SẢN PHẨM MỚI

HÌNH ẢNH piano cũ Ở ĐÂY chỉ được cập nhật giá cả ở trang 1; trang 2, trang 3 và đến giữa trang 4; những sản phẩm ở cuối trang 4 và từ trang 5 trở đi chỉ để quí khách tham khảo.

Quí khách muốn xem thêm danh sách đàn piano, vui lòng chọn:

 

HÀ NỘI   -  SÀI GÒN

ĐÀ NẴNG - NHA TRANG

ĐÀ LẠT

 

 

Thông báo về sản phẩm mới FEURICH PIANO và Piano Nhật - Hàn mới, cũ>>

Hổ trợ trực tuyến

   
huyquangpiano
Hotline: 0912 178 187

 

THÔNG BÁO

Với phương châm "Hành động góp nhặt niềm tin", chúng tôi luôn muốn nghe được những ý kiến đóng góp của quý vị về dịch vụ của chúng tôi.

Quý vị chỉ việc nhấp chuột vào mục Liên hệ  và để lại lời nhắn .

 

 

THÔNG TIN KHÁC :

 

Chúng tôi cần nhân viên marketing, thợ kỹ thuật piano ....

Xem thêm >>>

 

DỊCH VỤ TIN CẬY:

Ngoài những dịch vụ tư vấn miễn phí trong ngành PIANO và Nhạc cụ, Huy Quang - Piano cũng giới thiệu những địa chỉ mà qua trải nghiệm thực tế, chúng tôi thấy đáng tin cậy và muốn giới thiệu ra cộng đồng.

 

PGS - HỆ THỐNG CHỨNG NHẬN TIN CẬY CHO SẢN PHẨM HỮU CƠ (THỰC PHẨM HỮU CƠ VIỆT NAM - ORGANIC VIET NAM)

Hệ thống bảo đảm dựa vào sự tham gia của các tổ chức và con người có liên quan trực tiếp vào chuỗi cung cấp hữu cơ được ...

Xem thêm >>>

 

CAFE PIANO

Anh học luật tại Hà nội, học xong, anh xin học bổng tại Mỹ và hoàn thành khóa học trở thành luật sư. Đi khắp đó đây, hộ chiếu dày đặc những nơi anh đã đặt chân đến. Sau khi học, anh về Việt nam công tác và do nhu cầu...   

Xem tiếp >>>

 

TRUNG TÂM TIẾNG ANH iCAN TẠI ĐÀ NẴNG

Anh là người Việt hoặc có thể nói là người Tây. Anh nhìn giống Tây hơn ta, song anh nói tiếng Việt như tôi và bạn. Anh sinh ra ở Sài Gòn, năm 12 tuổi, anh sang Canada cũng mẹ và cha. Mẹ anh là người Việt, cha anh là người Canada, ở nhà, mẹ anh nói tiếng Việt với anh vì không muốn anh mất gốc, không muốn anh thành "thằng Tây con", ....

Xem tiếp >>>

 

JA slide show
Khi các dòng hải lưu chảy ngược lên phía Bắc

 .

Một ngày đẹp trời, tôi bảo các con leo lên xe và đi về phía nam Việt nam. Tôi biết đất nước này đẹp lắm, muốn chỉ cho chúng nó thấy đẹp như thế nào.

Bãi biển đầu tiên chúng tôi ghé vào là Cửa lò. Cửa lò hoang sơ, nước biển xanh, người dân thật thà nhưng Cửa lò nghèo quá, chưa phát triển được gì so với tiềm năng của nó. Chúng tôi chụp ảnh lưu niệm, nơi có những cây phi lao rung mình nhẹ trong gió.

 

Cửa Lò

 

Cũng một ngày đẹp trời, ở San Jose (Cali) tôi cũng bảo các con leo lên xe, cũng đi về phía Nam.

Chúng tôi đi về phía Los Angeles và ghé vào đó.

 

Bãi biển thứ 2 từ ngày chúng tôi đến Mỹ là ở San Diego. Trước đó vài tháng, chúng tôi đã đến biển ở San Francisco.

 

Mỹ có lẽ là thiên đường phong cảnh, những hàng cây thẳng tắp, "highway" (cao tốc) bất tận, nước biển trong xanh, những "Aquarium" (viện hải dương học), nơi lưu tồn đủ loại các loài sinh vật biển tuyệt đẹp của Tạo hóa. Không khí Cali có nắng ấm, đôi khi se lạnh đủ để chúng ta cảm thấy sự trong vắt của thiên nhiên, của những con người luôn tươi cười nói lời xin lỗi khi nhỡ va nhẹ vào nhau, khi bất cẩn làm cản đường ai đó....

 

New Mexico Highway 10/7/2012

 

Ôi, nước Mỹ, làm sao họ có thể xây dựng một "thiên đàng" trên đất như vậy ?

Bạn có thể nghe đến những vụ xả súng, phân biệt chủng tộc, "stress" (căng thẳng) của cuộc sống ... nhưng dường như bạn sẽ chẳng thấy những điều đó khi bạn sống ở đây, bởi vì đó là đất nước mà hầu như mọi thông tin không thể bưng bít, và bạn có thể biết rất nhiều thứ - mặt trái, mặt phải của một xã hội mà bất cứ xã hội nào cũng có; song, được sống ở đó, là công dân của họ là ước mơ của rất nhiều người trên hành tinh này.

 

Tiếp Cửa lò là Đồng hới, Quảng Bình. Bãi biển ở đây cũng đẹp, cũng hoang sơ, người dân chân chất, thật thà đến tội nghiệp. Có người dùng giếng khoan ngay trên bãi biển, dùng tay bơm nước lên. Họ bảo tôi nếm thử, nước trong mát ngọt ngào mùi quê hương.

 

 

Đồng Hới

 

Buổi chiều, bố con tôi mang nhạc cụ ra rặng phi lao chơi.

Vâng, đó là quê hương !

 

Đi gần chạm biên giới miền Nam, chúng tôi chuyển hướng sang phía Đông. Lúc đó là tháng 7, Arizona nóng dữ dội, chúng tôi tưởng như không vượt qua nổi mảnh đất này. Nó nóng hơn Sài Gòn, Hà Nội, ngay cả cái nắng miền Trung Việt nam cũng không bằng. Cũng may, lúc đó có vài giọt mưa, thời tiết dễ chịu hơn. Chúng tôi nghỉ lại ở điểm nghỉ chân trên cao tốc. Bước ra khỏi xe, chúng tôi không thể chịu được quá 2 phút. Không gian như trong lò bánh mỳ. Sợ nhất là điều hòa xe hỏng lúc này. Trước khi đi, bác sửa xe đã dặn lúc nào chịu được thì nên cho điều hòa xe nghỉ vì xe chạy đường xa, trời nóng quá, bật điều hòa liên tục, máy xe sẽ quá tải.

Xe mà hỏng trên đoạn đường này thì đúng là thảm họa.

Nghĩ mà sợ !

 

Arizona thang 7/2012

 

Có người nói "cuộc đời là những chuyến đi xa".

Và cuộc sống của chúng tôi cứ như vậy, chúng tôi đóng gói và lên đường.

Con trai tôi bảo bố thật sướng, bố đươc làm điều bố thích, còn nó thì không. Tôi nói rằng con chưa đủ trưởng thành để làm điều con muốn, những quyết định sai có thể làm hại cuộc đời con. Bố 51 tuổi rồi, bố vẫn có những quyết định sai, có người 70 tuổi vẫn vứt rác ra đường, khạc nhổ nơi công cộng và làm những việc ngu xuẩn.

Đó là con người, con người thì bất toàn.

 

Và chúng tôi xuống Huế, biển Lăng Cô tuyệt đẹp, lên đỉnh đèo Hải Vân ngắm biển và thành phố.

Chúng tôi cũng đã rong ruổi dọc miền Nam nước Mỹ, qua các tiểu bang New Mexico, thăm Houston, Texas, Louisiana, Alabama, Florida.

 

Chúng tôi cũng đã trên những chuyến tàu tốc hành từ Milan đến Geneva , trên vùng núi Alps, ở Venice rực nắng, vượt rừng, băng núi trên chiếc xe tự lái từ miền Nam nước Đức đến Berlin cho đến những xứ sở văn minh Bắc Âu trên những chiếc tàu to lớn, ngủ đêm, vượt những eo biển kỳ vĩ.

Chúng tôi gặp nhiều khách du lịch, người Nhật, người Hàn, người Mỹ, người Hoa.... trên những con đường chúng tôi đi.

 

Chúng tôi tản bộ trên nền đường đá của Paris, ngắm nhìn những lâu đài cổ tuyệt mỹ của Cộng hòa Séc....

