SẢN PHẨM MỚI

HÌNH ẢNH piano cũ Ở ĐÂY chỉ được cập nhật giá cả ở trang 1; trang 2, trang 3 và đến giữa trang 4; những sản phẩm ở cuối trang 4 và từ trang 5 trở đi chỉ để quí khách tham khảo.

Quí khách muốn xem thêm danh sách đàn piano, vui lòng chọn:

 

HÀ NỘI   -  SÀI GÒN

ĐÀ NẴNG - NHA TRANG

ĐÀ LẠT

 

 

Thông báo về sản phẩm mới FEURICH PIANO và Piano Nhật - Hàn mới, cũ>>

Hổ trợ trực tuyến

   
huyquangpiano
Hotline: 0912 178 187

 

THÔNG BÁO

Với phương châm "Hành động góp nhặt niềm tin", chúng tôi luôn muốn nghe được những ý kiến đóng góp của quý vị về dịch vụ của chúng tôi.

Quý vị chỉ việc nhấp chuột vào mục Liên hệ  và để lại lời nhắn .

 

 

THÔNG TIN KHÁC :

 

Chúng tôi cần nhân viên marketing, thợ kỹ thuật piano ....

Xem thêm >>>

 

DỊCH VỤ TIN CẬY:

Ngoài những dịch vụ tư vấn miễn phí trong ngành PIANO và Nhạc cụ, Huy Quang - Piano cũng giới thiệu những địa chỉ mà qua trải nghiệm thực tế, chúng tôi thấy đáng tin cậy và muốn giới thiệu ra cộng đồng.

 

PGS - HỆ THỐNG CHỨNG NHẬN TIN CẬY CHO SẢN PHẨM HỮU CƠ (THỰC PHẨM HỮU CƠ VIỆT NAM - ORGANIC VIET NAM)

Hệ thống bảo đảm dựa vào sự tham gia của các tổ chức và con người có liên quan trực tiếp vào chuỗi cung cấp hữu cơ được ...

Xem thêm >>>

 

CAFE PIANO

Anh học luật tại Hà nội, học xong, anh xin học bổng tại Mỹ và hoàn thành khóa học trở thành luật sư. Đi khắp đó đây, hộ chiếu dày đặc những nơi anh đã đặt chân đến. Sau khi học, anh về Việt nam công tác và do nhu cầu...   

Xem tiếp >>>

 

TRUNG TÂM TIẾNG ANH iCAN TẠI ĐÀ NẴNG

Anh là người Việt hoặc có thể nói là người Tây. Anh nhìn giống Tây hơn ta, song anh nói tiếng Việt như tôi và bạn. Anh sinh ra ở Sài Gòn, năm 12 tuổi, anh sang Canada cũng mẹ và cha. Mẹ anh là người Việt, cha anh là người Canada, ở nhà, mẹ anh nói tiếng Việt với anh vì không muốn anh mất gốc, không muốn anh thành "thằng Tây con", ....

Xem tiếp >>>

 

JA slide show
Lời Cầu nguyện cho Đại hội Đảng XII

Hôm nay 23 tháng 1, miền Bắc rét đậm, mưa phùn và lạnh, trẻ em rất dễ ốm, bản thân mình đã ho 3 tuần nay chưa khỏi. Ở đâu cũng có cái khắc nghiệt của nó, nhưng nếu bạn sống trong sự khắc nghiệt của thiên nhiên mà lại được sống trong một xã hội ổn định và minh mẫn, điều đó có lẽ dễ chịu hơn nhiều.

 

Ở Việt nam không thế !

 

Nếu bạn nhìn vào những người đứng đầu đất nước này, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và dự định tiếp tục ở lại nửa nhiệm kỳ nữa cùng với nhân sự trong "tứ trụ triều đình" (Tổng Bí thư, Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng, Chủ tịch Quốc Hội) do ông và Bộ Chính Trị đề xuất thì tôi e bệnh của tôi sẽ không bao giờ khỏi.

 

À mà việc tôi có chết đi thì cũng như con gián vậy thôi, nhưng nên nhớ rằng mỗi chúng ta đều có một linh hồn do Chúa tạo ra, có thể bạn không tin, nhưng tôi thì có. Những linh hồn đó đối với Chúa đều đáng quí như nhau, linh hồn của tôi hay của ông Trọng, của ông Trần Đại Quang, bà Kim Ngân hay ông Xuân Phúc, giống nhau cả thôi.

 

Vấn đề là kẻ nào sẽ để đánh mất linh hồn mình mặc dù có thể họ đang còn sống vể thể chất.

 

Bà Kim Ngân thì thực sự tôi không có và không muốn có thông tin, còn 3 người kia, ông Trọng, ông Quang, ông Phúc là những người mà từ ngày tôi biết họ qua truyền thông, tôi đã có cảm nhận riêng.

 

Là một người Việt nam trong 90 triệu người, đương nhiên là tôi có quyền biểu tỏ quan điểm của mình về đề xuất của Bộ Chính trị và Tổng Bí thư về những người lãnh đạo đất nước trong 5 năm tới.

 

Về ông Trọng, tôi nghĩ rằng ông đã hoàn toàn không minh mẫn.

Về ông Quang, tôi nghĩ, con người này không đáng tin.

Về ông Phúc, từ xưa, tôi rất lo là ông này nếu có cơ hội có thể trở thành Thủ tướng vì con người này không đơn giản.

 

Cá nhân tôi nghĩ vậy, không phải chân lý.

 

Về ông Thủ tướng đương nhiệm Nguyễn Tấn Dũng, tôi cũng không thực sự cảm tình với ông này bởi phong cách quá tự tin của ông trong điều hành đất nước, tuy nhiên, để so sánh với ông Trọng, đương nhiên là tôi thích ông Dũng hơn. Người ở cương vị cao mà quá tự tin có thể gây ra những tổn thất không nhỏ và thực sự là ông Thủ tướng đã có những quyết định cho đất nước trong 5 năm qua làm rất nhiều người phải đau đầu và lo lắng cho sự tồn vong của dân tộc.

