SẢN PHẨM MỚI

HÌNH ẢNH piano cũ Ở ĐÂY chỉ được cập nhật giá cả ở trang 1; trang 2, trang 3 và đến giữa trang 4; những sản phẩm ở cuối trang 4 và từ trang 5 trở đi chỉ để quí khách tham khảo.

Quí khách muốn xem thêm danh sách đàn piano, vui lòng chọn:

 

HÀ NỘI   -  SÀI GÒN

ĐÀ NẴNG - NHA TRANG

ĐÀ LẠT

 

 

Thông báo về sản phẩm mới FEURICH PIANO và Piano Nhật - Hàn mới, cũ>>

Hổ trợ trực tuyến

   
huyquangpiano
Hotline: 0912 178 187

 

THÔNG BÁO

Với phương châm "Hành động góp nhặt niềm tin", chúng tôi luôn muốn nghe được những ý kiến đóng góp của quý vị về dịch vụ của chúng tôi.

Quý vị chỉ việc nhấp chuột vào mục Liên hệ  và để lại lời nhắn .

 

 

THÔNG TIN KHÁC :

 

Chúng tôi cần nhân viên marketing, thợ kỹ thuật piano ....

Xem thêm >>>

 

DỊCH VỤ TIN CẬY:

Ngoài những dịch vụ tư vấn miễn phí trong ngành PIANO và Nhạc cụ, Huy Quang - Piano cũng giới thiệu những địa chỉ mà qua trải nghiệm thực tế, chúng tôi thấy đáng tin cậy và muốn giới thiệu ra cộng đồng.

 

PGS - HỆ THỐNG CHỨNG NHẬN TIN CẬY CHO SẢN PHẨM HỮU CƠ (THỰC PHẨM HỮU CƠ VIỆT NAM - ORGANIC VIET NAM)

Hệ thống bảo đảm dựa vào sự tham gia của các tổ chức và con người có liên quan trực tiếp vào chuỗi cung cấp hữu cơ được ...

Xem thêm >>>

 

CAFE PIANO

Anh học luật tại Hà nội, học xong, anh xin học bổng tại Mỹ và hoàn thành khóa học trở thành luật sư. Đi khắp đó đây, hộ chiếu dày đặc những nơi anh đã đặt chân đến. Sau khi học, anh về Việt nam công tác và do nhu cầu...   

Xem tiếp >>>

 

TRUNG TÂM TIẾNG ANH iCAN TẠI ĐÀ NẴNG

Anh là người Việt hoặc có thể nói là người Tây. Anh nhìn giống Tây hơn ta, song anh nói tiếng Việt như tôi và bạn. Anh sinh ra ở Sài Gòn, năm 12 tuổi, anh sang Canada cũng mẹ và cha. Mẹ anh là người Việt, cha anh là người Canada, ở nhà, mẹ anh nói tiếng Việt với anh vì không muốn anh mất gốc, không muốn anh thành "thằng Tây con", ....

Xem tiếp >>>

 

JA slide show
Life is short (cuộc sống là ngắn, sắp thành tiên)

Nếu bạn đã sống 50 năm, thấy cũng dài và thấy cũng ngắn, nhưng cơ bản, mọi người đều thấy ngắn.

 

Gặp ông khách hàng nói đã bỏ vợ vì vợ chồng sống với nhau chẳng yêu thương gì nhau thì sống chung làm gì.

 

Đôi khi ngồi nghĩ trên đời này, người yêu thương mình nhất có lẽ chỉ có bà mẹ. Vì vậy, tình cảm thật nhất của mình vẫn dành cho mẹ.

 

Người đàn ông như con gà trống, tớn lên thì đạp mái, đạp rồi thì có gà con, thương gà con, sợ gà con bị bọn cáo nó xơi nên muốn bảo vệ gà con.

Nói vậy thôi chứ khi có chuyện, gà trống thường đang còn tìm con khác để đạp, việc bảo vệ con là của gà mái.

Đấy là chuyện con gà. Con người khác. Ai là gà trống mà chỉ làm được có vậy thì đương nhiên là giống con gà.

 

Và có thể vì không muốn giống con trống chỉ biết đạp mái nên nhiều người đàn ông thương con, trong đó có tôi.

Nhưng thương thế nào cho đúng.

Ngày thức được khoảng 14 tiếng, bao nhiêu thời gian đá banh với con, dạy học cho nó, ngồi ngẩn ra cười với nó, đêm dậy đắp chăn cho nó trong những ngày giá rét, bật quạt cho nó trong ngày hè oi ả.

 

Không nhiều !

 

Vậy thì cười tươi mà làm bổn phận của mình nếu không muốn giống con gà.

 

Nhìn vào cõi tiên thì thấy xa mà gần, xa có nghĩa là có thể lâu lâu nữa mình sẽ chết mà gần thì có thể vài tháng nữa là toi.

 

Vì vậy, mỗi ngày sống, mở mắt dậy thấy mặt trời, nước và ánh sáng là vui rồi.

 

 

Mọi sự hằn học, dở hơi, đâm chém, khốn nạn, bẩn thỉu sẽ bị thiêu cháy dưới ánh sáng mặt trời.

 

Có lẽ mình sắp thành tiên rồi.

 

Ai trót đọc phải bài này thì thông cảm cho...tiên nhé !

 

Người ta bảo con người trong ngày, ai cũng có lúc điên, có thể lúc đó đối với tôi là lúc viết bài này (!?).

 

 

Have a good day !

 

 

HQ

 
Nghĩ gì về bài viết của ông Trung Hiếu và cuộc chiến đánh Pháp và Mỹ

 .

 

Wiki viết câu này đã lâu:

"Nhiều nhà giáo dục thấy rằng Kinh Thánh Ki-tô giáo đã ăn rễ vững chắc vào văn hoá phương Tây đến nỗi bất cứ ai, dù có niềm tin hay không, nếu không quen thuộc với các giá trị và giáo huấn của Kinh Thánh sẽ trở nên dốt nát về văn hoá".

 

Wikipedia

 

Trong sách Mathi ơ đoạn 7 câu 3 có viết:

 

“Ngươi thấy được cái dằm nơi mắt anh em, còn cái xà nơi mắt mình thì lại không thấy".

 

Người Việt có câu: "Nói người không nghĩ tới thân, người ta nói đến thì đần mặt ra".

 

Một nền văn hóa mạnh không chỉ gây ảnh hưởng mạnh đến văn hóa khác mà còn biết tiếp thu tinh hoa, chấp nhận cái khác biệt của văn hóa khác.


Có lần tôi hỏi một người Mỹ rằng bà có thể cho tôi lời khuyên là con tôi nên học chương trình văn hóa nào trong rừng internet. Bà ta nói rằng mỗi người một khác, nếu bà là tôi, bà sẽ chọn chương trình A, B, C nào đó. Bà không bảo tôi phải làm cái nọ, phải làm cái kia, không áp đặt....