Sau khi chạy dọc miền Nam nước Mỹ, tới Florida, Tây Nam nước Mỹ, chúng tôi bám biển miền Đông, chạy dọc miền Đông qua tiểu bang Georgia, South and North Carolina, Verginia, Washington DC, Pennsylvania rồi vào New York.

 

Vâng, "cuộc đời là những chuyến đi xa "...

 

Dù rằng thế giới đẹp lắm, nền văn minh của nó là lớn lắm, song quê hương tôi vẫn đẹp, đẹp vô cùng.

Chúng ta có Nha trang hiền hòa, biển phẳng lặng như một cái hồ lớn.

 

Nha trang đẹp lạ lùng, đẹp trong lúc thức, lúc ngủ và không quen với giông bão.

Rồi Đà lạt không khí trong vắt, mây mù phủ sườn núi, chúng tôi leo đèo, đi trong mây.

 

Và có những vùng đất, những núi rừng, những bờ biển như Cam ranh, Qui Nhơn, Mũi Né, Phú Quốc, Côn Đảo...

 

Đất nước của chúng ta là như vậy. Bạn có thể cởi phăng quần áo nhảy xuống đại dương mênh mông ở Mỹ Khê, Đà nẵng, ở Cửa Đại, Hội An trong dòng nước ấm tuyệt vời, rung mình vẩy nước như con thú hoang lên ngồi bãi biển thưởng thức..... con ghẹ nóng hổi do người phục vụ đem lại.

 

Và không giống như một thằng châu Á lạc lõng, co ro giữa biển Rostock gió rít miền Bắc nước Đức, San Francisco, San Diego (Cali) và những bãi biển miền Tây và Đông Mỹ lạnh lẽo mà chúng tôi đã đi qua.

 

Đương nhiên, nước Mỹ có Hawaii rực nắng, có biển Florida và nhiều nơi khác nữa, nhưng có đi, bạn mới thấy quê hương đẹp và quí nhường nào.

 

Biển quê hương đáng yêu biết bao nhiêu !

 

Những bãi biển ở Mỹ và châu Âu chúng tôi đi qua nước lạnh lắm, người Châu Á mình không chịu được.

 

Tôi không phủ nhận thế giới nhiều nơi đẹp đẹp lắm nhưng quê hương ta đẹp chứ....

 

 

Nha Trang

 

 

Và có một tiếng kêu lớn, một tiếng nổ xé tai, và tiếp đó là sự tàn phá...

 

Những kẻ yêu thiên nhiên, những kẻ coi thiên nhiên như người bạn tri kỷ, đối xử trên nguyên tắc "không mang gì thêm và không lấy gì đi".

Những kẻ không dám vứt mảnh nilon, kẹo cao su xuống đất.

Những kẻ khi vào nơi bảo tồn cầm theo nước rửa tay sinh học vì không muốn hóa chất làm bẩn đất.

 

Một ngày tháng 5 ấm áp trên bãi biển Hòn Chồng tuyệt mỹ ở Nha trang, tôi và các con không dám xuống tắm vì có thông tin cho rằng các dòng hải lưu có thể đưa những hóa chất, kim loại nặng của Formosa ra tận Phú Quốc. Vùng biển tử Hà Tĩnh đến Nha trang vẫn trong khu vực nguy hiểm vì những chất này cuộn theo dòng biển, sóng ngầm có thể cuốn lên. Mọi người hủy các tour du lịch đến các bãi biển miền Trung, cá tôm chết do độc tố nào đó, một số kẻ thất đức thu mua không biết đem đi đâu, hải sản ngư dân đánh bắt xa bờ bị ngờ vực liên quan đến cá tôm chết do bị độc tố, không ai dám mua, các khu vực nuồi trồng thủy sản ven biển bất ngờ phá sản vì tôm cá chết....

 

Cá chết nghi do Formosa

 

Vnexpress vừa cho đăng Việt nam xếp thứ 170/180 về chất lượng không khí, nằm trong Top 11 quốc gia có chất lượng không khí thấp nhất thế giới (Vnexpress).

 

"Sau vấn nạn cá chết (từ Vũng Áng), liệu có vấn nạn bùn đỏ (red mud) do bauxite Nhân Cơ, hay vấn nạn mây độc (toxic cloud) do nhiệt điện Vĩnh Tân 2)?" (theo daohieu.wordpress.com)

 

Rồi mười mấy lò điện hạt nhân đang định xây dựng tại Miền Trung mà hiểm họa khôn lường như các chuyên gia nước ngoài đã cảnh báo.

 

Giáo sư Nguyễn Khắc Nhẫn đã nói: 


"Vì sự sống còn của đất nước, tôi thiết tha đề nghị Chính Phủ VN cấp tốc tổ chức cuộc trưng cầu dân ý về chương trình Điện hạt nhân quá tham vọng, không kinh tế và vô cùng nguy hiểm cho đồng bào vô tội"

 

Theo BBC

 

Về ăn uống, các thực phẩm bẩn từ Trung Quốc, các loại hóa chất bảo quản, thuốc trừ sâu phun tràn làn, nạn ung thư đang đứng Top đầu thế giới; không những thế, do cơ chế, do giáo dục, vô trách nhiệm của bản thân người tham gia, tham lam, tàn ác, người Việt nam đang tự đầu độc lẫn nhau.

 

Chỗ nào nghi vì thép mà bẩn biển thì phải làm cho ra nhẽ. Nhưng chỗ không có thép mà thế này thì cái nhẽ nó ở chính chúng ta.
( Ảnh từ mạng xã hội)

 

 

Chưa bao giờ, chúng ta cảm thấy hoang mang, mất phương hướng, lo sợ đến thế: từ không khí chúng ta thở, đồ chúng ta ăn, nước biển chúng ta tắm đều có thể giết chết dân tộc này, trong đó có các bạn, tôi, con tôi và con cháu các bạn.

 

Lục tìm lịch sử, chúng ta thấy ông cha đã "xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước" để con cháu có ngày hôm nay sống trong ....... bất an và lo sợ.

 

Câu hỏi đặt ra là cứu cái gì, nội chiến hoang tàn, khoảng 3 triệu (hoặc hơn) người Việt ở cả hai phía bị giết.

 

Người ta sẵn sàng chửi rủa, hò hét khi chạm vào lòng tự hào bởi sự ảo tưởng và mê hoặc nào đó.

 

Dư luận viên (Ảnh từ mạng xã hội)

 

 

Đứng trên tầng 9 của khách sạn sát biển Hòn Chồng, nhìn các con chơi cát, biển đẹp đến nao lòng nhưng tôi không cho các con xuống tắm. Tôi nói các con đợi hết tháng 6, khi các dòng hải lưu chảy ngược lên phía Bắc, các con sẽ được đắm mình trong biển quê hương.

 

Chúng ta tìm cách "giải phóng" một đất nước nhưng khi con cháu chúng ta lớn lên, chúng ta muốn nó ra khỏi nơi đây, ở Mỹ, ở Úc, ở Châu Âu hay nơi nào đó thật xa. Chúng ta đổ lỗi cho nhận thức người dân. Không sai ! Nhưng khi người dân một phần nhận thức được rằng, Đảng Cộng sản không đại diện cho tâm tư và nguyện vọng của họ, chính quyền lại tìm cách đàn áp, bắt bớ.

 

Nhiều người muốn tìm đại diện cho mình mà không phải Đảng Cộng sản, họ muốn minh bạch trong mọi thứ, để họ được lựa chọn cái gì thích, cái gì không, không phải trong sự bất minh, tù mù và sợ hãi.

 

 

Biểu tình 1/5/2012

 

 

Rồi một tầng lớp nổi lên cứng rắn hơn, đứng về phía Đảng Cộng sản, tin vào con đường dân tộc đã đi. Họ nói rằng môi trường là vấn đề của toàn thế giới, họ nói rằng không muốn Việt nam thành Syria hay Irac, họ nói rằng tượng đài ở đâu trên thế giới cũng có, tượng đài là cần thiết, Hồ Chí Minh là muôn năm.

Họ tăng lương cho lực lượng vũ trang, tăng số lượng tướng lĩnh và bổng lộc, không cho các cá nhân trong lực lượng vũ trang ra nước ngoài nếu không vì lý do thật đặc biệt và bảo vệ chính quyền bằng mọi cách.

 

Không cho ra nước ngoài, không được nhìn thế giới thì làm sao biết được họ ra sao để thay đổi mình ?