 

Hội nghị Trung Ương 14 vừa qua có thể là dấu mốc rất quan trọng trong sự thay đổi bởi những người nói thẳng, nói thật. Không ai có thông tin kiểm chứng về những gì xảy ra ở Hội nghị này nhưng cái kim ở trong túi, không thể dấu được, mọi việc có thể rõ như ban ngày đến từng chi tiết nếu bạn quan tâm và có óc xét đoán.

 

Nhiều Ủy viên Trung Ương Đảng đã không đồng ý cách áp đặt  nhân sự của Bộ Chính Triị trong những vị trí chủ chốt nhiệm kỳ tới. Có ý kiến cho rằng nếu giới thiệu nhân sự chủ chốt theo cách như vậy thì việc 1500 Đại biểu đại diện cho 4,5 triệu Đảng viên Đảng Cộng sản đến dự Đại hội Đảng có tác dụng gì ?

 

Và có vẻ như thế cờ lật ngược lại, dự định sẽ có khoảng 180 Ủy viên Trung Ương chính thức và 20 dự khuyết, những người này sẽ do 1500 Đại biểu bầu ra, và những Ủy viên Trung Ương này sẽ bầu ra Ban Bí Thư, Bộ Chính Trị, và không hiểu Bộ Chính trị sẽ bầu ra "tứ Trụ" gồm TBT, Chủ tịch Nước, Chủ tịch Quốc hội và Thủ tướng hay 180 Ủy viên sẽ vẫn có vai trò bầu ra những người quan trọng này.

 

Đại hội đã được 3 ngày, và xu thế ủng hộ ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Nguyễn Thiện Nhân, ông Bùi Quang Vinh lên cao trong dư luận bởi những những bài phát biểu rõ ràng, mạnh mẽ, cầu thị, đặc biệt là ông Nhân và Ông Vinh.

 

90 triệu người Việt đang dõi theo sự kiện lớn của dân tộc, nhiều người trông mong vào sự sáng suốt của 1500 Đại biểu đại diện cho 4,5 triệu Đảng viên Đảng Cộng sản bầu ra những người có tài, có đức, dám thay đổi - Chính trị và kinh tế, để đất nước mở ra trang mới.

 

Các tôn giáo cầu nguyện cho các vị, đương nhiên, tôi chỉ tin vào Chúa Giê su.

 

Chúng tôi cũng mong không phải chỉ có các vị mà các Ủy viên Trung Ương mới được bầu sẽ là những người xứng đáng.

 

Nhiều người tiêu cực cho rằng cứ Đảng viên Cộng sản là vứt đi, tôi không nghĩ thế, muốn bắt hổ phải vào hang hổ, tôi và bạn giờ này, đứng ngoài Đại hội, làm được gì nếu không phải 1500 Đại biểu  kia.

 

Con đường Chúa phân công, mỗi người một khác, không vì thế, tôi và bạn là kẻ vô dụng, dù có là một con gián đi nữa.

 

Chúc Đại hội thành công tốt đẹp !

 

Mấy hôm nữa, trời khá rét, xin Chúa ở cùng dân tộc này, Chúa hãy nghe lời cầu khẩn thiết của tôi mà cứu lấy dân tộc u mê này !!!

 

 

HQ

 
Trắng, trắng, trắng như ...Ngọc...Tinh (Trinh)

Báo mạng nhiều cái thối nát thật.

Tôi Đ..biết Ngọc Trinh là đứa nào, tôi cũng chưa nhìn thấy ảnh nó bao giờ và có nhìn thấy cũng chưa bao giờ cho vào đầu, nếu thấy ngoài đường mà xinh xinh thì có khi cũng nhìn nhưng kiểu lăng xê giẻ rách này đọc là thấy buồn nôn.

 

Tổ cha báo với cả chí !

 

Nữ phục vụ “trắng hơn Ngọc Trinh” khiến cả quán cơm dừng đũa

 

Khuyến cáo, tốt nhất không nên đọc vì tôi cũng không đọc, nhìn tiêu đề là muốn bệnh rồi.

 

 

HQ

 
Con én mùa xuân

 

 

Tôi thích nhạc Trịnh Công Sơn, đôi khi thần tượng nhạc sĩ này, tuy nhiên, cậu em tôi bảo là mình không thể thành Trinh Công Sơn được bởi vì Trịnh Công Sơn không có vợ nên có thể "dễ dàng" (?) trở thành....vĩ nhân.

Nó còn bảo vợ nó luôn kéo nó xuống đất mỗi khi nó định...."bay" (bổng), và nó cũng cám ơn vợ vì khi đã có một gia đình và vài đứa con, việc luôn "tiếp đất" là trách nhiệm và bổn phận của bất cứ ông bố bà mẹ nào.

 

Và khi luôn "tiếp đất", việc trở thành vĩ nhân là điều gần như không thể thực hiện, nhất là trở thành một vĩ nhân trong ngành nghệ thuật.

 

Tuy nhiên, khi tính thần tượng của con người nâng lên cao, khi gặp trực diện với người mình thần tượng,  ta hay bị thất vọng, giống như ta nghe nói một mĩ nhân nào đó được người đời ca ngợi, tính thần tượng càng ngày càng nhân lên trong não ta và một ngày, khi ta gặp mĩ nhân đó, ta ngạc nhiên vì cô ta không giống như ta nghĩ. Thực ra, mĩ nhân là con người, cũng có cái ưu, cái khuyết, việc ta thần tượng hóa là lỗi của riêng ta, mĩ nhân vẫn vậy trong quá trình ta thần tượng.

 

Nhiều người thần tượng Trịnh Công Sơn, khi gặp ông thường thất vọng, và có lẽ đó cũng là lý do khi ông còn sống, tôi không có ý định tìm gặp ông ta.

 

Chuyện "hot" nhất trên mạng xã hội hiện nay là việc Chính quyền lại bắt luật sư Nguyễn Văn Đài.