 

Thế giới muôn màu, mỗi người một khác, không ai giống nhau hoàn toàn.

 

Đọc bài "Chính nghĩa không thuộc về chế độ Việt Nam Cộng Hòa" do tác giả Trung Hiếu viết ta thấy mở đầu ca ngợi chúng ta...chiến thắng, chúng ta ....vĩ đại bởi Điện Biên phủ, bởi chiến thắng giặc Mỹ  "đã giúp non sông thu về một mối".....

Về phía bên kia, tác giả dùng từ "thế lực hắc ám", thể chế Việt Nam Cộng hòa và "công cụ bạo lực" của nó là "Quân lực Việt Nam Cộng hòa và Cảnh sát Quốc gia Việt Nam Cộng hòa"....

 

Người tinh ý một chút sẽ hiểu ngay rằng, chế độ của chúng ta hôm nay đang tồn tại nhờ công cụ gì ?

Một số bạn học cùng lứa với tôi bây giờ rất nhiều bạn là Đảng viên Đảng Cộng sản Việt nam.

Tôi chơi với chúng từ bé, tôi không bao giờ nghĩ rằng chúng tin vào Chủ nghĩa Marx thực sự.

 

Đồng ý với tác giả là "Việt Nam Dân chủ Cộng hòa được thành lập một cách chính danh trên toàn lãnh thổ Việt Nam vào năm 1945"  và được ủng hộ của đa số người dân.

 

Song cũng đừng quên rằng số đông không phải lúc nào cũng đúng, một Đảng, một Chính phủ được tung hô của một đám đông nào đó là đại diện cho đám đông đó, chỉ đơn thuần là đại diện của họ, chưa chắc đã đại diện cho chân lý.

Lịch sử thế giới đã có rất nhiều đám đông sai lầm và ngày hôm nay cũng vậy, có những đám đông và đại diện của chúng cũng rất nguy hiểm.

 

 

Đọc bài viết "Bàn về tên gọi cuộc chiến hai miền vừa qua" của tác giả Nguyễn Thanh Giang để biết qua về bối cảnh lúc đó của ông Hồ Chí Minh:

 

       Hồ Chí Minh không hề coi Pháp là kẻ thù. Ngày 6 tháng 7 năm 1911, tại Marseilles, Nguyễn Ái Quốc đã viết thư đến Tổng thống Pháp, xin được nhập học vào Trường Thuộc địa (École Coloniale), với mong muốn được “giúp ích cho Pháp”.


Ngày 16 tháng 2 năm 1946, Hồ Chí Minh cùng ông Hoàng Minh Giám đã bí mật gặp Sainteny tại Hà Nội cho biết ông đang chuẩn bị thương lượng trên nền tảng làm thành viên của Liên Hiệp Pháp. Trước đó tướng Leclerc cũng từng thông báo rằng ông ta được nghe HCM nói bằng lòng rằng Việt Nam không càn độc lập.


Chiều ngày mồng 6 tháng 3 năm 1946 Hiệp định Sơ bộ đã được ký kết giữa chủ tịch Hồ Chí Minh, ông Vũ Hông Khanh và đại sứ Pháp Sainteny tại căn nhà số 38 phố Lý Thái Tổ, Hà Nội, chấp nhận nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa nằm trong Liên Hiệp Pháp,


Trong khoảng thời gian này cụ Hồ tranh thủ gặp các nhà báo Pháp để trả lời khoảng 10 cuộc phỏng bày tỏ rằng Việt Nam “không muốn phá vỡ những mối quan hệ đã gắn bó chặt chẽ giữa hai dân tộc”, Việt Nam sẵn sàng tiếp nhận người Pháp như là bạn, chứ không phải là thù.


Trong Hiệp định 6 tháng 3 có điều khỏan “Chính phủ Việt Nam cam kết thân thiện đón tiếp quân đội Pháp vào Việt Nam theo các Hiệp định quốc tế”.


Hiệp định 6/3 được ký kết khi nước Pháp đang do thủ tướng Felix Gouin (Đảng Xã Hội) và phó thủ tướng Maurice Thorez (Đảng Cộng Sản) lãnh đạo. Điều này bảo đảm rằng chính phủ Hồ Chí Minh sẽ được thừa nhận.


Hiệp định Sơ bộ 6 tháng 3 không được thực hiện, cụ Hồ dấy lên cuộc kháng chiến chống Pháp chỉ khi Đảng Xã hội Pháp và Đảng Cộng sản Pháp không còn nắm được chính quyền, trong khi nhiều thế lực chính trị ở Việt Nam lúc ấy có khả năng được Pháp thừa nhận như Bảo Đại, Trần Trọng Kim, Việt Nam Quốc dân Đảng …

 

Rồi ta đọc tiếp hồi ký của ông Trần Trọng Kim:

 

 

Hãy đọc đoạn sau trong hồi ký “Một cơn gió bụi” của Trần Trọng Kim liên quan đến việc đánh Pháp:

 

“ …tôi bảo ông Phan Kế Toại đi tìm một vài người Việt Minh đến nói chuyện, vì lúc ấy tôi còn tưởng đảng Việt Minh dù theo chủ nghĩa cộng sản, nhưng chắc cũng nghĩ đến tương lai nước nhà. Hôm sau ông Toại đưa một thiếu niên Việt Minh đến, tôi nói ‘chúng tôi ra làm việc chỉ vì nước mà thôi, chứ không có ý cầu danh lợi gì cả, tôi chắc đảng của các ông cũng vì nước mà hành động. Nếu vậy chúng ta tuy đi con đường khác nhau, nhưng cũng cùng một mục đích như nhau, các ông thử xem ta có thể hợp tác với nhau, kẻ ở trong người ở ngoài để cứu nước được không?


Người ấy nói: – Sự hành động của chúng tôi đã có chủ nghĩa riêng và có chương trình nhất định để đem nước đến chỗ hoàn toàn độc lập. Chúng tôi có thể làm lấy được.


– Sự mưu cầu cho nước được độc lập cũng là mục đích của chúng tôi nhưng vì đi đường thẳng có nhiều sự khó khăn, nên chúng tôi phải uyển khúc mà đi từ từ có lẽ chắc chắn hơn.


– Chúng tôi chỉ có một con đường thẳng để đi đến hoàn toàn độc lập chứ không có hai.


– Theo như ý của các ông như thế, tôi sợ rất hại cho dân, mà chưa chắc đã thành công được.


– Chúng tôi chắc thế nào cũng thành công. Nếu có hại cũng không cần, có hại rồi mới có lợi. Dù trong nước mười phần chết chín, chúng tôi sẽ lập một xã hội mới với một thành phần còn lại còn hơn với chín phần kia.


Rồi người ấy đọc một bài hình như đã học thuộc lòng để kể những công việc của đảng Việt Minh. Tôi thấy thái độ người ấy như thế tôi biết không thể lấy nghĩa lý nói chuyện được.