 

Lực lượng này có thể sống tốt qua ngày, tuy chưa được ra nước ngoài, song con cái họ cũng hướng ngoại vì cũng như chúng ta, họ cũng sợ cái ăn, cái thở, cái tắm trên quốc gia này, và họ yên tâm sống hơn chúng ta vì họ có súng đạn, có quân đội bảo vệ chính kiến của họ, không ít trong họ sẵn sàng chửi rủa, đòi giết, đánh, đạp những người khác chính kiến, đơn giản là vì ai đó không giống họ.

 

Hành động đó có đáng là con người theo đúng nghĩa ?

Nhiều khi họ không biết việc mình làm hậu quả ra sao.

 

Bên cạnh đó, có những người không một tấc sắt trong tay, bằng lương tâm, bằng lý trí, họ sẵn sàng bị vả vào mặt, đánh đập, đạp, nhốt vào tù.

 

Họ được cái gì?

Mục tiêu của họ muốn được nổi tiếng?

Ăn tiền xúi dục của ai ?

 

 

Tôi không nghĩ như vậy !

Họ chỉ ghét sự ngu dốt, cơ hội, ảo tưởng hoặc dối trá.

 

Người ta bảo "đánh rắn phải đánh dập đầu".

Thứ nhất, đối với các bạn, họ là rắn, nhưng đối với tôi, họ không phải, họ đại diện cho tôi và nhiều người như tôi.

Thứ hai, nếu họ là rắn thì nếu bạn định tìm cách đánh dập đầu con rắn nọ thì sẽ mọc ra hàng trăm, hàng ngàn con rắn khác.

 

Rắn này không có đầu, mỗi một chúng tôi sẽ là một đầu rắn.

 

Chúng tôi không có tấc sắt trong tay, chúng tôi chỉ muốn minh bạch, làm sạch chính quyền, không để sự ngu dốt, hoang tưởng lừa dối chúng tôi.

 

Chúng tôi và con cháu chúng tôi cần ăn, thở, tắm theo đúng nghĩa.

 

Người ta bảo chúng tôi làm được gì cho đất nước này mà nói lắm thế .

 

Bạn đã làm được gì hay là bạn đang ảo tưởng là bạn đang làm nhưng thực ra là các bạn đang tàn phá đất nước này bởi cái tôi của bạn quá to ?

 

Tất nhiên, tôi không nói tất cả.

Đó chỉ là câu hỏi.

 

Các con tôi đã đi chơi cát bờ biển về, chúng nó không dám tắm, chúng vẫn cười rất tươi vì chúng quá ngây thơ.

 

Nhiều người trong họ hàng của chúng đều là người Cộng sản hoặc có lối nghĩ của người Cộng sản.

 

Chúng và tôi không ghét họ, chỉ ghét lý tưởng và sự u mê.

Đành rằng ai cũng có lý tưởng, nhưng khi lý tưởng đem lại những hệ lụy rất xấu thì cũng phải xem lại lý tưởng của mình.

 

Hết tháng 6, khi dòng hải lưu chảy ngược về phía Bắc, tôi mong các con tôi lại được tắm biển quê hương.

 

 

Đất nước mình đẹp lắm phải không các con !

 

Bố xin Chúa giải cứu đất nước này khỏi sự u mê....và mong một ngày, các dòng hải lưu sẽ chảy ngược về phía Bắc.

 

Đành rằng  "Cuộc đời là những chuyến đi xa", nhưng hãy đề lại gì cho cháu con.....

 

 

 

Nha Trang ngày 3/5/2016

 

 

 

 

 
Kẻ thù của dân tộc

.


Ôi Hà nội !


Cạnh cửa hàng mình có quán Spa làm đẹp, sửa móng chân, móng tay, dưỡng da...

Quán khá đẹp, các em trong đó nhìn cũng xinh tươi, nhưng cứ buổi trưa tới, một em xinh đẹp đi từ trong ra vứt toẹt vỏ cơm hộp cùng mấy cái nilon lằng nhằng ra vỉa hè.


Nhìn mà thấy thảm !


Phố Hào nam làm và sửa 20 năm nay mà vẫn chỉ có mấy cái cây mọc lún phún, cả phố toàn bê tông, đường sắt trên cao của anh bạn Tàu vẫn be bét, hỏi khi nào xong thì không ai trả lời được.


Bụi bẩn... mùa hè đến, nắng, bụi, rác quện vào nhau thì phải biết !


Đèo con gái đi chơi, qua các phố phường, thấy toàn bê tông, cây thì mọc lung tung, mỗi phố một loại cây, chẳng phố nào giống phố nào. Hai bố con vòng ra đường Láng ven sông Tô lịch đúng lúc tan tầm, một bên là con sông thối (thực ra là cái cống lớn), một bên là các dãy nhà ven đường, người ta vẫn phải sống, hít thở, ngồi ăn trong môi trường bụi, khói xe, mùi thối của sông bốc lên.


Con gái bảo;

- Sao họ khổ thế hả bố ?


Tôi bảo con gái:

- Có thể họ chưa có lựa chọn nào khác.


Đi một lúc đến Royal City của bác Nhật Vượng, mình bảo con gái là ở trong này, không khí được lọc, sạch sẽ hơn, không bao giờ mất điện, những người có điều kiện hơn, họ sống ở đây.

Vào đến nơi, bố con tạm thời quên đi cái không gian bên ngoài vừa ..."nếm trải".

 

Royal City, Hà nội



Trong một bối cảnh..."lùng nhùng" đó, vẫn có những người làm được những việc khác thường.

"Royal" mọc lên bên cạnh con sông thối, vẫn giữ được đẳng cấp của mình.


Còn có quá nhiều việc phải làm trên đất nước này vì chỉ có số ít giống Royal City mà thôi, xung quanh nó là sự tàn phá, dối trá, tranh giành miếng ăn, hung hăng....


Chiều ngồi gọi điện cho anh bạn, hỏi nó đang ở đâu, nó bảo đang đi từ Vinh ra vì có đám tang của một người họ hàng bị ung thư.

Nhà mình có người bị ung thư, chết vì ung thư, hôm nay, mẹ mình lại báo ông cậu ở quê có khối u thực quản...


Mẹ đương nhiên là buồn !


Rồi cậu nhân viên của tôi cũng có bà mẹ còn trẻ đã mất vì ung thư không lâu.


Hôm kia, có cậu khách hàng là kỹ sư cầu đường trong Cty thuộc UBND Thành phố Hà nội muốn mở cửa hàng rau sạch vì bố cậu ấy bị ung thư, cậu ấy lo cho chính bản thân cậu ấy và các con.


Cậu ấy lo cái ăn vì cậu lo với cái đà này, một ngày không xa, số phận cậu ấy và các con cậu ấy sẽ ra sao ?


Cậu ấy là kỹ sư cầu đường, hầm chui Kim liên là do Cty cậu ấy thi công. Cậu ấy bảo, làm được cái hầm thì khổ mọi đường, đủ các cản trở...


Nghĩ mà kinh !


Rồi khi làm đường, không biết trồng cây gì vì làm gì có qui định gì, mọi thứ cứ loạn cả lên.


Và thành phố cứ bê tông "mọc lên" !


Mình có hoang mang không ?

Ai bảo không ?


Nhớ đến Giáo sư Cù Trọng Xoay hát về một giấc mơ "những con đường rực rỡ nắng vàng, những con đường, hàng cây nối hàng...":


Song thực tế là:


"Những con đường giờ nắng rát mặt

Khắp phố phường, hàng cây mới chặt

Gió xuân về, cuộn bay lá xanh

Gốc cây, vết nhựa còn tươi

Nhớ những bóng mát trưa hè

Bao năm qua ta đi về

Nay ta cưa cây đi rồi

Chắc sẽ nhớ mãi khôn nguôi

Hà nội rồi sẽ trơ bê tông

Như bị vặt lông...


Có gỗ rồi, chẳng lo gỗ lậu

Mỗi chim trời là mất chỗ đậu

Những con người, đang ra sức cưa

Nhân danh, xây dựng thủ đô


Nhớ những bóng mát trưa hè

Bao năm qua ta đi về

Nay ta cưa cây đi rồi

Chắc sẽ nhớ mãi khôn nguôi

Hà nội rồi sẽ trơ bê tông

Như bị vặt lông...


Hà nội rồi sẽ trơ bê tông

Như bị vặt lông..."

 

 

Rồi cũng một ngày, đèo con gái đi chơi qua đường Hùng Vương cạnh Lăng Bác. Mình chỉ cho con gái xem hai hàng cây bên đường và nói rằng năm 1975, khi bố còn nhỏ, những chiếc cây này đã được trồng.

41 năm rồi, nó ít tán, đứng vô duyên giữa con đường bê tông to lớn, thẳng thớm ra Lăng Bác.

Mùa hè, Hùng Vương vẫn nảy lửa vì  nóng.