Tôi thỉnh thoảng vẫn gặp Đài ở nhà thờ Tin Lành, tôi tôn trọng Đài là người dũng cảm và dấn thân cho những điều mình cho là phải, và Đài đã hi sinh rất nhiều.

 

Điều đó cũng làm tôi có cảm giác nhỏ bé khi ngồi cạnh Đài mặc dù tôi hơn tuổi Đài.

Chúng tôi đều tin vào Quyền năng của Đức Chúa Trời và tôi thỉnh thoảng có nói với Đài rằng việc gì Đức Chúa Trời muốn, Ngài sẽ làm, chúng ta phải làm việc, phải cố gắng nhưng đừng tin vào sức mình, hãy phó thác mọi việc cho Đức Chúa của sự Bình an.

 

Đài vấn sống theo ý mình cho là phải và tiếp tục dấn thân.

Trong lần nói chuyện mới đây, ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có nói: "đòi hỏi dân chủ, pháp quyền của nhân dân là tất yếu, khách quan" (Báo Chính Phủ).

 

Tôi cũng hiểu là ông nói trên quan điểm triết học Marx nên khó ai có thể bắt bẻ được.

Tuy nhiên, việc Đài làm có tính tất yếu, chừng nào tư duy phản khoa học của Chủ nghĩa Marx còn tồn tại thì sẽ còn nhiều người dấn thân, không chỉ riêng Đài.

 

Tôi mường tượng Đài ngồi trong buồng tạm giam của Bộ Công an trong mùa Giáng sinh lạnh lẽo, nhiều bạn sẽ nghĩ là Đài dở hơi, yên lành không muốn, nhưng suy cho cùng, nếu một ngày cái "tất yếu khách quan" của ông Thủ tướng kia thành hiện thực thì người ta sẽ ghi nhận, tôn vinh sự hi sinh của Đài, và con "én mùa xuân" đó sẽ được ghi trong sử sách, còn những người bắt bớ, khinh bỉ Đài cũng sẽ được sử sách "lưu danh".

 


Nếu Đài là em ruột tôi, tôi sẽ bảo Đài dừng lại, thôi em ạ, Chúa sẽ lo.

Tuy nhiên, tôi dành cho Đài sự tôn trọng và mong một ngày sớm nhất, Chính quyền này tỉnh ngộ ra, và em sẽ được tự do.

 

Hà nội những ngày giáp Noen 2015.

 

 

 

Huy Quang

 
Nghề nguy hiểm

 .

Nhiều khi im lặng lại là thái độ khôn ngoan nhất để tồn tại.

 

Nhiều khi tự hỏi tại sao mình hay vào facebook ?

 

Giống như ngày xưa, người ta sáng ra uống cafe, mua tờ báo giấy để đọc.

 

Báo giấy thì thông tin có cái mình thích, cái không thích, nhiều khi đọc thấy nhiều bài làm mất thời gian .

 

Lại rất ghét khi có những bài giật tít rất ghê để câu khách, nhưng khi đọc thì thấy nhảm nhí, người viết có đầu óc ngắn .. "cũn cỡn".

 

Mỗi lần như vậy, cứ như cảm giác bị lừa, giống như thấy một cô gái chân dài, rất là xinh, dáng vẻ huyền ảo, tha thướt, thùy mị, sán lại làm quen....,  nhưng khi cô mở miệng thì đầy sự hôi thối (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng).

 

Đời là thế !

 

Facebook thì khác, bây giờ ít người đọc báo giấy, facebook có vòng bạn bè ta kết nối, chấp nhận là bạn của nhau (theo nghĩa tương đối), bạn nào chơi mà mình thấy có điều gì không hợp thì cắt kết nối, những chia xẻ, quan tâm của bạn ấy không bao giờ cần biết nữa...

 

Điển hình là vợ mình đã cắt kết nối với mình  trên facebook từ khá lâu rồi .

Nhưng bọn mình vẫn yêu nhau, vì vợ còn hơn bạn, nên không thể coi là bạn.

 

Tóm lại, nếu các bạn trong vòng kết nối tìm thấy điều gì hay trên mạng, ngoài đời, một bài báo hay (Tây, Ta....), một người làm việc tốt, một kẻ đáng khinh bỉ, một đứa trẻ cần giúp đỡ, một cô gái tìm chồng mà mình lại rất cần...., họ sẽ chia sẻ, chúng ta ở trong vòng kết nối, chúng ta biết thông tin của nhau, chúng ta cùng quan tâm đến những điều chúng ta thích, học hỏi lẫn nhau, chia sẻ kinh nghiệm cho nhau...

 

Và từ khi có facebook, tôi hầu như không đọc báo giấy, báo online, vì đã có những người ..."bạn" cùng quan tâm, cùng quan điểm, chia sẻ trên facebook, tôi không phải đọc nhiều những bài nhảm nhí trên báo mạng, báo lề phải, lề trái..., đã có "bộ lọc" là bạn bè tôi đọc giùm, họ đã..... "lọc" giùm và ngược lại, khi tôi đọc thấy điều gì hay, tôi cũng chia sẻ cùng các ..." bạn"  tôi.

 

Chúng ta ở trong vòng kết nối.

 

Qua việc khủng bố ở Paris, nhiều người cầu nguyện cho Paris, nhưng có bạn lại chia sẻ rằng hàng ngày, chúng ta có bao nhiêu người chết vì tai nạn giao thông, ung thư, ngộ độc, đâm chém....

Chúng ta sống trong một xã hội vô cảm, một cô gái bị tai nạn giao thông nằm giãy ngoài đường, người ta quay phim, đứng nhìn.....

 

Ai cầu nguyện cho chúng ta ?

 

Nếu bạn có việc ra công an phường, công an quận..., bạn sẽ thấy thái độ của họ ra sao .