Tôi nói: – Nếu các ông chắc lấy được quyền độc lập cho nước nhà, các ông vào chính phủ làm việc, cần gì phải đánh phá cho khổ dân?


– Chúng tôi sẽ cướp quyền để tỏ cho cả nước đồng minh biết chúng tôi mạnh, chứ không chịu nhường cho ai”.


Đủ thấy rằng người ta đánh Pháp chủ yếu không phải vì nhất thiết phải đuổi Pháp mà để “cướp lấy chính quyền” giữa những người Việt Nam!


Nên nhớ rằng báo chí và các văn liệu của Đảng luôn luôn nói rằng người Pháp đã phá không cho thực hiện Hiệp định Sơ bộ mồng 6 tháng 3, và Tạm ước 14 tháng 9 chứ không phải Việt Minh. Điều đó chứng tỏ cụ Hồ vẫn trung thành với ước nguyện được nằm trong Khối Liên Hiệp Pháp.

 

 

 

Một lần nữa, tôi đồng ý với tác giả Trung Hiếu rằng  "Việt Nam Dân chủ Cộng hòa được thành lập một cách chính danh trên toàn lãnh thổ Việt Nam vào năm 1945", đại diện cho số đông ủng hộ, nhưng số đông đó có thực sự khôn ngoan hay không thì tôi chưa dám nói.

 

Ai biết hơn, xin cho biết thông tin,  cũng xin đừng đao to búa lớn theo kiểu đây là nhà nước Cộng sản, mày ở trong rọ, mày phải nghe tao.

Nên nhớ rằng, nếu bạn đang ở Nhà nước Hồi giáo tự xưng IS, bạn hô to bạn là vô thần, là phật tử, có thể họ sẽ chặt đầu bạn.

Đừng nghĩ theo kiểu tất cả những kẻ không giống bạn đều là kẻ thù và hùa theo đám đông ở xung quanh bạn.

 

Người có suy nghĩ và dũng cảm không nghĩ và hành động theo cách đó.

 

 

Về cuộc kháng chiến chống Mỹ, tôi đồng ý một phần với ông Thanh Giang rằng

 

"Dan díu với cuộc chiến Việt Nam là sai lầm của Mỹ. Song, cũng thật tai hại khi Hồ Chí Minh ngoắc Chủ nghĩa Cộng sản vào vấn đề dân tộc Việt Nam. Sao lại bắt trẻ con cũng phải yêu Chủ nghĩa Xã hội? Sao lại đưa xe tăng Liên Xô và ùn ùn chở súng đạn Trung Quốc vượt sông Bến Hải? …".

 

Tôi cũng đồng ý với tác giả Trung Hiếu rằng:

 

"...sau năm 1954 nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, dù đang trên thế thắng về mặt quân sự (với trận Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu) vẫn chấp nhận một cuộc tổng tuyển cử sòng phẳng trên tinh thần hòa hợp để thống nhất đất nước đang tạm thời bị chia cắt. Tuy nhiên cả phía Mỹ và cái gọi là Việt Nam Cộng hòa đều kiên quyết từ chối thiện chí đó!".

 

và tôi cũng đồng ý rằng:

 

"Thời đó, người Mỹ và phe cánh của ông Diệm lo sợ uy tín to lớn của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Mặt trận Việt Minh và Đảng Lao động Việt Nam và tin rằng nếu tiến hành bầu cử tự do, Hồ Chí Minh sẽ giành được tới 80% số phiếu"

 

Ông Diệm và người Mỹ biết rất rõ đa số người Việt lúc đó ủng hộ Hồ Chí Minh nên phải tìm cách khác để giữ Chính quyền và đã dùng "mưu hèn kế bẩn" (theo cách dùng của tác giả).

 

Bạn có tin chắc rằng hôm nay, năm 2015, số đông người Việt nam vẫn tin vào sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Nếu câu trả lời là KHÔNG thì các bạn giữ chính quyền bằng cách nào ?

 

 

Tác giả Trung Hiếu viết tiếp:

 

Sau khi đã củng cố vững chắc chính quyền, Ngô Đình Diệm đã cho tiến hành “cải cách điền địa” với nội dung ngược với “cải cách ruộng đất” (mục tiêu dân cày có ruộng) mà cách mạng đã tiến hành trước đó. Với “cải cách điền địa”, ông Diệm đã tước đoạt đất đai của nông dân và khôi phục lại giai cấp địa chủ, tạo thêm chỗ dựa xã hội cho chế độ. Cho nên, sau này dù có mị dân đến mấy, chính quyền này cũng không giành được sự ủng hộ ở nông thôn.


Về bản chất chính trị, “Việt Nam Cộng hòa” đại diện cho các tầng lớp tư sản mại bản và phong kiến thân Mỹ"

 

Vậy tác giả nghĩ gì về câu "Cha chung không ai khóc", các doanh nghiệp Nhà nước hoạt động không hiệu quả, làm ăn thua lỗ, nền kinh tế thị trường, cổ phần hóa các doanh nghiệp Nhà nước, sai lầm của cải cách ruộng đất và sự lụi tàn của Chủ nghĩa Marx mà ngay cả người anh em thân tín nhất của ta bên kia bán cầu hôm nay đang có xu hướng ...."bỏ gác" ?

Tác giả dường như vẫn bị những học thuyết Marx ám ảnh như "đại diện cho các tầng lớp tư sản mại bản và phong kiến thân Mỹ".

 

Đọc tiếp tác giả Trung Hiếu, ta thấy:

 

Theo thời gian, chính thể Việt Nam Cộng hòa ngày càng thối nát với tệ nạn tham nhũng, các cuộc đấu đá nội bộ và các cuộc đảo chính quân sự. Chế độ này không đại diện cho dân tộc và trên thực tế đã bị nhân dân và lịch sử quay lưng lại.

 

Tác giả nghĩ sao khi câu trên ta bỏ chữ "đảo chính quân sự" vì việc đó chưa xảy ra ở chế độ này, nhưng lấy những câu còn lại áp dụng luôn để miêu tả chế độ ta hiện nay ?

 

Tác giả Trung Hiếu lại viết:

 

Với bản chất đánh thuê (và cả chết thuê nữa), quân đội Sài Gòn hoàn toàn phụ thuộc vào Mỹ, thiếu lý tưởng, không thể đại diện cho dân tộc Việt Nam và cũng không thể kế thừa truyền thống quân sự của dân tộc. Đến khi Mỹ rút viện trợ và ngưng yểm trợ thì quân đội này (cùng với chính thể Việt Nam Cộng hòa) suy sụp.nhanh chóng, không còn biết “đánh đấm gì nữa”, chẳng khác nào “bệnh nhân bị rút ống thở..

 

Trong đợt tổng công kích của quân giải phóng năm 1972, quân ngụy Sài Gòn trụ vững được phần lớn là nhờ Hoa Kỳ đã yểm hộ tối đa cho họ bằng phi pháo và oanh tạc cơ chiến lược B-52. Đến năm 1975, khi bị người Mỹ bỏ rơi thì họ đã không thể chống đỡ nổi các đòn tiến công dũng mãnh của quân giải phóng.