 

Đường Hùng Vương

 

Tôi nói con lùi lại một tí, nhìn đường Phan Đình Phùng, đi thêm chút nữa ra Hoàng Diệu.

Tôi bảo con là những con đường và cây này người Pháp trồng và xây.

Người ta bảo xà cừ không phù hợp..., nhưng họ đã nghĩ ra cái gì hay hơn chưa, cứ làm được như người ta đã rồi hãy tỏ ra khôn hơn.

 

Đường Phan Đình Phùng

 

Rất tiếc, Hà nội chỉ còn vài con đường như thế !


Khi nói chuyện với cậu kỹ sư cầu đường, mình nói trong một tổng thể xây dựng, tôi cho bê tông là dễ nhất, cứ có tiền, kỹ sư, nhân lực là ta xây, khó nhất vẫn là không gian sống - cây xanh, công viên..., nay ta cứ đi làm cái dễ - bê tông, bê tông và bê tông...


Mình cảm thấy ngột ngạt !

Tiếng kêu của mình có thể sẽ chìm vào quên lãng.

Mình sợ cái dân tộc đánh Mỹ này.


Hôm qua, con gái hỏi:


- Sao Mỹ sang giúp mình mà mình lại đánh họ ? 


Tôi bảo;

- Giả sử nhà hàng xóm mình là nhà thông minh, khôn hơn nhà mình, văn minh hơn, vợ chồng tôn trọng nhau. 

Họ biết dạy con cái, không đánh trẻ con, kinh tế gia đình tốt. 

Nhà mình ngược lại, dạy con kém, đông con, các con không được dạy dỗ đàng hoàng, bố mẹ hay đánh nhau, đánh chửi con cái...

 

Trang phục quan quân ta ngày xưa


Một ngày, ông hàng xóm thấy nhà mình ngu, đất rộng, có ao thì muốn sang chiếm hữu, mặt khác, cũng muốn dạy cho nhà mình văn minh hơn, dạy cách ăn mặc, xây nhà, cách cắt tóc gọn gàng, đàn ông không để búi tó, đi guốc gỗ mà phải cắt tóc ngắn, đi giầy; dạy mình viết chữ quốc ngữ, không theo hệ chữ Hán, dạy mình biết lịch mặt trời, dạy mình yêu Đức Chúa Trời, bỏ đi các tôn giáo hủ lậu Trung Hoa, Ấn Độ, sống theo văn hóa mới. 

Họ dạy rất nhiều bên cạnh việc chiếm hữu (vì trên đời, có ai làm không cho ai cái gì, trừ khi bố mẹ đối con cái); và có thể nói, tất cả những cái gì xung quanh con hiện nay,  từ cái bóng đèn, quần áo con mặc, bàn chải đánh răng, cái nhà con ở, cái quạt, cái điều hòa, gạch men con đang đi ở trên, đôi giầy chân con đang mang, cái đồng hồ cho con biết giờ giấc ngày tháng cho đến gần như tất tần tật...đều là di sản văn hóa của họ.


Nhà mình đông con, bố mẹ cũng ngu và dốt....Rồi, một trong số các con nhận ra nhà mình lạc hậu và ngu thì tìm cách tiếp cận, cầu thị học hỏi người hàng xóm....Những đứa con đó phát triển tốt, có nhiều cơ hội, nhiều đứa được ông hàng xóm đem về nhà (mẫu quốc) nuôi. Bố và mẹ do không được ăn học, sinh ra từ gia đình nghèo khổ thất học, thấy người ta giỏi thì buồn, khả năng có hạn mà lại muốn giữ thể diện cho mình và các con, cộng tính bảo thủ, nghĩ mình giỏi giang, lại dựa vào niềm tin tôn giáo hủ lậu, hoang tưởng, lại thấy người hàng xóm cắm dùi chiếm đất tự cho rằng nhà mình là "sân sau" của họ (thuộc địa) ...thì tìm cách ngấm ngầm rồi công khai chống lại.


Bố mẹ cùng các em còn lại của con tìm hỗ trợ của những người hàng xóm khác để chống lại người hàng xóm và một số anh em của con đi theo người hàng xóm đó. Bố mẹ đánh lại người hàng xóm để khẳng định đất đai, ao, vườn là của ông cha nhà mình để lại, không phải "sân sau" của ông hàng xóm đó. 

Các con gọi anh em con đã đi theo người hàng xóm là người xấu (là thế lực thù địch,  là ngụy).


Thời cơ đến, bố và các em con đã làm được việc đó, lấy lại đất tổ tiên, đuổi ông hàng xóm và con cái họ về nhà ("mẫu quốc").

 

Giải phóng Điện biên

 

Chúng ta tìm cách xây lại nhà và ao ta theo cách của chúng ta, đem nhốt những đứa em "lầm đường lạc lối" vào tù, lấy nhà cửa, ruộng vườn, đất đai của anh em con chia cho các con.


Và chúng ta có chủ quyền và độc lập, "xây dựng" nhà, vườn, ao "đàng hoàng hơn, to đẹp hơn" (HCM) theo cách của bố mẹ.


Rồi không may, một ông hàng xóm khác văn minh hơn, thông minh hơn nhảy vào. Ông này muốn giúp những anh em bị cầm tù, bị cướp nhà cửa ruộng đất của các con. Theo cách khác, ông này không cắm dùi ghi biển nhà, vườn, ao của chúng ta là 'sân sau' (thuộc địa) của họ nữa. Bố mẹ nhắc nhở các con rằng đó là kiểu chiếm hữu mới mà trong sách của chúng ta gọi là chủ nghĩa thực dân kiểu mới. Tuy nhiên, anh em bị cho là "phản bội" của các con có hướng đi mới, có người giúp đỡ mới. Nhà mình bị chia rẽ giữa bố mẹ, các con và những người anh em kia. Nhà ao vườn đều bị phân chia cho các anh em "phản bội" của các con. 

Anh em con đặt tên nhà được chia theo tên khác, được khu phố (Liên Hiệp Quốc) công nhận. 


Và bố mẹ rất bực mình về chuyện này, bố mẹ muốn nhà đất ông cha để lại phải có cùng một tên, bố mẹ cùng các con một lần nữa lại bí mật và công khai chống lại người hàng xóm mới và những người anh em "phản bội" của mình. Bố mẹ một lần nữa lại tìm sự hỗ trợ của những người hàng xóm mạnh khác để chống lại người hàng xóm và những người anh em "phản bội" đó. 


Bố mẹ lại gọi họ là "thế lực thù địch, là ngụy".


Năm tháng trôi qua, nhà mình đổ máu nhiều, và một ngày tháng tư, nhà mình lại có thể gọi chung một cái tên. Bố mẹ lại bắt những anh em "phản bội" của các con vào tù, đày đọa, lấy nhà đất của cải cùa họ mà chia cho các con, đuổi người hàng xóm và con cái họ về. 

 

Ngày tháng 4

 

 Bố mẹ không công nhận sự giúp đỡ của họ. Bố mẹ có quyền khẳng định phẩm giá và thể diện của mình, và việc bố mẹ muốn giữ đất cha ông là việc lớn, việc nghĩa, tại sao họ lại can thiệp, dùng bạo lực khi bố mẹ và các con không muôn nghe theo họ.


Và bố mẹ lại xây dựng nhà ao vườn theo cách của mình.


Và "Hà nội vẫn trơ bê tông, như bị vặt lông" sau 41 năm như các con đang thấy !



Con ạ, nếu con muốn làm việc gì đó, muốn giúp ai đó, con nói họ không nghe, hãy để cho họ tự lựa chọn và quyết định vận mệnh của mình, đừng có luôn luôn dùng bạo lực như những người hàng xóm chúng ta thấy, trừ khi ai đó dùng bạo lực chống lại các con.


Đối với rất nhiều trường hợp, bạo lực không phải luôn là lựa chọn khôn ngoan.


Đấy là câu trả lời cho câu hỏi của con:


- Sao Mỹ sang giúp mình mà mình lại đánh họ ? 



Hà nội mấy hôm nay ngột ngạt quá. Bố muốn đưa các con đi đâu đó. Chú T, nhân viên của bố muốn bố về quê dân tộc của chú ở Yên Bái, nhưng chú nói trước là sông chẳng ra sông, rừng chẳng ra rừng, suối chẳng ra suối, họ phá hết rồi...


Chú còn nói thêm:


- Chỉ được cái heo hút thôi !


Bố nản quá và quyết định cho các con đi Nha trang, Đà lạt và Đà nẵng để lên núi, để xuống biển, để hít thở.