Hôm qua, đi qua Lê Trực, bên trái có mấy chú CSGT đang ở đó để phạt người rẽ từ Nguyễn Thái Học vào. Chẳng là đoạn này cấm rẽ trái từ lúc nào không rõ. Mấy người đợi đèn đỏ ở đó có người nói to nhắc những người sơ ý đang rẽ vào Lê Trực rằng có CSGT đang đứng đó.

Thấy có người nói to, mấy người đứng đó, có người không hiểu ý, bạn ấy giải thích:

 

- Ôi giời, mấy thằng chó đang kiếm ăn !

 

Mình không cảm thấy điều đó là vinh hạnh, mình cũng chẳng muốn bênh lực lượng CSGT, mình chỉ thấy rằng không phải chỉ ở đây, xung quanh tôi, những người ghét cảnh sát (đặc biệt là CSGT) tương đối nhiều, tất nhiên không chỉ là bạn bè trong vòng kết nối facebook, mà ở ngoài kia, ở ngoài vòng kết nối, ở nhiều nơi trên đất Việt nam , người ta không thích, nếu không nói là ghét CSGT.

 

Tuần trước, hứng lên, rủ bạn ra quán cá bên đường Hào Nam làm cốc bia, thấy ồn ào, hóa ra Công an Quận nào đó đang tổ chức tiệc tùng, tất cả khách hàng không cùng nhóm được hướng dẫn sang phòng khác, ô tô họ để dưới phố, cả xe biển 80A, họ để cũng tương đối ngang nhiên vì...ai ...dám phạt họ.

 

Phố Hào Nam vẫn cấm đỗ xe.

 

Oai !

 

Mà có thực sự oai không ???

 

Họ là lực lượng "chống thù trong", lực lượng giữ Chính quyền, có thể bằng luật pháp, và khi cần thì không cần luật pháp, ai ở Việt Nam cũng biết điều đó.

 

Thế là thế nào ?

 

Một xã hội phát triển có điều hành theo cách này ???

Ai đã dung túng cho họ ?

 

Mẹ tôi là Đảng viên Đảng Cộng sản, bà yêu Đảng, yêu nước, thương chồng, thương con và chưa bao giờ lấy một đồng của ai.

Họ hàng tôi, nhiều ông chú bác cũng là Đảng viên, động đến Đảng, đến cuộc chiến tranh "Giải phóng dân tộc" (?), các ông chửi cho bỏ mẹ, các ông tát cho vỡ mồm, bây giờ các ông già rồi, sống chẳng được mấy, mình cũng không tranh cãi, hơn nữa, rất nhiều người trong họ là người chồng, người cha, người bạn tốt.

 

Ngày xưa và ngay bây giờ, họ vẫn là những người rất tốt.

 

Song, tốt không có nghĩa là họ sẽ hiểu hết và làm đúng hết, họ có thể và rất có thể có những quan điểm nguy hiểm, ủng hộ cho một chế độ mang nhiều tội ác, được che đậy bởi một học thuyết, một tư tưởng, một tôn giáo...

 

Ông Tập Cận Bình đã sang, người dân thờ ơ và mong ông ...về sớm.

Ông Obama sắp sang, người ta phấn chấn, facebooker Việt đang hò reo, phấn đấu rủ nhau ra đường đón Tổng thống phải đạt đến con số 1 triệu người....

 

Cũng chẳng lạ, ngày xưa Tổng thống Bush sang, người dân đã đón mừng ra sao chắc mọi người đều biết; cả ông Clinton nữa, người ta thức từ sáng sớm, nhoai người qua lan can để được bắt tay....

 

Xin các bạn hãy kìm nén, Tổng thống không phải là thánh, không thể giúp các bạn được, các bạn tự giúp các bạn, song tình cảm chân thành của người dân cho hai vị Tổng thống Hoa Kỳ quả thật không thể phủ nhận.

 

 

 

 

 

Trong phát biểu gần đây nhất của Thủ tưởng Nguyễn Tấn Dũng, ông nói "đòi hỏi dân chủ, pháp quyền của nhân dân là tất yếu, khách quan" (Báo Chính Phủ).

 

Thực ra người dân muốn như vậy, có lẽ nhiều người trong Chính phủ cũng muốn như vậy, nhưng làm thế nào ?

 

Câu hỏi rất khó !

 

Nhà tôi không có ai là Đảng viên cấp cao cả, nhưng nếu bố bạn, mẹ bạn, anh em bạn là những người như vậy thì sẽ tính sao?

 

Tất nhiên là bạn sẽ có rất nhiều cơ hội để tiến thân, để được đặt vào vị trí này nọ, dù bạn có thích hay không. Tôi nghĩ nhiều người thích vì ai chẳng thích vợ đẹp, xe đẹp, nhà cao, được kính trọng....

 

Tuy nhiên, cái gì cũng có giá của nó .

 

Bạn may mắn hoặc có thể là không may khi là con của ông nọ bà kia trong chế độ này và nếu thay đổi chế độ (mà việc đó không ai nói trước được khi mà một chế độ không còn phù hợp với xu thế) thì bạn có dám chắc là bạn và gia đình bạn còn giữ được cái đầu ở trên cổ không ?

 

Bạn còn nhớ khi còn hoàng kim, Lãnh đạo Cộng hòa Dân chủ Đức Honecker (cũ) quyền hành thế nào, nhưng khi Đông đức sụp đổ, ông đã ở với gia đình mục sư Tin lành, ông bị cáo buộc liên quan đến 192 cái chết của những người vượt biên sang Tây Đức và các trách nhiệm thời Chiến tranh lạnh.

Rồi ông trốn sang Nga và bị Chính phủ Yeltsin trục xuất về nước khi xin tị nạn tại Sứ Quán Chile tại Moskva.

Ông chết trong cảnh lưu vong tại Chile vì ung thư gan năm 1994 và sự nguyền rủa của người đời. (wiki Honecker).

 

Nói thật, nếu tôi là con đẻ ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trong giai đoạn lịch sử này, chưa chắc tôi đã cảm thấy thực sự may mắn.