 

Tác giả có bao giờ nghĩ rằng nếu Mỹ không bỏ rơi Việt Nam Cộng hòa như cách dùng của tác giả, liệu miền Bắc có đánh nổi Việt Nam Cộng hòa hay không, khi nào và sẽ đổ bao nhiêu máu ?

 

Kết thúc bài viết, tác giả Trung Hiếu cho rằng:

 

Trước giờ cáo chung, ngụy quyền còn tuyên truyền quân giải phóng sẽ dìm Sài Gòn trong biển máu. Nhưng cuối cùng thì không có cuộc tắm máu nào như thế cả. Ngược lại, những người hạ vũ khí về với nhân dân đã nhận được sự khoan hồng của cách mạng. Các hình ảnh do chính phóng viên ảnh và quay phim nước ngoài ghi lại đã cho thấy quần chúng hồ hởi đón chào quân giải phóng đến nhường nào trong trưa 30/4/1975 tại Sài Gòn.

 

Vậy, tác giả nghĩ gì khi năm 2001, Orange County Register đăng một loạt bài về cuộc đời của những người từng sống trong trại cải tạo của Việt nam. Kết quả tìm hiểu của tờ báo từ 1975 đến năm 2001 cho biết ước tính một triệu người bị giam giữ mà không có cáo buộc chính thức hay được xét xử, và 165 ngàn người đã chết.

Loạt bài này được đăng ở đây: http://dartcenter.org/content/camp-z30-d-survivors#.VUnNeDcazCR

 

Bạn nhìn thấy hai nhóm người đánh nhau, bạn phải nghe 2 tai, đừng nghe một phía.

 

Và tác giả cùng tôi quay lại bài viết của ông Nguyễn Thanh Giang (được cho là trên báo lề trái)  "Bàn về tên gọi cuộc chiến hai miền vừa qua" khi ông viết:

 

"Tại sao lại cứ phải là Hồ Chí Minh với ĐCSVN thống trị toàn đất nước, nếu không thì đốt cháy cả dải Trường Sơn đi, giết hết chín phần mười dân tộc đi. Ghê sợ thật. Dã man quá! Tàn bạo quá!"

 

Tác giả cũng cùng tôi chịu khó đến với bài viết của người lính, nhà văn Nguyễn Văn Thọ (được cho là đăng trên báo lề phải) có tên là "Vì sao phải thù hận" :

 

 

Tôi không có ân oán gì về cá nhân với anh em binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa cả, nhưng chúng tôi, những con người tường các quy luật của chiến tranh, cả sử nước nhà và lịch sử thế giới, ý thức rất rõ và cụ thể từng trận chiến rằng: Chiến tranh chỉ chấm dứt khi có một bên thắng bên thua, vì đất nước Việt Nam không thể chia cắt. Do vậy, tôi và bao người đã chiến đấu cho cánh quân bên chúng tôi - bộ đội miền Bắc, tới giọt máu, tới sức lực cuối cùng, nhằm chiến thắng để chấm dứt chiến tranh chứ không phải giải quyết thù hận. Ngày 30/4/1975, trước khi tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, hàng vạn vạn binh sĩ chúng tôi đều muốn sống, cầu nguyện được là kẻ sống sót cuối cùng sau cuộc chiến; song không ai bảo đảm rằng, họ có thể chắc chắn sẽ còn lại trong trận chiến cuối ấy.

 

Đây là một trong những lý do tôi cho rằng người Mỹ bỏ rơi Việt Nam Cộng hòa là đúng bởi sự can thiệp của Mỹ ở Miền Nam Việt Nam là sai lầm và đến lúc nào đó nên dừng lại bởi máu đã đổ quá nhiều.

Tôi cũng cho rằng một nền dân chủ thực sự không thể áp dụng vào một nơi mà số đông người dân chưa ý thức được tầm quan trọng của nền dân chủ đó, vẫn đi theo sự xúi dục vô tình hay cố ý của một nhóm người.

Nước Nga của Cộng sản dù có vẻ áp dụng một nền dân chủ sau khi sụp đổ, nhưng về cơ bản, nó vẫn là nước Nga đối nghịch với phương Tây.

 

 

Về vấn đề khác, ông Nguyễn Thanh Giang viết trong báo lề trái:

 

Tuyệt đại đa số người Việt Nam đã ở bên này hay bên kia sông Bến Hải, dù đã từng ôm súng xông lên hàng đầu trong hai trận tuyến đều là những người rất đáng thương, đáng quý. Khi xả súng quyết liệt về phía đối phương họ đều cho rằng họ đang chiến đấu và sẵn sàng hy sinh vì nghĩa vụ cao cả đối với nhân dân, vì lý tưởng thiêng liêng với tổ quốc. Oái oăm ở chỗ người càng biết sống vì lý tưởng, càng nồng nàn yêu nước thì càng dũng mãnh xông lên, càng sắt máu và càng có hành động đáng phải hối hận hơn. Người tiến lên dưới Ngọn cờ Đỏ Sao Vàng thì đinh ninh rằng họ đang xả thân đánh đuổi giặc Mỹ, giữ lấy Miền Nam. Người xông tới dưới Ngọn cờ Vàng Ba Sọc thì đinh ninh rằng họ đang dũng cảm Chống Cộng vì nền Cộng hòa, vì lý tưởng tự do. Tất cả họ đều chân thành, đều đáng tôn vinh. Chín mươi chin phần trăm người Việt Nam đều trong số đó, kể cả các tướng lĩnh Việt Nam Cộng hòa, kể cả các đảng viên ĐCSVN, cả Trần Độ, Nguyễn Hộ, Võ Văn Kiệt … Tất cả họ đều trong sáng !

 

 

 

Nhà văn Nguyễn Văn Thọ thì viết:

 

Cho tới hôm nay khi ngồi viết những dòng này tôi nhận ra, cuộc chiến ở Việt Nam đã gây ra một vết thương rất sâu và rất dài cho dân tộc Việt Nam. Hàng triệu người dân đã bỏ mình. Hàng triệu gia đình đã mất cha, mất chồng và mất con trên trận mạc. Cũng do chiến tranh để lại, hàng triệu người đã bỏ nước ra đi, ly tán và mất mát đau khổ trên biển xanh, trong rừng rậm, để lại một vết hận không nhỏ trong một bộ phận không nhỏ những gia đình phía chiến tuyến bên kia. Đó là niềm đau vô cùng lớn không chỉ riêng ai khi họ còn yêu đất nước.