Đâu đó, chúng ta vẫn đang phá rừng, chặt cây, làm thủy điện, điện hạt nhân. Chúng ta vẫn cho rằng chúng ta là vĩ đại. Chúng ta vẫn đi theo cái văn hóa và các tôn giáo của chúng ta, của người Hoa, của người Ấn và còn tin vào cái "tôn giáo Vô thần", tin vào chính mình, tin vào "bàn tay ta làm nên tất cả, có sức người sỏi đá cũng thành cơm" (Hoàng Trung Thông).  Chúng ta vẫn nhổ ra đường, đái ra ao, ỉa gốc cây, đánh chửi nhau, tranh giành miếng ăn và chúng ta vẫn không thể từ bỏ ý nghĩ cho rằng chúng ta là vĩ đại bởi 4000 năm văn hóa và tôn giáo. 

Chúng ta vẫn vào chùa cúng vái để khẳng định tính "tôn giáo, văn hóa truyền thống ưu việt" của ông cha. Chúng ta sẵn sàng tẩy chay, chửi bới, xúc phạm, đánh đập... tất cả mọi thứ (nếu chúng trong vòng tay của chúng ta), miễn là chúng không giống với "niềm kiêu hãnh" của chúng ta. Ngày giỗ tổ, chúng ta vẫn chen chúc để khẳng định tính "truyền thống và ưu việt" của cha ông.


Dường như chúng ta chưa bao giờ hiểu được xuất phát điểm yếu kém, lạc hậu, ngu muội của chúng ta để tìm cách cầu thị mà vươn lên; nhiều khi, chúng ta lại "tuyệt vọng tin vào mấy khúc gỗ được phủ một lớp bụi có tên lịch sử"....

 

Thổ dân Đà lạt

 

Bố biết tiếng kêu của bố có thể nhiều người cho là tiếng kêu vô vọng, lạc lõng, chìm vào không gian "văn hóa, tôn giáo" ở xứ này.


Song các con ạ, nơi đây bố mẹ, ông bà các con đã được sinh ra, nuôi lớn, và bố phải nói để nó tốt lên.


Hãy cố yêu quí những gì chúng ta đang có ở đây và làm nó tốt lên bằng cách chỉ đích danh kẻ thù của chúng ta là cái gì và là ai ?


Nó chính là cái văn hóa và các tôn giáo chúng ta đang tôn thờ .

 

 


Hà nội ngày giỗ tổ 2016

 

 

 

 

 

 

 
Rất khó để....kệ....

Mục sư Bùi Quốc Phong, quản nhiệm Hội thánh Tin lành Hà  nội

Nếu sáng ngủ dậy, bạn thấy vẫn còn hơi thở trong lỗ mũi, tôi cho đó là một hạnh phúc.

Báo chí nói Việt nam đứng Top 2 trên thế giới về tỉ lệ ung thư.

Đại sứ quán Hoa kỳ công bố mức ô nhiễm ở Hà nội ngang bằng Bắc kinh.

 

Cứ mở "facebook" ra là thấy thiên hạ chửi - chửi Tổng Bí thư, chửi Chủ tịch nước, chửi tất, đặc biệt là cứ các đồng chí nào trong bộ máy chính quyền là bị chửi.

 

Bác xe ôm bảo bây giờ, chỉ cần một Đảng khác lên hợp pháp, bất kể nó là cái đảng gì, đảng cướp cũng được, miễn không phải Đảng Cộng sản là người ta theo hết vì dân bây giờ mất lòng tin hoàn toàn vào bộ máy Chính quyền.

 

Mình ngẫm ra cũng thấy đúng.

Vừa rồi, mục sư nhà thờ Tin lành Ngõ trạm Hà nội  Bùi Quốc Phong - người hoạt động Tin lành thuần túy,  đi thăm viếng anh em ở Đồng Hới, Quảng Bình cùng một số người cũng bị ai đó đánh.

Báo chí đương nhiên là không biết, tôi gọi điện hỏi thăm anh em và biết điều đó.

 

Những người hoạt động nhân quyền cũng bị đánh.

Tất nhiên là người ta bảo có lý do.

 

Linh mục Tom Uzhunnalil. Ảnh: MIRROR

Một vị linh mục yêu Chúa vừa bị IS đóng đinh trên trên thập tự giá.

 

Cơ đốc nhân cầu nguyện cho ông.

 

Theo xaluan.com

 

Vợ mình thì suốt ngày muốn cả nhà đi ra khỏi Việt nam, đi thật xa.

 

Sáng đi ăn phở và giảng giải với vợ rằng chúng ta đang có cái ăn, cái mặc, cái nhà để ở, và hãy sống biết ơn những người xung quanh.

Mình cũng nói rằng dù sao ẩm thực Hà nội cũng mang một nét văn hóa, mình đi xa sẽ rất nhớ nó, tuy rằng nhiều khi, mình cũng chẳng biết mình đang ăn gì.

Ừ thì biết là ăn phở thì có bánh phở và thịt, tuy nhiên, ngoài những cái đó ra còn có cái gì nữa thì mình không biết.

 

Nói về quê hương, ta cứ tạm nói về cái ăn như thế !

 

Tối qua xem bộ phim về một thầy thể dục ở Mỹ dạy ở một trường trong khu vực khó khăn tên Farland, CA.

Thầy có lúc đã định bỏ cuộc nhưng với tình thương và nhiệt huyết, thày và gia đình đã vượt qua.

 

Mình đã ở Đức 10 năm, ở Mỹ 1 năm, những cảnh đó ở nước Mỹ ăn sâu vào đầu mình, một đất nước mà các giới hạn dường như biến mất. Mình mơ về nó, về những giá trị mà dường như không ở đâu trên hành tinh này có thể đạt được. Tuy nhiên, mình cảm thấy mình quá ngu để có thể sống ở đó, mình thuộc về nơi "rừng rú" này, nơi mà người ta có thể sẵn sàng vạch "chym" ra đái ngoài đường, khạc nhổ ngay trước mặt người đang ăn ở vỉa hè, ném bịch rác từ tầng cao xuống đường, hồn nhiên xả nilon rác xuống biển, sông hồ; đất nước mà người dân thù ghét Chính quyền, nơi mà người ngồi lê nhiều hơn người làm việc, nơi mà hầu như tất cả các tài xế ngồi lên một phương tiện hiện đại nhưng đầu óc và nền giáo dục đã không đủ để họ có thể cư xử như một người hiểu biết khi tham gia giao thông, nơi mà thế giới đang tìm cách loại bỏ điện hạt nhân nhưng Chính quyền lại tìm cách xây dựng nó, nơi mà Đức Chúa Trời là Đấng mà rất nhiều người dân ở các nước văn minh tôn thờ, song chúng ta chối bỏ và thù ghét.

 

Rối bời trong các suy nghĩ, lòng biết ơn, nghĩa vụ, sống sót, và hình như chúng ta đều sống như vậy.

 

Tôi nhận thấy có mấy thành phần đang chi phối hơn 90 triệu dân này, đó là Đảng Cộng sản, quân đội, cảnh sát, hệ thống thuế....

Tôi thấy rằng trước kia, thông tin bị che giấu, người ta ủng hộ Đảng Cộng sản, ngày nay không thế nữa.

 

Đảng Cộng sản đã dần lộ rõ những sai lầm nguy hiểm của họ.

 

Ai cũng muốn có cuộc sống bình yên, chấp nhận chết dần, miễn là không chết ngay vì bản chất, chúng ta ai chẳng đang chết dần và đương nhiên, Đảng Cộng sản cũng vậy. Họ không muốn gây chiến với Trung Quốc vì họ chán ghét chiến tranh, tôi cũng vậy; họ không muốn loạn, tôi cũng vậy, và họ bằng mọi giá giữ lấy Chính quyền của họ.

Tôi thấy họ phong tướng trong quân đội và công an nhiều hơn, cuộc sống của sĩ quan quân đội và cảnh sát được cải thiện đáng kể và thành phần này không muốn hỗn loạn để yên bề gia thất...

 

Thành phần đó bảo vệ Chính quyền như bảo vệ nồi cơm của mình.

 

Và phải nói, bây giờ, trong bộ máy Chính quyền, quân đội, cảnh sát, chắc còn rất ít người tin vào lý thuyết Cộng sản, nhưng họ muốn giữ chính quyền giống như giữ nồi cơm của họ mà thôi.

 

Khi mà một hệ thống tồn tại dựa vào cơ hội và dối trá thì không biết đất nước này sẽ đi về đâu.

 

Một số đang sống và sẽ chết, đa số trong chúng ta đang tự đầu độc mình và khả năng là sẽ chết nhanh.

 

Và chúng ta không làm được gì cả.

 

Tôi thấy bất an khi nhìn ra đường phố !

