ tầng lớp khác ngoài nông dân, và họ ủng hộ, làm việc nhiệt thành cho chế độ, chắc không phải vì ai khác, nhất là vì nhân dân.

 

Có lý thuyết cho rằng đã là cầm quyền thì ở đâu cũng vậy, họ đều xấu, nên chế độ ta có xấu cũng là hợp với qui luật.

 

Tuyệt vời !

 

Họ nói không sai lắm !

 

Ngày xưa, khi Đức Chúa Trời còn trực tiếp đưa mạng lệnh của Ngài cho tuyển dân, Ngài phán trực tiếp với tín đồ đại diện như ông Moses, và ông Moses có nhiệm vụ truyền lại ý Chúa cho dân. Chúa cai quản dân Ngài trực tiếp qua tín đồ trung tín. Về sau, người dân muốn thành lập 'Chính phủ' cho mình, muốn Chúa cho họ Vua để cai trị họ. Chúa đã cảnh báo người dân là Vua sẽ bắt họ đóng thuế, xây dựng đền đài, phục dịch họ, và con người là xấu nên Vua cũng vậy.

Nếu loài người không lựa chọn Chúa là Vua, là Chúa của mình thì phải chịu trách nhiệm về những việc cả tốt lẫn xấu mà đám Vua Chúa của đời này làm với muôn dân.

 

Và người Việt đã chọn ông Hồ Chí Minh và Đảng của ông ta làm vua của mình để đánh đuổi người Pháp, dành quyền tự quản trong khi khả năng, trình độ, nhận thức của họ nói chung hoàn toàn đang ở giới hạn khá thấp.

 

Và cũng chẳng có gì là lạ khi ông Hồ Chí Minh và Đảng của ông ta tiếp tục đưa con thuyền dân tộc đến cuộc chiến Bắc - Nam.

 

Người ta cũng cho rằng vì chính Tổng thống Ngô Đình Diệm đã từ chối tổng tuyền cử thống nhất đất nước vào tháng 7 năm 1956, vi phạm Hiệp định Geneva, và Mỹ đã hậu thuẫn ông thành lập chính thể riêng phía nam vĩ tuyến 17 nên cuộc chiến tranh lấy lại miền Nam, thống nhất đất nước là cần thiết.


Theo Wiki Ngô Đình Diệm

 

Song, có phải thống nhất luôn nhất thiết phải đổ máu, người Đức thống nhất có theo cách đó không, hay mỗi dân tộc, mỗi hoàn cảnh nó khác ?

 

Rồi một ngày đẹp trời, miền Bắc và Nam Triều Tiên có thể ngồi lại với nhau, dẫn đến một Triều Tiên thống nhất thì sao ???

 

Vậy hóa ra ta có những 4 ngàn năm văn hiến nhưng vẫn ngu ?

 

Ai cũng hiểu là nếu Bắc Việt không đánh Nam Việt, đất nước vẫn bị chia đôi đến hôm nay  thì những kẻ sinh ra ở phía Bắc như tôi không khéo cũng có một chú lùn làm "nãnh tụ" na ná giống anh "Ủn" ở Bắc Triều, suốt ngày hò hét cũng nên.

 

Đấy là tính đến khả năng tốt, còn khả năng tồi tệ hơn là chúng tôi đã chết vì một nạn đói hay dịch bệnh nào đó, và hôm nay sẽ có 2 đồng chí "dũng cảm" đang tìm cách chế tên lửa mang đầu đạn hạt nhân để dọa dẫm Bắc Kinh cùng ông bạn "bằng mặt không bằng lòng"  với Bắc Kinh là Chú Sam.

 

Thế giới sẽ có 2 "Ủn", không phải 1 ....