Sự mất mát của thế hệ chúng tôi cả hai bên, sự mất mát của cả dân tộc tới ngày 30/4 khi đất nước yên súng, giang sơn thu về một cõi là sự đòi hỏi tất yếu của lịch sử, của dân tộc nhưng đó cũng đã phải trả với giá quá đắt. Và một câu hỏi luôn luôn làm tôi đau nhức là tại sao cứ phải căm thù khi tất cả đều là nòi giống Việt, khi mà xu hướng chung của nhân loại tiến bộ là hòa bình cho tất cả các dân tộc, cởi bỏ tất cả nỗi niềm và xóa đi đau đớn giận hờn với chính nỗ lực của từng con người chúng ta.


Rồi đây thế hệ chúng tôi cả hai phía sẽ theo quy luật sinh bệnh lão tử, rồi đây đất nước này dành cho và chỉ là cho các thế hệ sau chúng tôi; chúng không liên quan gì tới những hận thù trận mạc bấy nay và cười diễu cha anh nếu còn cố chấp. 

 

Đấy là báo lề phải viết đấy tác giả Trung Hiếu nhé !

 

 

Áp dụng cho những gì tác giả Trung Hiếu trải nghiệm, được học và với góc nhìn của tác giả, có thể tác giả đúng, nhưng trên góc nhìn khác, có thể có nhiều người cho rằng ông Trung Hiếu, tác giả bài viết "Chính nghĩa không thuộc về chế độ Việt Nam Cộng Hòa" chỉ nhìn vấn để qua lăng kính của chính tác giả mà thôi.

 

 

 

 

Hà nội ngày 6/5/2015

 

 

 
Khóc cho những cành cây

.

50 tuổi rồi, nói thật, chỉ có thằng thực sự điên thì mới ngồi viết blog, nói những chuyện dường như chẳng liên quan đến mình. Hơn nữa, con còn quá nhỏ, còn thơ dại, hơn bao giờ hết, chúng cần sự chăm sóc của những ông bố, bà mẹ, mình ngồi viết thế này có tốn thời gian không ?

 

Hi vọng mình không quá ngu để làm những công việc lãng phí !

 

Lại vẫn chuyện mái hiên di động, phường và Quận bắt tháo hết vì mất mỹ quan thành phố. Kể cũng phải, có nhiều mái hiên nhìn cũ lắm, cái cụp, cái xòe, nhìn cũng nản, tốt nhất là nên tháo đi, nhưng mình hỏi tại sao không yêu cầu người ta tháo những cái cũ nát, vệ sinh, thay thế vì cây có đâu, trời nắng chang chang, quả thật khó chịu.

 

Chuyện mái hiên là vậy, còn chuyện khác thì sao ?

 

Hôm nay, Công an Phường và Quận Long Biên yêu cầu đoàn diễu hành cây xanh dừng lại, không diễu hành nữa và bắt....tượng trưng 2 hoặc 3 chục người gì đó.

Chính quyền không muốn nó thành phong trào, thành thói quen lan rộng ra, rồi không kiểm soát được, dập ngay từ đầu cho nó yên, đúng sai bàn sau.

 

Con người ai cũng có cái sai cái đúng, càng mang trọng trách lớn, cái sai, cái đúng càng mang tầm ảnh hưởng lớn.

 

Nhớ về Vinashin, ta còn nhớ Nguyên chủ tịch quốc hội Nguyễn Văn An nói rằng vụ Vinashin "vừa là hậu quả của khủng hoảng kinh tế toàn cầu, vừa có căn nguyên sâu xa bắt nguồn từ lỗi của hệ thống, lỗi từ gốc, từ chủ trương của Ban Chấp hành Trung ương và của Bộ Chính trị xuất phát từ quan điểm rằng: xã hội xã hội chủ nghĩa phải được xây dựng dựa trên... chế độ công hữu về tư liệu sản xuất chủ yếu. Mô hình này lại xuất phát từ một lý thuyết cực đoan cho rằng: tư hữu về tư liệu sản xuất là nguồn gốc của mọi sự bóc lột...Từ một lý thuyết cực đoan đi tới một mô hình kinh tế không có động lực mà thực tế cuộc sống đã bác bỏ. Chính phủ là người thực thi chủ trương đó của Đảng về mặt nhà nước. Ban Chấp hành Trung ương và Bộ Chính trị có quyền lớn như vậy thì có phải chịu trách nhiệm gì không?."

 

Và rồi,cùng chung ý kiến, tổng giám đốc tập đoàn InvestConsult Group Nguyễn Trần Bạt nhận định rằng "một cá nhân dù tài đến mấy, dù 'độc ác' đến mấy cũng không có khả năng phá hoại đến 80.000 tỷ trong vòng vài ba năm...và đất nước của chúng ta không có nhiều 80.000 tỷ mà chỉ có độ vài ba chục lần 80.000 tỷ thôi... Chúng ta không có trong hệ thống nhà nước của mình một cơ chế báo động đủ nhạy cảm để có thể ngăn chặn tai họa ở một giai đoạn đầu tiên. Cho nên, dứt khoát phải khẳng định rằng không có lỗi cá nhân tuyệt đối trong sai lầm này, mà đây là một lỗi có chất lượng hệ thống, và lỗi hệ thống ấy chính là thiếu hệ thống báo động về các tai họa tài chính. Hiện tượng Vinashin bộc lộ cho Đảng, Chính phủ, Quốc hội của chúng ta hiểu rằng, nếu có những tên kẻ trộm thông minh hơn thì nó có thể khoắng hết tài sản quốc gia, bởi vì chúng ta không có hệ thống báo động như vậy."

 

(Theo Wiki  )

 

Sau vụ Vinashin, Thủ tướng không từ chức, lãnh đạo cấp cao nhất của Nhà nước chắc chỉ cần rút kinh nghiệm.

Người ta bỏ tù một số người, có thể đem bắn, nhưng việc đã rồi, rồi sẽ im đi.

 

Hà nội, trái tim của cả nước lại bùng lên một bê bối, bê bối lớn - CHẶT CÂY.

Người ta diễu hành, đòi công lý cho những cái cây, đòi ông Thảo, ông Nghị, ông Dục phải trả lời, được vài hôm, lệnh từ trên là phải dập tắt, dập ngay từ đầu cho nó lành.

 

Hôm qua có thằng thò cổ vào cửa hàng tôi bảo:

 

- Anh ơi treo cờ.

 

Tôi bảo:

 

- Không treo .

 

Tưởng tôi không nghe rõ, nó lại bảo:

 

- Anh ơi treo cờ.

 

Tôi lại bảo to hơn:

 

- Không treo.

 

Nó mở to mắt hỏi:

 

- Sao anh ?

 

Tôi lại bảo:

 

- Không thích treo.

 

Nó hỏi to hơn:

 

- Sao anh ?

 

Tôi nhắc lại:

 

- Không thích treo ?

 

Nó có vẻ hăm dọa:

 

- Được rồi ....

 

Cái phố Hào Nam làm đã được hơn 15 năm nay, chẳng có cái cây nào ra hồn, nhưng ngày 30 tháng 4, phố đầy cờ hoa.