 

Một thằng láu cá đi qua nháy mắt bảo:

- Kệ mẹ nó thôi, cứ sống đi !

 

 

Kệ được thì đã không nói ....

 

Ngày cuối tháng 3 năm 2016.

 

 

 

HQ

 
Nếu không bừng tỉnh

 Khổ nhất là cúi đầu nhắm mắt mà bắt chước cả cái học vấn luân lý của bọn Tống Nho và rước lấy cái độc hại mê mộng khoa cử, khiến cho dân khí hèn yếu, quốc vận suy vi, rồi thì thầy sao trò vậy, dính chùm với nhau một lũ hư hèn chìm đắm như ngày nay. Cao Ly [Triều Tiên] cũng thế, vì họ cũng bắt chước Tàu một cách "chụp hình" như ta". Cụ Đào kêu trời với các thói phong thuỷ, vàng mã, bói toán, cúng sao và các kiểu mê tín dị đoan của người Tàu du nhập vào Việt Nam, mà người Nhật quyết không theo.

 

Năm 1853, ở Nhật Bản thời Mạc Phủ, 4 tàu chiến Mỹ của Đô đốc Perry lù lù tiến vào cửa biển Uraga mà không hề báo trước. Họ bắn một loạt đại bác lên trời thị uy, rồi đòi gặp chính quyền. Yêu sách của họ là Nhật Bản phải mở cảng biển cho tàu Mỹ đến giao thương.

Trong lịch sử Nhật Bản, sự kiện này là điểm khởi đầu của công cuộc duy tân tự cường theo chủ trương "thoát Á", "Tây học" để hiện đại hoá nước Nhật.

4 chiếc tàu chiến Mỹ và loạt đại bác của chúng đã làm cho người Nhật bừng tỉnh, ngỡ ngàng trước mức độ phát triển của phương Tây và sự lạc hậu, hèn kém của nước Nhật sau 250 năm bài ngoại, gần như chỉ giao thương với người Trung Quốc. Sự ngỡ ngàng của người Nhật trước những thành tựu phát triển của Mỹ và châu Âu còn kéo dài hàng chục năm sau sự kiện đó.

Năm 25 tuổi, ở cảng Yakohama, nhà khai sáng Fukuzawa Yukichi lúc bấy giờ nhìn thấy những con tàu biển của Tây đồ sộ, chạy bằng máy hơi nước. Ông ngợp. Tiếp xúc với Tây, Fukuzawa thất vọng, vì: "Họ không hiểu. Nghe họ nói, tôi cũng không hiểu. Nhìn vào hàng chữ trên các bảng quảng cáo, các tờ cáo thị, tôi không đọc được".

Không chịu được, người Nhật quyết Tây học. Trong cuốn sách "Nhật Bản duy tân 30 năm" xuất bản năm 1936 tại Sài Gòn, cụ Đào Trinh Nhất mô tả cuộc duy tân của người Nhật: "Từ nhỏ đến lớn, từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, nào là chính trị, giáo dục, nào là văn hoá, võ bị, nào là công thương, lý tài [ngân hàng], nào là cơ khí, nghệ thuật, cho đến những chuyện y phục tầm thường, tập quán lặt vặt, chẳng sót một vấn đề nào hay phương diện nào mà không hoá xưa theo nay, đổi cũ ra mới".

Người Nhật duy tân theo Tây mà rầm rộ cứ như đi trẩy hội, quyết xoá bỏ những thói hư tật xấu, văn hoá hủ bại có nguồn gốc nghìn năm mà không thèm tiếc nuối. Chỉ với 30 năm duy tân thời Minh Trị, Nhật Bản trở thành cường quốc, đuổi kịp, thậm chí còn vượt nhiều nước châu Âu và Mỹ trên một số lĩnh vực công nghiệp.

Rồi cụ Đào Trinh Nhất than: "Người [Việt] mình học theo đạo Nho chữ Hán, chỉ trừ ra đọc âm là khác một chút thôi, còn thì bao nhiêu chế độ văn vật của Tàu bày đặt thế nào, mình đều rước lấy và phỏng theo giống y như thế ấy. Từ áo mão phép tắc chốn triều đình, lễ nghĩa luật lệ giữa dân gian, cho đến mọi việc từ chương, khoa cử, tang lễ, phẩm hàm... nhất thiết chuyện gì mình cũng in khuôn, ráp kiểu của Tàu, không sai một mảy. Trải mấy ngàn năm, hễ Tàu vẽ vời thay đổi cái gì, ta đều bắt chước đúng y cái đó, làm như theo đuôi dính gót người Tàu, không khác gì hình với bóng. Khổ nhất là cúi đầu nhắm mắt mà bắt chước cả cái học vấn luân lý của bọn Tống Nho và rước lấy cái độc hại mê mộng khoa cử, khiến cho dân khí hèn yếu, quốc vận suy vi, rồi thì thầy sao trò vậy, dính chùm với nhau một lũ hư hèn chìm đắm như ngày nay. Cao Ly [Triều Tiên] cũng thế, vì họ cũng bắt chước Tàu một cách "chụp hình" như ta". Cụ Đào kêu trời với các thói phong thuỷ, vàng mã, bói toán, cúng sao và các kiểu mê tín dị đoan của người Tàu du nhập vào Việt Nam, mà người Nhật quyết không theo.

Sự phát triển vượt trội của châu Âu và Mỹ là ở các lĩnh vực khoa học - kỹ thuật, thể hiện qua phát minh, sáng chế, sản xuất công nghiệp, khai khoáng và chế biến. "Tây học" của Nhật Bản thành công rực rỡ ở tất cả những lĩnh vực này.

Việt Nam cũng từng có nhiều cơ hội "Tây học" với người Pháp, người Mỹ, người Nga, nhưng không thu được nhiều kết quả. Đến hiện nay, tất cả những lĩnh vực vừa kể của Việt Nam đều rất yếu, chủ yếu mới ở trình độ lắp ráp, vận hành, sửa chữa máy móc của thiên hạ, chưa phát minh, chế tạo được mặt hàng công nghiệp gì đáng kể, trong khi Nhật Bản đã làm chủ công nghệ vũ khí, máy bay, tàu biển, máy móc công nghiệp và giao thông từ đầu thế kỷ 20, chỉ sau có mấy chục năm Tây học. Việt Nam chưa từng có cuộc duy tân Tây học nào đáng kể và cho đến tận bây giờ, xét trên nhiều phương diện, nước ta giống Tàu nhiều hơn là giống Tây, nhất là về văn hoá, hủ tục. Mà có giống Tàu thì theo tôi cũng chỉ giống được Tàu xưa, không giống được Trung Quốc với nền khoa học và sản xuất công nghiệp phát triển thời nay. Bởi vì sau khi Nhật Bản, Hàn Quốc Tây học thành công, chính Trung Quốc cũng đã Tây học mạnh mẽ và gặt được nhiều thành tựu. Người ta chú trọng nghệ tinh, thực nghiệp, còn Việt Nam thì vẫn nặng nề tư tưởng học để làm quan, "mê mộng khoa cử độc hại".

Thực sự, để phát triển mạnh, Việt Nam rất cần một sự bừng tỉnh, cần một phong trào Tây học giống cuộc duy tân 150 năm trước đây của Nhật Bản. Theo tôi, có thể bắt đầu từ việc quy định tiếng Anh là ngoại ngữ bắt buộc ở mọi cấp học từ phổ thông đến đại học, bởi tiếng Anh mà kém thì khó lòng "Tây học" cho tốt được.

 
Phàm vật chi thở, hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va!

 Sách Thi thiên đoạn 150:

 

1 Ha-lê-lu-gia! Hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va trong nơi thánh Ngài! Hãy ngợi khen Ngài trên bầu trời về quyền năng Ngài!