 

Nếu thế, tôi sẽ cầu mong cho "Ủn" (hụt) nhà mình đừng có "may mắn" (?) mà chế được cái đầu đạn hạt nhân nào ra hồn mà nhỡ bấm nhầm gây chiến thì khổ. Chắc chắn là mảnh đất này sẽ không còn một ngọn cây nào có thể mọc, chứ chưa nói đến cá chết, sông chết hay biển chết. Nhìn chất độc da cam nó rải khắp miền Nam trong chiến tranh Việt nam thì biết.

 

Động vào quyền lợi Hoa Kỳ hay đồng minh của nó, nhất là dính đến hạt nhân thì một ngọn cỏ ở Bắc Triều chắc sẽ không còn.

 

Chiến tranh Việt Nam 1954 - 1975 chưa phải là chiến tranh hạt nhân, đừng có dại mà bắn hạt nhân sang chỗ nó.

 

Cuộc chiến Việt Nam cướp đi sinh mạng của khoảng 3 triệu người của cả hai phía không vô nghĩa đối với tôi và những người sinh ra ở Bắc Việt như tôi, song nó vô nghĩa đối với những người đang sống yên ổn ở Nam Vĩ tuyến 17 mà phải chịu sự phân rẽ nội bộ chính trong đất nước của họ bởi tuyên truyền của Cộng sản, chịu sự đặt bom, tấn công từ phía Bắc....

 

Đối với họ, Cộng sản là con quái thú !

 

Và hôm nay, "vị vua" Hồ Chí Minh mà chúng ta lựa chọn để dẫn dắt dân tộc đã mất, Đảng của ông ta và những người lợi dụng Đảng của ông ta đang duy trì một sự phát triển xộc xệch, không giống ai trên thế giới. Hệ  lụy của hệ thống Chính trị "Ông" mơ ước đã đặt đất nước vào một trạng thái khủng hoảng bởi đồ ăn, lương thực, hóa chất, tàn phá môi trường sống và biển, thủy điện, hạt nhân, ô nhiễm không khí và ung thư đang ở Top đầu thế giới.

 

Ý nguyện của ông là "Xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn" được trông cậy vào hệ thống Chính trị mà giai cấp Công - Nông làm lãnh đạo đi vào ngõ cụt hoàn toàn bởi sự dối trá, ngu dốt, kiêu ngạo đến cùng cực.

 

Ý tưởng của ông Hồ Chí Minh là ý tưởng có động cơ tốt, nhưng ông có một sai lầm kinh khủng, đó là ông quá tin vào khả năng của ông và con người nói chung. Ông theo Le - nin với tư tưởng "Học , Học nữa, Học mãi" để nâng cao nhận thức, nhưng ông đã quá tin vào lựa chọn của mình.

 

Kiến thức thì vô hạn, "ông" học nhiều, nhưng "ông" không phải là thánh, chỉ người ta tôn thờ mà tự phong "ông" thành thánh mà thôi.

Đối với con người, sai lầm là điều dễ hiểu, càng tự tin, càng làm lớn, sai lầm càng lớn, gây hậu quả càng nghiêm trọng.

 

 

Suốt chiều dài Thánh Kinh, Chúa dạy con người ta rằng họ không tốt, ngu dốt, vì thế con dân Chúa luôn hướng lên Thiên Thượng, luôn học hỏi, nhưng không bao giờ nghĩ mình biết hết hay cho rằng lựa chọn của họ luôn đúng.

 

Lựa chọn là của con người, nhưng đúng hay sai, thành hay bại là do ý Chúa, không phải chúng ta.

 

"Mưu sự tại Nhân, thành sự tại Thiên", người xưa đã dạy, tại sao chúng ta lại đi theo con đường đó.

 

 

Nghề đấm đá cũng như nghề giáo, nghề bác sĩ ... bản chất là nghề có nghĩa, nhưng nếu làm sai, không tỉnh táo sẽ trở thành công cụ của sự thối nát.

 

Nghề đấm đá được huy động để dẹp người biểu tình tại Sài Gòn ngày 8/5/2016

 

 

Tuy chỉ làm nghề tay trái, nhưng những chàng Săn bắt cướp tự nguyện ở Sài Gòn là những nhân vật tôi kính trọng.