Tôi cá với các bạn là trong đám cờ hoa ấy, chẳng có nhiều thằng thích treo, có chăng, có thằng nào đó muốn bán hàng làm cái biển nền đỏ, chữ vàng cho nó nổi, nhưng luật lại cấm vì màu đó chỉ dành cho màu cờ tổ quốc, song cũng hãy luôn nhớ rằng hai màu đó chỉ tượng trưng cho hai chữ tổ quốc khi nó còn dưới chế độ Cộng sản.

 

Tổ quốc ngày sau sẽ không có hai màu tượng trưng ấy nữa.

 

Nhiều thằng không thích treo, nhưng treo vì.....sợ rách việc.

Cũng đúng thôi, tâm lý muốn bình yên, muốn an thân.

 

Là người, ai chẳng muốn thế !

 

Trời vẫn nắng chang chang vì không có cây, thiếu mái hiên, ánh sáng làm lóa mắt.

Lại nhớ anh Thảo, anh Dục, những "anh hùng chặt cây" của thủ đô.

 

 

Phải dập tắt sự phản kháng ngay từ đầu, bất kể đúng sai để giữ Chính quyền.

Con người có lúc sai, lúc đúng, ai chẳng thế, càng giữ trọng trách lớn, làm đúng, làm sai càng gây ảnh hưởng lớn, việc này phải dẹp cho yên.

 

Đương nhiên là chẳng thằng nào chịu nhận sai, vì sai thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Lại nhớ mấy người ở Đồng nai chặt cây 12 cây tràm rồi bị tù, thử hỏi chặt 500 cây cổ thụ ở Hà nội chắc phải tù rục xương.

 

Ấy nhưng không !

 

Nhớ cảnh nhiều ông bố bà mẹ thấy con đánh vỡ cái chén, cái bát thì tát cho nảy đom đóm mắt, nhưng bản thân mình đánh vỡ thì chỉ im lặng.

 

Có người bảo rồi chuyện cây Hà nội sẽ chìm trong im lặng nhưng sẽ không bao giờ quên lãng.

 

 

Sức công phá của nó sẽ rất lớn, bởi sự im lặng giả tạo.

Nắng vẫn chói chang, nhớ những cái cây và nhớ những mái hiên.

 

 

Đừng cộng tác với họ.

Đây là Chính phủ không phải của dân.

 

Tôi tin như vậy.

 

 

Hà nội những ngày cuối Xuân

 
Trời chưa nóng...

Trời chưa nóng lắm, Chính quyền chủ trương dẹp hết mái hiên di động để làm đẹp bộ mặt thành phố. Họ chọn Hào Nam làm một trong những tuyến phố thí điểm, cảnh sát đi từng nhà phát tờ rơi yêu cầu các chủ hộ kinh doanh tự hạ mái hiên xuống, nếu không, chính quyền sẽ cho người đi dỡ.

Đường Hào Nam đã xây dựng được hơn 15 năm, đường nắng chang chang, đến mùa hè là biết nhau ngay, cây cối mọc bên đường phần lớn là tự phát, lún phún, dúm dó như vừa bị bão, người dân nóng quá đành bỏ tiền ra làm mái hiên di động nhưng chính quyền yêu cầu dẹp.

 

Tôi đứng ra xa, nhìn ngắm cửa hàng của mình, nhìn các mái hiên xung quanh và nhận ra rằng, nếu mọi người không thỉnh thoảng hạ mái hiên xuống, rửa sạch, căn chỉnh, thay thế thì nhìn nó rất xấu. Tự đánh giá mái hiên nhà mình có 2 cái, một cái được 6 điểm (thang điểm 10/10), một cái mới lắp chắc được 7,8 điểm (cũng thang điểm 10/10).

Vài hôm sau, lực lượng xuất hiện bao gồm vài đồng chí dân phòng (tức đội chỉ đâu đánh đấy) làm nhiệm vụ dỡ mái hiên, vài đồng chí công an phường, vài đồng chí trong Quận, một đồng chí nhìn giống như của Đoàn thanh niên (cánh tay phải của Đảng).

Làm nhiệm vụ dỡ mái hiên đương nhiên là lực lượng "chỉ đâu đánh đấy" (tức dân phòng), còn các đồng chí kia thì làm công tác tư tưởng và chỉ trỏ ra lệnh.

Tôi hỏi đồng chí Cảnh sát là liệu cái mái hiên 7,8 điểm nhà tôi có phải tháo không.

Đồng chí bảo:

- Có anh ạ.

 

Tôi nói (theo sách) là chủ trương thì đúng, tôi thấy nhiều mái hiên cũ nát nhìn mất mỹ quan lắm, nhưng con đường này đã làm hơn 15 năm, có thấy cây cối cho ra hồn đâu (ai không tin, ra thăm phố Hào Nam vào mùa hè sẽ biết), nóng quá, dân làm mái hiên, cái nào cũ nát quá thì yêu cầu thay thế, những cái còn đẹp nó có mất mỹ quan đâu, chú ra xa thử coi xem.

Chú bảo chủ trương rót từ trên xuống, mấy hôm nữa, người ta đi kiểm tra, thấy còn là bọn em ăn đòn, có chú còn rỉ tai:

- Anh cứ tháo xuống, để qua đợt này rồi lắp.

Nghe cũng phải nên hò hét nhân viên tháo luôn.

 

Tối ngồi uống bia, nói với cậu em:

 - Nếu anh là chính quyền, anh sẽ yêu cầu các mái hiên cũ nát tháo, sửa chữa, rửa sạch, mà trong văn bản cũng yêu cầu tháo các mái hiên cũ, nhưng lực lượng thực thi thì sợ trên nên tốt nhất yêu cầu nhân dân tháo hết cho lành, đỡ bị ...'ăn đòn'.

Người thực thi thì làm như cái máy, sợ trách nhiệm, văn bản thì cần rõ ràng hơn để người thực thi...đỡ sợ, nhân dân thì cam chịu quen rồi, "kệ cụ nó, khi nào nó đi thì ta lại lắp"...., tiếng Việt gọi là "cù nhầy" (theo tratu.vn thì Cù nhầy là cố ý kéo dài thời gian, dây dưa lằng nhằng, không thực hiện việc mình phải làm đối với người khác).

Thế đấy ! Thế mới biết lãnh đạo Việt Nam khó thế !

 

Đấy là chuyện nhỏ, chuyện lớn thì sao:

 

CHẶT CÂY !

 

Việc mà Chính quyền Thành phố làm không thể ngửi được.

Nhân dân hi vọng cuối cùng vào Thanh tra Chính phủ, thế rồi mới hôm qua, Phó Tổng Thanh tra Chính Phủ lại tuyên bố dự án thay cây là đúng (Báo chí dùng cụm từ "chặt hạ" là không chuẩn - VOV).

Hết thuốc !