Tôi không biết ông Trọng có biết dùng facebook không, ông có nghe được những điều người dân nói về mình hay không, hay ông chỉ nghe được những điều mà đám quan quân xung quanh ông hàng ngày thưa gửi.

 

Sinh thời, ông Hồ Chí Minh yêu cầu Lãnh đạo phải nghe ý kiến Đảng Viên, của Nhân dân.

Ông nói:

“Nếu cán bộ không nói năng, không đề ý kiến, không phê bình, thậm chí lại tâng bốc mình, thế là một hiện tượng rất xấu. Vì không phải họ không có gì để nói, nhưng vì họ không dám nói, họ sợ”. Tạp chí Xây dựng Đảng.

 

STASI là viết tắt của An ninh Quốc Gia thời Đông Đức cũ. Cơ quan này có nhiệm vụ điều tra các hành động phạm pháp về Chính trị.

 


"Nó dùng tất cả mọi phương tiện để kiểm soát, đe dọa, khủng bố và đập tan những phe đối lập và những người chỉ trích chế độ. Đây được coi là một trong những cơ quan tình báo và cảnh sát mật hoạt động hiệu quả nhất thế giới. Khẩu hiệu của nó là "Schild und Schwert der Partei" (Lá chắn và Thanh gươm của Đảng), có nhắc đến Đảng Xã hội Thống nhất Đức (SED). Ngày nay nó bị coi là một tổ chức tội phạm. Sau năm 1990, một số nhân viên của Stasi đã bị khởi tố do những tội phạm của mình"  Wiki Stasi

 

Huy Hiệu của Bộ an ninh Quốc gia Cộng hòa dân chủ Đức

 

Tôi có quen ông anh làm nghề An ninh của Việt nam, anh khá thẳng thắn, sống tình cảm và có lẽ là một người chồng, người cha tốt.

 

Lâu không gặp, tôi hỏi :

 

"Nghề anh suốt ngày đi theo mấy ông...dân chủ thì làm gì có cái...vẹo gì ?" (ý nói kiếm tiền kiểu gì?)

 

Anh bảo không phải chỉ có thế, nó còn nhiều mảng nữa.

Tôi thấy anh đỡ vất vả hơn, cũng có cái xe máy tử tế hơn để đi, không gầy còm, ăn ở nhếch nhác như hồi xưa nữa.

 

Trong Tuyên ngôn Độc lập của Việt nam Dân chủ Cộng hòa, ông Hồ Chí Minh đã trích dẫn bản Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của Hoa Kỳ:

 

“ Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc". 

 

Vậy, dù anh là ai, anh cũng có quyền "mưu cầu hạnh phúc" , tuy nhiên, tôi hỏi anh:

 

- Khi nào anh nghỉ ? (tức về hưu)

 

Tôi hỏi thêm một câu mà tôi cho là câu trả lời sẽ không đi vào trọng tâm:

 

- Em hỏi thật anh là mấy vụ đánh đấm mấy "ông....dân chủ" liệu có phải quân nhà mình đánh không anh ?

 

Anh bảo:

 

- Chúng nó say rượu khà khịa đánh nhau rồi đổ cho Công an...

 

Bức xúc vì sự chỉ đạo kém cỏi, ngày Hà nội bị chặt cây xanh, tôi ra Bờ hồ đi diễu hành. Tôi gặp nhiều bạn trẻ An ninh, nai nịt gọn gàng, bộ đàm, dày buộc dây chặt để khi có lệnh là đấm đá cho nhanh, bê người (biểu tình) cho khỏe, khi cần thì chạy cho nhanh.

 

Các bạn ấy đa số khỏe mạnh, còn trẻ, nhiệt huyết, tự tin....

 

Hay cãi nhau với bố tôi, một ngày, ông thầy dạy võ tôi gọi điện tôi đến để nói chuyện. Tôi bận nên vẫn chưa đến được.

Đấm đá là để tự vệ, để sống tự tin hơn, tuy nhiên, dùng đấm đá để giải quyết công việc là hạ sách và rất có thể, chúng ta tự biến mình thành kẻ đầu đất, thành công cụ, và kẻ trả giá sẽ chính là chúng ta và gia đình chúng ta, đặc biệt khi có loạn.

 

Ông thầy dạy võ có dạy tôi câu của người xưa:

 

"Chưa đánh người mặt đỏ như vang, đánh được người mặt vàng như nghệ"

 

Ngày xưa, mỗi lần bực tức đánh ai, tôi đều thấm thía câu nói đó.

 

Lại nói về ông anh làm nghề An ninh:  tôi luôn muốn anh bỏ nghề càng sớm, càng tốt.

 

 

Chế độ này không thể tồn tại lâu, nó không còn phù hợp nữa.

Tuy nhiên, thay đổi theo cách nào để không bạo loạn, để không có sự trả thù đẫm máu là câu hỏi dành cho mỗi người dân và sự tỉnh ngộ sớm hay muộn của Đảng cầm quyền.

 

Một xã hội mà bác sĩ, luật sư, nhà báo bị đánh do ....côn đồ hoặc bất cứ thành phần nào là một xã hội thực sự loạn, nó chỉ bình yên trong giả tạo, nó bị nén càng lâu thì sức công phá của nó càng lớn.

 

 

Vài dòng trong những ngày cuối thu năm 2015.

 

 

 

 

Huy Quang

 

 

 

 
Đinh Gia Thắng - tác giả của tượng đài Mẹ Thứ tại Quảng Nam.

.

 

 

 

Ông Đinh Gia Thắng bên Mẹ Thứ, là tác giả của tượng đài Mẹ Thứ tại Quảng Nam.

 

Cảm giác các bạn ra sao ?

 

Kính trọng?  thần tượng ? khinh bỉ ?.....hoặc không gì cả....vô cảm.....

 

Chúng ta có những cảm giác và chúng ta có quyền điều khiển nó .

 

 

Hà nội mùa thu năm 2015, nhớ đến mẹ Thứ.

 

 

HQ

 

 

 

 

 
Thành phố thức vì một con người

Có một khoảng cách rất lớn giữa ta và họ nếu nói về cả nhân cách và nhận thức.