Không một tấc sắt trong tay, họ theo đuổi từng thằng lưu manh, đưa chúng ra ánh sáng.

Họ cũng có gia đình, vợ hoặc chồng con, không sắc phục, không phương tiện hỗ trợ....

 

Họ là đại diện cho một Việt nam tương lai, con cháu ta sẽ kính trọng họ.

 

Và bản thân tôi thích họ hơn ông Hồ Chí Minh nhiều vì họ rất biết họ là ai.

 

 

Trần Hoàng Anh trao tài sản cho nạn nhân bị cướp là anh Nguyễn Thanh Tùng

 

                                                                               

Ảnh lấy từ http://news.zing.vn

 

 

Bản thân tôi là người hoàn toàn bình thường như nhiều triệu tín đồ Tin lành khác, và tôi không thần tượng ông Hồ Chí Minh.



Đà nẵng ngày 8/5/2016

 
«Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối»

SẢN PHẨM MỚI

HÌNH ẢNH piano cũ Ở ĐÂY chỉ được cập nhật giá cả ở trang 1; trang 2, trang 3 và đến giữa trang 4; những sản phẩm ở cuối trang 4 và từ trang 5 trở đi chỉ để quí khách tham khảo.

Quí khách muốn xem thêm danh sách đàn piano, vui lòng chọn:

 

HÀ NỘI   -  SÀI GÒN

ĐÀ NẴNG - NHA TRANG

ĐÀ LẠT

 

 

Thông báo về sản phẩm mới FEURICH PIANO và Piano Nhật - Hàn mới, cũ>>

Hổ trợ trực tuyến

   
huyquangpiano
Hotline: 0912 178 187

 

THÔNG BÁO

Với phương châm "Hành động góp nhặt niềm tin", chúng tôi luôn muốn nghe được những ý kiến đóng góp của quý vị về dịch vụ của chúng tôi.

Quý vị chỉ việc nhấp chuột vào mục Liên hệ  và để lại lời nhắn .

 

 

THÔNG TIN KHÁC :

 

Chúng tôi cần nhân viên marketing, thợ kỹ thuật piano ....

Xem thêm >>>

 

DỊCH VỤ TIN CẬY:

Ngoài những dịch vụ tư vấn miễn phí trong ngành PIANO và Nhạc cụ, Huy Quang - Piano cũng giới thiệu những địa chỉ mà qua trải nghiệm thực tế, chúng tôi thấy đáng tin cậy và muốn giới thiệu ra cộng đồng.

 

PGS - HỆ THỐNG CHỨNG NHẬN TIN CẬY CHO SẢN PHẨM HỮU CƠ (THỰC PHẨM HỮU CƠ VIỆT NAM - ORGANIC VIET NAM)

Hệ thống bảo đảm dựa vào sự tham gia của các tổ chức và con người có liên quan trực tiếp vào chuỗi cung cấp hữu cơ được ...

Xem thêm >>>

 

CAFE PIANO

Anh học luật tại Hà nội, học xong, anh xin học bổng tại Mỹ và hoàn thành khóa học trở thành luật sư. Đi khắp đó đây, hộ chiếu dày đặc những nơi anh đã đặt chân đến. Sau khi học, anh về Việt nam công tác và do nhu cầu...   

Xem tiếp >>>

 

TRUNG TÂM TIẾNG ANH iCAN TẠI ĐÀ NẴNG

Anh là người Việt hoặc có thể nói là người Tây. Anh nhìn giống Tây hơn ta, song anh nói tiếng Việt như tôi và bạn. Anh sinh ra ở Sài Gòn, năm 12 tuổi, anh sang Canada cũng mẹ và cha. Mẹ anh là người Việt, cha anh là người Canada, ở nhà, mẹ anh nói tiếng Việt với anh vì không muốn anh mất gốc, không muốn anh thành "thằng Tây con", ....

Xem tiếp >>>