2 Hãy ngợi khen Ngài vì các việc quyền năng Ngài! Hãy ngợi khen Ngài tùy theo sự oai nghi cả thể của Ngài!

3 Hãy thổi kèn ngợi khen Ngài, Gảy đàn sắt đàn cầm mà ca tụng Ngài!

4 Hãy đánh trống cơm và nhảy múa, mà hát ngợi khen Ngài! Hãy gảy nhạc khí bằng dây và thổi sáo, mà ca tụng Ngài!

5 Hãy dùng chập chỏa dội tiếng, Mã la kêu rền, mà ngợi khen Ngài!

6 Phàm vật chi thở, hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va! Ha-lê-lu-gia!

 

 

 

HQ

 
Và con tim đã vui trở lại - Đức Huy

 

 

Tìm một con đường, tìm một lối đi

Ngày qua ngày, đời nhiều vấn nghi

Lạc loài niềm tin sống không ngày mai

Sống quen không ai cần ai

Cứ vui cho trọn hôm nay

 

Rồi cuộc vui tàn, mọi người bước đi,

Một mình tôi về, nhiều lần ướt mi

Chợt tình yêu đã đến trong ánh nắng mai

Xóa tan màn đêm u tối

Cho tôi biến đổi tâm hồn thành một người mới

 

Và con tim đã vui trở lại

Tình yêu đến cho tôi ngày mai

Tình yêu chiếu ánh sáng vào đời

Tôi hy vọng được ơn cứu rỗi

Và con tim đã vui trở lại

Và niềm tin đã dâng về Người

Cho tâm hồn nguyện yêu mãi riêng Người mà thôi

 

Và bây giờ, ngày buồn đã qua

Nhiều lỗi lầm cũng được thứ tha

Tình yêu đã đến trong ánh nắng mai

Xóa tan màn đêm u tối

Cho tôi biến đổi tâm hồn thành một người mới

 

Và con tim đã vui trở lại

Tình yêu đến cho tôi ngày mai

Tình yêu chiếu ánh sáng vào đời

Tôi hy vọng được ơn cứu rỗi

Và con tim đã vui trở lại

Và niềm tin đã dâng về Người

Cho tâm hồn nguyện yêu mãi riêng Người mà thôi

 

Dẫu như tôi phải đi qua vực sâu  tối

Tôi sẽ không sợ hãi gì vì Người ở gần bên tôi mãi

 

Và con tim đã vui trở lại

Tình yêu đến cho tôi ngày mai

Tình yêu chiếu ánh sáng vào đời

Tôi hy vọng được ơn cứu rỗi

Và con tim đã vui trở lại

Và niềm tin đã dâng về Người

Cho tâm hồn nguyện yêu mãi riêng Người mà thôi

 

Và con tim đã vui trở lại

Tình yêu đến cho tôi ngày mai

Tình yêu chiếu ánh sáng vào đời

Tôi hy vọng được ơn cứu rỗi

 

Và con tim đã vui trở lại

Và niềm tin đã dâng về Người

Cho tâm hồn nguyện yêu mãi riêng Người mà thôi....

 

Và con tim đã vui trở lại

Tình yêu đến cho tôi ngày mai

Tình yêu chiếu ánh sáng vào đời

Tôi hy vọng được ơn cứu rỗi

 

Và con tim đã vui trở lại

Và niềm tin đã dâng về Người

Cho tâm hồn nguyện yêu mãi riêng Người mà thôi...

 
Chuyện nhỏ, chuyện to

 

Tất cả hi vọng của chúng ta vào một sự đổi mới toàn diện của Đảng Cộng sản Việt nam đã bị đổ vỡ.

 

Có thằng chửi rằng:

 - Đ.M mày, bán đàn lo bán đàn đi, cứ bày trò lo việc đâu đâu.

Mình bảo:

 - Đ.M mày, bán đàn thì vẫn bán đàn, thằng hót rác thì vẫn hót rác, nhưng thằng bán đàn hay thằng hót rác đều phải đi ra đường, đều phải ăn, đều phải gặp mấy thằng cảnh sát giao thông ăn bẩn, đều phải nhét vào mồm hàng ngày những thứ rác rưởi từ Trung Quốc, con nó ốm bê đến viện thì nó phải nhìn thấy người ta nằm dưới gậm giường, phải nhìn thấy "bang chủ" mà dường như nó chưa bao giờ bầu nói lảm nhảm trên TV mỗi khi có sự kiện gì đó....

Vâng, thằng bán đàn không thể chỉ có bán là xong, nó hàng ngày phải đối diện với tất cả những thứ đó, và một ngày đẹp trời, nó sẽ chết vì những thứ đó, nó không thể câm miệng vì đằng nào nó cũng chết và nó không muốn con cái nó chết theo cách đó.

 

Chuyện nhỏ:

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trời lạnh mấy hôm rồi, dùng lò sưởi, cầu chì công tơ nhảy, gọi điện lên Cty điện lực, được trả lời rất tốt, 15 phút sau, có người của chi nhánh điện lực gọi điện hỏi tình hình, công việc hoàn thành vì phát hiện ra là cầu chì nhảy ở trong nhà :)

Khoảng 1 tiếng sau, cầu chì lại nhảy, song lần này nó nhảy ngoài công tơ, tiếp tục gọi điện, được trả lời tử tế, tuy nhiên, lần này, vài tiếng sau không có hồi âm, cả nhà di cư vì không nấu được cơm, trời lạnh tê tái, tiếp tục gọi điện, được Tổng Cty cho số điện thoại của chi nhánh điện, đội trưởng, đội phó sửa chữa, gọi tất cả các số được 2 lần, các số còn lại...tò tí te...

Gọi tiếp lên Cty, họ nói đã sửa, tối về nhà thấy vẫn chưa sửa, tiếp tục gọi điện, 20 phút sau, có 2 người ở Điện lực quận đến gạt cầu chì chỉ mất 5 giây, thế là xong và đề nghị bồi dưỡng anh em chút, tôi đáp ứng.

 

Một ngày lang bạt không có điện trong mùa giá rét.

 

Trong chuyện này, thằng tổ chức và thằng thực hiện thì thằng thực hiện có vẻ có vấn đề trong khi giải quyết một việc đơn giản hơn công việc trẻ con.

 

 

Chuyện nhỏ:

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Xe buýt vẫn là chuyện hài trên phố, nó không muốn cho ai vượt, nó vào bến không bao giờ vào hết vì nếu nó đứng giữa đường, quản lý của nó theo dõi vệ tinh sẽ phạt nó vài triệu, tuy nhiên, nó đỗ cách bến bao giờ cũng khoảng 2 m, nó vừa đỗ vào bến là nó bật xi nhan trái, nó đỗ làm sao để các xe sau phải chờ nó đề nó luôn đi đầu, đèn xanh chưa chuyển thì nó đã bóp còi inh ỏi, nó luôn vội, nó chèn người đi đường, phố chỉ một mình nó đi, nó ra khỏi bến hay vào bến đều như chỗ không người, người ta chưa lên hẳn nó đã chạy, nhiều ông bà cụ loạng quạng, nhiều người ngã sõng xoài bất tỉnh.

Trong tất cả các nghề đều không có người giỏi, chỉ có những người chịu khó học hỏi, nghề lái xe cũng vậy, khi nào anh không lái nữa thì mới biết anh có giỏi hay không .

Lái xe buýt là bằng hạng cao, phải chăng họ nghĩ họ là lái xe giỏi ?

 

Đó chỉ là một phần, vấn đề là áp lực thời gian. Lái xe chỉ có thời gian cụ thể để chạy một chặng đường nhất định, về bến sớm thì cũng không được vào, về bến muộn thì bị phạt, nên trời mưa, trời đông, trời quang, trời tạnh, nó phải chạy đùng qui định về giờ, thế là nó cong đít chạy, bất kể người ta nghĩ gì về nó, nó chạy như Hà nội là đường của nó.

 

Trong chuyện này, thằng nhỏ, thằng to đều có vấn đề, đặc biệt là thằng tổ chức.


 

Chuyện to:

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Người ta đã rất hi vọng vào một kỳ Đại hội, tuy nhiên, lòng hi vọng bị đổ vỡ. Người ta cũng hi vọng vào hơn 1500 Đảng viên Đảng cộng sản nói lên tiếng nói của mình về một qui chế thực sự dân chủ trong Đảng nhưng tất cả các kỳ vọng đều đổ vỡ. 1500 Đảng viên kia đã không thực sự đáp ứng kỳ vọng của nhân dân, để một bộ máy bảo thủ, ì ạch, ngu dốt tiếp tục đưa đẩy đất nước đi theo con đường hoang tưởng trong 5 năm tới.

Người ta hi vọng những người bị bắt giam về chính kiến sẽ được thả ra, mở ra một Việt nam mới không hận thù, không hoang tưởng, một Việt nam tiến bộ, vững bước tiến lên trong xu thế chung của nhân loại.

 

Không, Việt Nam vẫn vậy, vẫn bộ máy như thế. Người ta thấy ông Giám đốc Công an Thành phổ trở thành Chủ tịch Thành phố, người ta thấy ông Bộ Trưởng Công an có xu hướng trở thành Chủ tịch Nước, Bí thư Quân ủy Trung Ương, người có quyền hành lớn nhất trong lực lượng vũ trang chính là Tổng Bí thư.

 

Việt Nam sẽ đi về đâu ?

Không ai biết !!!

 

 - Đ.M mày, bán đàn lo bán đàn đi, cứ bày trò lo việc đâu đâu.