Ở Việt Nam, nếu có ai đó nằm ở trên đường, chẳng ngạc nhiên gì khi rất ít người sẵn sàng đưa người đó vào bệnh viện vì nhiều lý do: thứ nhất, người nhà người bị nạn có thể tưởng bạn là người gây ra chuyện này và có thể bạn bị đánh; thứ hai, có một văn hóa khốn nạn cho rằng nếu bạn cứu một người mà thần chết đã định lấy đi, nhà bạn phải có người thế chỗ; thứ ba, chúng ta đều bận bịu lo lắng, đấu tranh với cuộc sống bề bộn, đầy hổ lốn của ô nhiễm, khạc nhổ, tham nhũng, mất tình người của một xã hội, một cơ chế không phù hợp mà đã đến lúc nên thay đổi; chúng ta đều bận bịu lo lắng, đấu tranh với cuộc sống mà ở đó, hàng năm có hàng chục ngàn người chết vì tai nạn giao thông, rất nhiều người chết vì ô nhiễm, ung thư, đâm chém. Vì vậy, dường như chúng ta càng ngày càng cảm thấy vô cảm với nỗi đau, mất mát của kẻ khác vì chính chúng ta là nạn nhân của những nỗi đau và mất mát đó.

 

Kết quả cuối cùng của một xã hội mà phần nhân tính đã gần như mất hẳn.

Đó cũng là lý do mà tôi không hợp với những người tự cho mình là quan trọng, là thông minh, là đầy nhân cách, là tốt đẹp, chỉ có kẻ khác là đáng trách...

 

Đó cũng chính là lý do tôi thích thánh kinh, lời dạy của Chúa bắt con người hạ mình trước Thiên Chúa, tự biết mình là sinh vật nhỏ bé, luôn sẵn sàng tạo ra những sai lầm và điều ác.

 

Chúng ta hãy cố gắng làm tốt việc của mình và sống cho tốt, song vinh quang thì thuộc Đức Chúa Trời, không phải loài người.

 

 

Trong sách Thi thiên, đoạn 12, câu 2 viết : Đức Giê-hô-va sẽ diệt hết thảy các môi dua nịnh, Và lưỡi hay nói cách kiêu ngạo.

 

 

 

 

Câu chuyện về cả thành phố thức giấc vì một con người

 

 

Ngày 13/11/1953, tổng đài của đội phòng cháy chữa cháy thủ đô Copenhagen, Đan Mạch nhận được một cuộc điện thoại vào lúc 3 giờ sáng. Nhân viên phòng cháy chữa cháy 22 tuổi tên là Erich đã tiếp nhận cuộc gọi:

 

“Alo! Đây là đội phòng cháy chữa cháy”, đầu dây bên kia không thấy có tiếng trả lời nhưng Erich nghe thấy một tiếng thở nặng nề.

 

Sau đó Erich nghe được một giọng nói phụ nữ kinh động cất lên: “Cứu mạng! Cứu mạng với! Tôi không dậy được! Tôi đang bị chảy máu!”

 

“Đừng lo! Thưa bà!” Erich trả lời ngay và hỏi: “Bà đang ở đâu? Chúng tôi lập tức tới ngay!”

 

“Tôi không biết!”

 

“Không phải ở nhà bà sao?”

 

“Có lẽ vậy! Tôi nghĩ là tôi đang ở trong nhà”

 

“Nhà bà ở chỗ nào? Phố nào?”

 

“Tôi không biết! Tôi đang bị choáng, máu đang chảy”

 

“Ít nhất bà cũng phải cho tôi biết tên của bà chứ!”

 

“Tôi không nhớ, tôi nghĩ tôi đã bị đập vào đầu!”

 

“Xin đừng dập máy!”

 

 

 

 

Erich cầm chiếc điện thoại thứ hai và gọi điện đến công ty điện thoại, người tiếp nhận là một người đàn ông lớn tuổi.

 

“Xin ông hãy tìm giúp tôi số điện thoại của một khách hàng, người khách này đang gọi điện tới đội phòng cháy chữa cháy!”

 

“Không, tôi không thể, tôi chỉ là bảo vệ gác ban đêm thôi, tôi không hiểu những việc này. Hơn nữa hôm nay là thứ bảy nên cũng không có bất kỳ người nào ở đây cả”

 

Erich cúp điện thoại và có một chủ ý khác. Anh ta hỏi người phụ nữ kia: “Xin hỏi bà bằng cách nào tìm được số điện thoại của đội phòng cháy chữa cháy?”

 

“Số máy đã được lưu trên điện thoại, lúc tôi bị ngã tôi kéo nó thì nó gọi đến đó”

 

“Vậy, bà nhìn xem trên điện thoại phải chăng cũng có ghi số điện thoại của nhà bà?”

 

“Không có, không có bất kỳ một dãy số nào cả, xin các anh hãy đến đây nhanh lên!” Giọng người phụ nữ càng lúc càng yếu đi.

 

“Xin bà hãy nói cho tôi biết, bà nhìn thấy đồ vật gì?”

 

“Tôi… tôi nhìn thấy một cái cửa sổ, ngoài cửa sổ có con đường, trên đó có đèn đường”

 

“Tốt rồi, cửa sổ là như thế nào?” Erich tiếp tục tra hỏi, “Là hình vuông hay sao?”

 

“Không, là hình chữ nhật!”

 

Như vậy nhất định là ở khu vực cũ.

 

“Bà có thắp đèn không?”

 

“Có, đèn có sáng”

 

Erich còn muốn hỏi tiếp nhưng đã không nghe thấy tiếng trả lời.

 

Cần phải hành động ngay, nhưng làm thế nào? Erich liền gọi cho cấp trên và tả lại chi tiết.

 

Vị đội trưởng nói: “Không thể có biện pháp gì được, không thể tìm được người phụ nữ kia.”