 

Có lẽ hơn 90 % dân bây giờ không tin việc Chính quyền làm nữa, người cơ hội, không có tài... có quá nhiều trong bộ máy Chính quyền. Chính quyền phải dựa vào quân đội và cảnh sát để tồn tại. Một ngày không xa, nhiều người sẽ cùng nhau không hợp tác với Chính quyền nữa, lúc nào đó, lực lượng cảnh sát cũng không cản được sự tức giận, mất lòng tin của người dân, Chính quyền sẽ phải dùng đến quân đội giống như Thiên An Môn .....

Nhưng cũng lưu ý rằng lính tráng là con cháu của nhân dân, đôi khi, chưa chắc họ đã thuộc về Chính quyền nếu Chính quyền đòi đàn áp cha mẹ, vợ con họ...Lúc đó, cảnh sát chẳng là cái gì, đến Bộ trưởng Bộ Quốc phòng cũng đứt phừn phựt, chức càng to càng dễ bị đổ tội, càng dễ bị đem ra làm vật tế thần.

 

Hãy để ý người Nghệ An, Hà Tĩnh quê hương của Cách mạng.

Người Hải phòng cũng đừng đùa với họ.

Anh Hai Sài gòn cũng không nên coi thường, đa số bây giờ, họ không thích Cộng sản đâu, khổ nhiều rồi, ăn bụi, nằm bờ, xe ôm, ba gác, ô nhiễm...... nói chung, họ rất bất cần.

Hôm nay, hai cẩu tặc vừa bị dân làng đánh chết ở Phú Thọ, dân Việt nam hoàn toàn không hiền như nhiều người vẫn tưởng, nhiều khi, họ rất man rợ (hai cẩu tặc - Phú Thọ).

 

Tôi lo cho ngày đó vì có thể sẽ hỗn loạn, mọi người không chịu làm việc của mình, nông dân không trồng lúa, nhà máy không sản xuất, mấy thằng bán đàn như tôi thì rủ nhau đi biểu tình, mấy anh xe ôm gọi không đi, taxi thì đình công......

Nếu thế thì tôi cũng đứt phừn phựt bởi chẳng có gì mà ăn, và họ sẽ treo cổ một loạt lũ không phải là người lên, mà không loại trừ khả năng trong cơn điên loạn, họ có thể sẽ treo cổ nhầm rất nhiều người.

Tôi cũng tin là mấy thằng chủ trương chặt cây sẽ khó thoát và có thể họ sẽ giết nhầm một số người khác nữa.

 

Và đương nhiên là tôi không thích bạo loạn vì tôi luôn muốn thằng nào làm việc thằng đấy cho tốt nhưng với tình hình này mà không thay đổi thì tôi sợ là các cụ không qua được năm 2015.

Nhiều lần, tôi đã có ý định..."phản quốc", trốn đi nước ngoài để một ngày biến thành "Việt kiều yêu nước", nhưng run rủi thế nào, mãi tôi không làm được hoặc không muốn làm vì muốn sống cho ra hồn, làm được những việc mình mong muốn.

Vì sao?

Như nhiều người Việt Nam khác, tôi sinh ra ở đây, mảnh đất này nuôi tôi lớn, được (bị) học dưới mái trường Xã hội Chủ nghĩa, được nhồi sọ tương đối nhiều những điều vớ vẫn nên thực sự mà nói, sức cùng, lực kiệt, nay đã khá già nên không đủ sức đú đởn với lũ trẻ nữa.

 

Chẳng phải riêng tôi, với kiến thức hải ngoại tương đối nhiều đắng cay của mình, tôi biết với "tài hèn" tôi đang có, nếu ra nước ngoài, chắc chắn sẽ đi......rửa bát, những người xung quanh tôi như bác sĩ, kỹ sư, nhà khoa học, thằng bán đàn, loanh quanh ra nước ngoài mà vào những nước văn minh thì cũng sẽ chuyển sang nghề.....cửu vạn hoặc rửa bát thôi.

Nếu họ không muốn như vậy thì phải bắt đầu một quá trình đào tạo mới nếu họ còn sức.

 

Tôi không trẻ nữa nên không mơ mộng điều đó.

Tóm lại, xung quanh tôi có nhiều người vô dụng như tôi nhưng lại tưởng mình...."có dụng" (tức có tác dụng rửa bát).

 

Mỗi lần tôi đi ra đường, có lẽ là rất rất ít khi, tôi có cảm giác được ai đó nhường đường. Mà cũng phải thôi, xe cấp cứu họ còn không nhường, huống chi cái thằng nhìn còn tương đối khỏe mạnh như tôi.

Nói thêm chút nữa, văn hóa giao thông là không phải ra đường là tranh nhau đi, bạn phải biết lúc nào nên đi, đi nhanh để không ùn tắc, cản trở người khác, lúc nào nên đi chậm và đặc biệt là lúc nào phải nhường.

Ngay cả những lúc phải chờ đèn đỏ, những lúc ùn tắc, không thể nhích được, tôi muốn đi bộ qua đường, người ta cũng lao lên và không muốn nhường mặc dù lúc đó, bản thân họ cũng không thể đi được.

Đó là văn hóa lùn.

 

Bố tôi ở nhà gặp bạn còn "chém" là Việt Nam không phải có 4 ngàn năm Văn hiến mà có những mười mấy ngàn năm cơ.

Tôi cố gắng nuốt vội bát cơm rồi leo lên gác ngủ để khỏi phải nghe chuyện của bố.

 

Bim Bim Bim, tiếng còi ô tô làm tôi tỉnh giấc.

Lại mấy thằng bấm còi.

Họ ngồi trên xe bạc tỉ, rất bảnh chọe trên công nghệ, trên văn minh nhân loại nhưng từ ông xe ôm đến đồng chí lái taxi đến các quan chức, nhà khoa học, nghệ sĩ, nhà buôn..., rất nhiều người trong số họ, bất kể họ đi xe gì, lên xe là bấm còi inh ỏi.

Ở trong một đất nước mà cái đinh làm chưa ra hồn, trong khi đó lại có Trung tâm nghiên cứu Vũ trụ thì việc não bộ của họ chưa theo kịp với những cái tôi gọi tạm là "cỗ máy của sự văn minh" hay công nghệ mà ngày xưa, ông cha ta gọi là cái "bình bịch" (vì xe máy nó nổ kêu bình bịch) là điều không khó hiểu lắm.

 

Song, tai nạn ở dưới mặt trời là nhiều người trong số họ vẫn nghĩ rằng họ là "đỉnh cao trí tuệ loài người".

Lãnh đạo một dân tộc như thế quả thật là khó.

 

Và cũng vì vậy, tôi hoàn toàn không thích bạo loạn, muốn thay đổi trong bình yên, ai làm việc đó, tạm thời thiếu đâu thì vẫn cứ ODA mà xài, dần dần, người dân có ý thức hơn, học được nhiều hơn, xóa bỏ được những quan điểm sai lầm, cuộc sống sẽ khá hơn, môi trường sống sẽ tốt hơn.