 

Nghe vài chuyện nhỏ to như vậy thì thử hỏi thằng bán đàn cứ lo bán đàn đi, thằng hót rác cứ lo hót rác đi ?

 

Vâng, thằng hót rác cứ lo hót rác, nhưng chúng nó cứ ném rác ra đường, ném rác xuống hồ, xuống sông, xuống biển, ném từ trên tầng cao xuống đường thì thử hỏi thằng hót rác có yên được không.

 

Thằng bán đàn đang đi ngoài đường bị xe buýt tông què chân, con cái nó ra ngoài đường, trăm thứ nguy hiểm, ô nhiễm rình rập thì thử hỏi nó có yên.

Thằng bán đàn đói bụng nhưng về nhà vợ nó bảo mất điện, gọi điện lực nhưng mấy thằng thực thi nó báo cáo lên trên là trời mưa gió, sửa điện nguy hiểm, đợi hết mưa nhưng thực tế đã gọi điện nói nó mấy lần là chỉ bị nhảy cầu chì, đến chỉ cần hất lên là xong nhưng nó lười không đến, rốt cục là thằng bán đàn cùng vợ con cứ ngồi trong bóng tối đợi...ánh sáng của Đảng.

 

Người ta đã hi vọng vào hơn 1500 Đại biểu đi dự Đại hội, gần nữa số phiếu đã ủng hộ lòng dân nhưng không quá bán. Giá như mấy đồng chí Đại biểu kia cố gắng lên chút, nghĩ đến số phận dân tộc một chút thì chúng ta đã không có kết quả đáng buồn như hôm nay.

 

Chúng ta cần những người biết sống vì mọi người, không chỉ vì mình, vì mọi người là trong đó có bố mẹ, anh em, vợ con các bạn, không phải chỉ mình tôi.

 

Dù sao, đây là kỳ Đại hội đầu tiên tôi theo dõi, và tôi nghĩ là kỳ Đại hội đầu tiên khiến nhiều người quan tâm. Chúng ta đã có những....Đảng viên Cộng sản không chỉ ngáp ruồi ngồi trong Đại hội, ít nhiều, họ đã khác, và tôi hi vọng họ sẽ khác nữa, đáp ứng mong chờ của 90 triệu người Việt khốn khổ đang bị một chủ thuyết lai căng, hoang tưởng chi phối, một chủ thuyết mà ở chính nơi sản sinh ra nó, người ta đã đập bỏ và phủ nhận.

 

Mỗi lần đi làm về, đi qua vườn hoa Canh nông, tôi lại nhìn thấy tượng Lê nin.

Tôi mong một ngày, người ta sẽ dỡ ông Lê nin xuống, thay vào đó là tượng đài kỷ niệm những tử sĩ đã ngã xuống để bảo vệ Hoàng sa.

 

Hãy làm một bia đá, ghi tên từng người trong họ lên để thế hệ hôm nay và mai sau không bao giờ quên họ, đặt những bó hoa tươi để tưởng nhớ đến họ và hãy cố quên hẳn ông Lê nin đi.

 

Hôm nay, tôi ngồi, ...  ngắm nhìn 180 ông Ủy viên Trung Ương chính thức và 20 ông dự khuyết.

 

Tôi cố nhìn tướng mạo họ xem có ánh sáng gì trong đó không.

 

Khá mù mịt !!!

 

Chắc chỉ tối nay thôi, chúng ta sẽ lại được ... chiêm ngưỡng "Bang chủ" không mong đợi của chúng ta.

 

Xin Chúc mừng Việt nam, Đại hội lại thành công tốt đẹp !

 

 

Hà nội 27/1/2016, ngày bầu Ban Bí thư, Bộ Chính trị khóa XII của Chính quyền Cộng sản Việt nam.

 

 
Đất nước...rùa !!


-"Gặp rắn thì đi, gặp quy thì về". "Quy" (rùa) là hiện thân của sự không may mắn và trì trệ.

 

Có hẳn "cụ rùa" án ở ngay Thủ đô - "trái tim của cả nước" thì đất nước làm sao phát triển?

 

Trước thềm Đại hội Đảng XII, rùa già chết rồi, người ta cũng hi vọng các "tư tưởng rùa", bảo thủ cũng sẽ bị loại ra trong kỳ Đại hội.

 

Người ta bảo vẫn còn rùa 100 tuổi ở Hồ gươm.

Hồ gươm hết thế nào được rùa, hết thì người ta sẽ thả thêm vào, ông Giáo sư Nguyễn Lân Dũng đã đề nghị mang rùa ở Đồng Mô về thả ở hồ Gươm (Ý tưởng mang rùa Đồng mô về Hà nội - Vnexpress),

 

Hồ Gươm phải có rùa, Việt Nam không thể hết ngay người bảo thủ, cũng dễ hiểu.

 

Tuy nhiên, chắc chắn con già nhất chết rồi.

 

Chúng ta có Nhà rùa học, "Giáo sư rùa" Hà Đình Đức.

 

Đại hội Đảng cũng có nhiều "Rùa" cản trở sự phát triển chung của Đất nước.

 

Chúng ta không thể loại bỏ ngay lập tức tất cả rùa, vì loại hết, người ta sẽ tiếp tục "thả" vào, xong phải loại những rùa già nhất, chậm chạp nhất, bảo thủ nhất, án ngữ ngay trong kỳ Đại hội quan trọng nhất của dân tộc trong suốt bao nhiêu năm qua.

 

Và chúng ta sẽ có những con rùa đời mới, từ bỏ bảo thủ, hận thù và hoang tưởng, đưa đất nước lật sang một trang mới, trang của sự tiến bộ, bao dung và thực tế.

 

 

Chúng ta sẽ làm được trong kỳ Đại hội này, tôi có một lòng tin như vậy !

 

 

 

HQ

 
«Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối»

SẢN PHẨM MỚI

HÌNH ẢNH piano cũ Ở ĐÂY chỉ được cập nhật giá cả ở trang 1; trang 2, trang 3 và đến giữa trang 4; những sản phẩm ở cuối trang 4 và từ trang 5 trở đi chỉ để quí khách tham khảo.

Quí khách muốn xem thêm danh sách đàn piano, vui lòng chọn:

 

HÀ NỘI   -  SÀI GÒN

ĐÀ NẴNG - NHA TRANG

ĐÀ LẠT

 

 

Thông báo về sản phẩm mới FEURICH PIANO và Piano Nhật - Hàn mới, cũ>>

Hổ trợ trực tuyến

   
huyquangpiano
Hotline: 0912 178 187

 

THÔNG BÁO

Với phương châm "Hành động góp nhặt niềm tin", chúng tôi luôn muốn nghe được những ý kiến đóng góp của quý vị về dịch vụ của chúng tôi.

Quý vị chỉ việc nhấp chuột vào mục Liên hệ  và để lại lời nhắn .

 

 

THÔNG TIN KHÁC :

 

Chúng tôi cần nhân viên marketing, thợ kỹ thuật piano ....

Xem thêm >>>

 

DỊCH VỤ TIN CẬY:

Ngoài những dịch vụ tư vấn miễn phí trong ngành PIANO và Nhạc cụ, Huy Quang - Piano cũng giới thiệu những địa chỉ mà qua trải nghiệm thực tế, chúng tôi thấy đáng tin cậy và muốn giới thiệu ra cộng đồng.

 

PGS - HỆ THỐNG CHỨNG NHẬN TIN CẬY CHO SẢN PHẨM HỮU CƠ (THỰC PHẨM HỮU CƠ VIỆT NAM - ORGANIC VIET NAM)

Hệ thống bảo đảm dựa vào sự tham gia của các tổ chức và con người có liên quan trực tiếp vào chuỗi cung cấp hữu cơ được ...

Xem thêm >>>

 

CAFE PIANO

Anh học luật tại Hà nội, học xong, anh xin học bổng tại Mỹ và hoàn thành khóa học trở thành luật sư. Đi khắp đó đây, hộ chiếu dày đặc những nơi anh đã đặt chân đến. Sau khi học, anh về Việt nam công tác và do nhu cầu...   

Xem tiếp >>>

 

TRUNG TÂM TIẾNG ANH iCAN TẠI ĐÀ NẴNG

Anh là người Việt hoặc có thể nói là người Tây. Anh nhìn giống Tây hơn ta, song anh nói tiếng Việt như tôi và bạn. Anh sinh ra ở Sài Gòn, năm 12 tuổi, anh sang Canada cũng mẹ và cha. Mẹ anh là người Việt, cha anh là người Canada, ở nhà, mẹ anh nói tiếng Việt với anh vì không muốn anh mất gốc, không muốn anh thành "thằng Tây con", ....

Xem tiếp >>>