 

Nhưng Erich không thể bỏ qua, cứu mạng là chức trách hàng đầu của đội phòng cháy chữa cháy. Đột nhiên Erich có một ý nghĩ táo bạo, vị cấp trên nghe xong còn thấy sợ hãi: “Mọi người sẽ cho là nổ bom nguyên tử đấy!”

 

“Tôi khẩn cầu ngài!” Erich kiên trì: “Chúng ta phải mau chóng hành động, nếu không tất cả sẽ đều phí công vô ích”

 

Đầu dây điện thoại im lặng một lát, vị đội trưởng sau đó trả lời: “Được, chúng ta cứ như thế làm, tôi sẽ đến ngay!”

 

Mười lăm phút sau, hai mươi chiếc xe cứu hỏa tới, rú còi và chạy đến khắp các ngả của thủ đô Copenhagen.

 

 

Người phụ nữ kia đã không còn trả lời được nữa, nhưng Erich vẫn còn nghe được tiếng thở của bà.

 

Mười phút sau Erich nói: “Tôi nghe thấy tiếng còi qua điện thoại!”

 

Đội trưởng thông báo qua bộ đàm, hạ lệnh: “Xe số 1, tắt còi !” Rồi sau đó chuyển sang hỏi Erich, “Tôi vẫn còn nghe thấy còi !”. Đội trưởng lại nói: “Xe số 2, tắt còi!”

 

“Tôi còn nghe thấy….” Mãi đến xe số 12, Erich nói: “Tôi bây giờ không nghe thấy rồi!”

 

Đội trưởng hạ lệnh: “Xe số 12 bật lại còi”. Erich nói: “Bây giờ tôi lại nghe thấy rồi! Nhưng càng chạy càng xa!” Đội trưởng hạ lệnh: “Xe số 12 quay đầu lại!”

 

Không lâu sau, Erich lại nói: “Lại dần dần tới gần rồi, hiện giờ âm thanh rất chói tai, chắc là đã đến đúng đường rồi!”

 

“Xe 12, mọi người hãy tìm một ngọn đèn ở gần cửa sổ!”

 

Có trên 100 chiếc đèn nhỏ đang sáng trong các nhà, Erich nói qua điện thoại vào loa: “Thưa quí ông quí bà, chúng tôi đang cần tìm một phụ nữ đang ở trong tình thế vô cùng nguy hiểm. Chúng tôi biết rõ bà ấy đang ở một căn phòng có bật đèn, xin mọi người hãy tắt đèn của nhà mình đi.”

 

Tất cả các cửa sổ đã tối đen, chỉ còn lại một cái.

 

Một lát sau, Erich nghe thấy tiếng đội phòng cháy chữa cháy xông vào cửa, sau đó có một nam nhân viên đã nói to: “Người phụ nữ này đã mất đi tri giác, nhưng mạch vẫn đập tuy rất yếu. Chúng ta hãy đưa bà đến bệnh viện ngay, tôi nghĩ là có thể cứu được!”

 

Helen là tên của người phụ nữ đó, bà thật sự đã được cứu. Bà đã tỉnh lại sau khi được điều trị tại bệnh viện và trí nhớ cũng được khôi phục sau đó mấy tuần.

 

 

Theo http://www.ntdtv.com/

 
Nôt nhạc mùa thu (Autumn Melody) !

Mùa thu Hà nội đã đến, nó thực sự đẹp nếu bối cảnh xung quanh tương xứng với nó.

 

Rất tiếc, vẫn còn quá nhiều việc phải làm nơi đây.

 

Xung quanh thỉnh thoảng vẫn có những tiếng cười rộn rã của trẻ thơ, rồi đâu đó, tiếng loa phường vẫn thao thao nhiều điều phi lý, anh cảnh sát đi dẹp mấy bà bán rong, đồng chí X vẫn bình yên vô sự vì thực hiện nhiệm vụ Đảng giao, rồi ở nơi xa, một người bạn đang đấu tranh sinh tồn bởi một căn bệnh hiểm ác...

 

Lo lắm , đất nước này sẽ đi về đâu !

 

Thôi, nói chuyện cao xa làm gì, ai đó hãy lo làm tốt công việc của mình.

 

Mùa thu năm nay, lớp nhạc Đô Rê Mi của Huy Quang - Piano kêu gọi phụ huynh góp tiền thuê phòng hòa nhạc của Nhạc viện Hà nội để cho học sinh thể hiện đôi chút về khả năng của mình.

 

Nhìn các cháu tất bật, xúng xính trong những bộ quần áo biểu diễn mà thấy cũng hay.

 

Hồi ở Mỹ, thấy có trường phổ thông cũng có dàn nhạc nho nhỏ, nào thì piano, nào thì kèn, nào thì trống....

 

Lúc nào đó, Đô Rê Mi cũng có một dàn  nhạc nho nhỏ nhỉ !

Cháu piano, cháu kèn, cháu trống., cháu violin, cháu sáo...

 

Lúc đó, có lẽ, mình đã làm nhiệm vụ của mình tốt hơn đối với xã hội.

 

Cuộc sống vốn dĩ không vui, vì vậy, muốn làm gì đó cho cuộc sống nó dịu, nhẹ nhàng hơn .

 

Chúc các bạn của tôi hãy biết đến Chúa,  sống tràn đầy trong ơn phước Ngài !

 

 

 

 

Cám ơn !

 

 

HQ

 
Papa - Cha

 

 

Everyday my papa would work

Cha tôi đã làm việc hàng ngày

 

To try to make ends meet

Cố chu cấp

 

To see that we would eat

Để xem chúng tôi được ăn

 

Keep those shoes upon my feet

Giữ đôi giày dưới chân tôi

 

Every night my papa would take me

Mỗi đêm, cha tôi bế tôi

 

And tuck me in my bed

Ôm tôi vào giường

 

Kiss me on my head

Hôn lên đầu tôi

 

After all the prayers were said

Sau tất cả lời nguyện cầu

 

And there were years

Và đó là những năm tháng

 

Of sadness and of tears

Của nỗi buồn và nước mắt

 

Through it all

Vượt qua tất cả

 

Together we were strong

Chúng tôi đã cùng nhau mạnh mẽ

 

We were strong

Chúng tôi đã mạnh mẽ

 

Times were rough

Đã là thời khó khăn

 

But Papa he was tough

Nhưng cha đã can đảm

 

Mama stood beside him all along

Mẹ đã luôn đứng bên cha

 

Growing up with them was easy

Lớn lên với cha mẹ thật giản đơn

 

The time had flew on by

Thời gian thấm thoắt trôi

 

The years began to fly

Năm tháng qua mau

 

They aged and so did I

Cha mẹ già đi và tôi cũng vậy

 

And I could tell

Và tôi đã phải nói

 

That mama she wasn't well

Rằng mẹ đã không ổn

 

Papa knew and deep down so did she

Cha đã biết và bà đã gục ngã

 

So did she

Bà đã gục ngã như vậy

 

When she died

Khi bà chết

 

Papa broke down and he cried

Cha đã khụy xuống và ông kêu to

 

And all he could say was, "God, why her? Take me!"

Và tất cả những gì ông nói là, "Chúa, tại sao lại là bà ấy? Hãy mang tôi đi ?"

 

Everyday he sat there sleeping in a rocking chair

Hàng ngày, ông đã ngồi đó, ngủ trên chiếc ghế xích đu


He never went upstais

Ông đã không bao giờ lên trên lầu nữa

 

All Because she wasn't there

Bởi vì tất cả là mẹ tôi đã không còn ở đó nữa

 

Then one day my Papa said,

Rồi một ngày, cha tôi nói

 

"Son, I'm proud of how you've grown"

"Con trai, cha tự hào về cách con khôn lớn"

 

He said, "Go out and make it on your own"

Ông nói, " Hãy đi ra và hãy tự làm gì đó "

 

Don't worry. I'm O.K. alone."

Đừng bận tâm, để cha một mình, cha ổn

 

He said, "There are things that you must do"

Ông nói, " Có nhiều điều con phải làm "

 

He said, "There's places you must see"

Ông nói, " Có nhiều nơi con cần phải (đi) thấy "

 

And his eyes were sad as he

Và mắt cha đã buồn khi cha

 

As he said goodbye to me

Nói lời tạm biệt tôi

 

Every time I kiss my children

Mỗi khi tôi hôn những đứa con tôi

 

Papa's words ring true

Lời cha lại vang lên chân thực

 

He said, "Children live through you.

Ông nói, " Các cháu sẽ sống qua cuộc đời con

 

They'll grow! They'll leave you, too"

Chúng sẽ lớn ! Và chúng cũng sẽ rời xa con "

 

I remember every word Papa used to say

Tôi nhớ từng lời cha tôi thường nói

 

I kiss my kids and pray

Tôi hôn các con tôi và cầu nguyện

 

That they'll think,

Rằng chúng hãy nghĩ

 

Think of me

Nghĩ về tôi

 

That way....

Theo cách đó....

 

Someday

Vào ngày nào đó

 
«Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối»

SẢN PHẨM MỚI

HÌNH ẢNH piano cũ Ở ĐÂY chỉ được cập nhật giá cả ở trang 1; trang 2, trang 3 và đến giữa trang 4; những sản phẩm ở cuối trang 4 và từ trang 5 trở đi chỉ để quí khách tham khảo.

Quí khách muốn xem thêm danh sách đàn piano, vui lòng chọn:

 

HÀ NỘI   -  SÀI GÒN

ĐÀ NẴNG - NHA TRANG

ĐÀ LẠT

 

 

Thông báo về sản phẩm mới FEURICH PIANO và Piano Nhật - Hàn mới, cũ>>

Hổ trợ trực tuyến

   
huyquangpiano
Hotline: 0912 178 187

 

THÔNG BÁO

Với phương châm "Hành động góp nhặt niềm tin", chúng tôi luôn muốn nghe được những ý kiến đóng góp của quý vị về dịch vụ của chúng tôi.

Quý vị chỉ việc nhấp chuột vào mục Liên hệ  và để lại lời nhắn .

 

 

THÔNG TIN KHÁC :

 

Chúng tôi cần nhân viên marketing, thợ kỹ thuật piano ....

Xem thêm >>>

 

DỊCH VỤ TIN CẬY:

Ngoài những dịch vụ tư vấn miễn phí trong ngành PIANO và Nhạc cụ, Huy Quang - Piano cũng giới thiệu những địa chỉ mà qua trải nghiệm thực tế, chúng tôi thấy đáng tin cậy và muốn giới thiệu ra cộng đồng.

 

PGS - HỆ THỐNG CHỨNG NHẬN TIN CẬY CHO SẢN PHẨM HỮU CƠ (THỰC PHẨM HỮU CƠ VIỆT NAM - ORGANIC VIET NAM)

Hệ thống bảo đảm dựa vào sự tham gia của các tổ chức và con người có liên quan trực tiếp vào chuỗi cung cấp hữu cơ được ...

Xem thêm >>>

 

CAFE PIANO

Anh học luật tại Hà nội, học xong, anh xin học bổng tại Mỹ và hoàn thành khóa học trở thành luật sư. Đi khắp đó đây, hộ chiếu dày đặc những nơi anh đã đặt chân đến. Sau khi học, anh về Việt nam công tác và do nhu cầu...   

Xem tiếp >>>

 

TRUNG TÂM TIẾNG ANH iCAN TẠI ĐÀ NẴNG

Anh là người Việt hoặc có thể nói là người Tây. Anh nhìn giống Tây hơn ta, song anh nói tiếng Việt như tôi và bạn. Anh sinh ra ở Sài Gòn, năm 12 tuổi, anh sang Canada cũng mẹ và cha. Mẹ anh là người Việt, cha anh là người Canada, ở nhà, mẹ anh nói tiếng Việt với anh vì không muốn anh mất gốc, không muốn anh thành "thằng Tây con", ....

Xem tiếp >>>