Nhưng Đảng không thể không thay đổi, nếu không, chắc chắn, Đảng sẽ bị tiêu diệt, chỉ khi nào mà thôi.

Càng muộn càng dở, chúng nó sẽ càng căm phẫn.

Ý tôi nói là những người khốn khổ, mà những người như thế rất đông, không phải là những người may mắn như tôi và bạn (ngược lại, lại không nhiều).

Mấy ngày qua, tôi có mấy điều luôn cầu nguyện:

 

   "Xin cho cha mẹ, anh em, vợ con được an bình.

  Xin cho đất nước được bình an bởi Chúa và những người con sáng suốt !"

 

Chỉ muốn nói vậy.

Mệt rồi ! Chúc ngủ ngon !

 

Nhớ đến lời Chúa:

 
 
 

Hà nội ngày 16/4/2015  (Một ngày sau hạn cuối cùng Lãnh đạo Thành phố Hà nội, trái tim của cả nước, phải trả lời về việc  chặt cây).

 
Thay đổi

 

Năm 1989, làn sóng khai tử chế độ Cộng sản ở Đông Âu lan rộng, người dân Berlin biểu tình khắp nơi đòi phá vỡ bức tường ngăn cách Đông và Tây Berlin, họ đi đến bức tường, thuyết phục, đấu tranh bằng lời nói, không bạo động, và một ngày, những người lính Đông Đức (cũ) làm nhiệm vụ gác ở đó đã không bắn vào người dân khi có ai đó muốn vượt sang Tây Berlin (lúc đó, Tây Berlin thuộc CHLB Đức, theo chế độ tư bản và nhiều người đã bị bắn khi tìm cách vượt qua bức tường này sang Tây Berlin trước đó).

 

Chính quyền nào cũng có bộ máy cảnh sát và quân đội để bảo vệ họ bằng một lý thuyết thống trị nào đó, và họ luôn cho quân đội, cảnh sát quyền lợi để chính quyền luôn được bảo vệ, nhiều khi bất luận đúng hay sai.

Khi chính quyền không quản lý được do không hợp thời, không có trình độ, bị kẻ xấu lợi dụng hoặc bản thân Chính quyền thoái hóa biến chất, cảnh sát và quân đội trở thành lực lượng đàn áp vì quyền lợi cá nhân của lực lượng đó và của cả chính quyền thì đất nước càng ngày càng mục ruỗng, kẻ cơ hội và xấu xa ngày càng nhiều, ngày càng đông trong bộ máy Chính quyền và trong lực lượng bảo vệ nó để dựa vào đó kiềm tiền, vun vén cho mục tiêu cá nhân mà nhân gian hay ví là "đục nước béo cò".

 

Tất nhiên là nếu Chính quyền càng ngày càng yếu kém, càng dựa vào các công cụ của mình để duy trì chế độ thì bất mãn trong dân chúng sẽ càng ngày càng tăng, và đến lúc nào đó, chắc chắn sẽ không kiểm soát được giống như những người lính gác bức tường Berlin ngày xưa không bắn vào người biểu tình nữa, chế độ sẽ sụp đổ vì Chính quyền không còn công cụ bảo vệ nữa.

 

Kinh nghiệm cho thấy là 2 lực lượng bảo vệ Chính quyền là quân đội và cảnh sát là hai lực lượng có nhiều thành phần giai cấp nhất. Họ có thể là nông dân, có thể là công nhân, kẻ xấu, người tài, người tốt...., tạm gọi là có một "kết cấu tạp" như vậy nên đa số trong các cuộc cách mạng hay thay đổi thể chế Chính trị, lực lượng khó giác ngộ nhất vẫn là quân đội và cảnh sát.

 

Ta còn nhớ chuyện Thiên An Môn, khi quân đội chưa giác ngộ hoặc thời điểm chưa đến, họ sẽ xả súng vào những người biểu tình theo lệnh của cấp trên hoặc bản thân họ chưa nhận thức ra việc mình đang làm.

 

 

Ta nhớ tới "Berliner Mauer" hay "Schandmauer" (bức tường Berlin ngăn cách Đông Tây hay 'the wall of shame'  - bức tường của sự xấu hổ), khi người dân biểu tình, người lính giác ngộ, họ sẽ không bắn vào người biểu tình nữa và sự thay đổi sẽ đến.

 

 

Tường Berlin năm 1989

 

Có điều là có nhiều sự thay đổi đổ máu và nhiều sự thay đổi ít hoặc không đổ máu, điều đó phụ thuộc vào mấy điều:

 - Chính quyền có sớm giác ngộ, có tham quyền cố vị hay không, để người dân càng ngày càng phẫn uất rồi họ nảy sinh mong muốn trả thù Chính quyền khi có cơ hội ?

 -  Nó phụ thuộc vào người dân có sớm giác ngộ, không công kích, thù ghét lực lượng bảo vệ Chính quyền là quân đội và cảnh sát hay không?

 

 

 

 -  Và bản thân lực lượng tôi tạm gọi là "lực lượng công cụ", là lực lượng khó giác ngộ nhất có giác ngộ nổi hay không ?

 

Cảnh sát Đông Đức (cũ) đang lôi cơ thể của một ban trẻ bị bắn vì muốn trốn qua Tây Berlin. Bạn đó nằm 50 phút bị chảy máu trước khi được đưa đến bệnh viện và chết ngay sau khi đến nơi. Chính quyền Đông Đức (cũ) gọi bức tường là "Biện pháp bảo vệ chống phát xít (‘Anti-Fascist Protective Measure’) nhưng đối với nhiều người dân Berlin, bức tường được biết đến như là "Bức tường của sự nhục nhã" (The wall of  shame). Nguồn goodbye2berlin

 

Trong cuộc diễu hành vì cây xanh vừa qua tại Hà nội, tôi thấy có hình ảnh đưa lên mạng có hình các bạn diễu hành đứng cạnh các hàng cây xanh và có mấy đồng chí cảnh sát giao thông áo vàng lẫn vào đó kèm theo lời bình luận : "Màu xanh điểm thêm mấy đốm vàng".

 

Tôi không thích cách bình luận đó mặc dù bản thân tôi không cảm tình với lực lượng cảnh sát giao thông vì nhiều lý do.

Tôi thấy bình luận đó không mang tính xây dựng, chỉ khoét sâu vào mâu thuẫn giữa cảnh sát và người dân.

 

Giải quyết vấn đề nhiều khi không dễ như người ta tưởng.

 

Một chuyện nhỏ như sau:

Ngày tôi ở Đức về, tôi rất ngạc nhiên thấy người đi thu tiền điện, tiền điện thoại, tiền nước, tiền Internet phải đi lại nhiều lần, thậm chí nhiều người còn bị đuổi về với lý do là hôm nay, chủ nhà không có tiền ??!!

Tôi đã đặt câu hỏi về khả năng quản lý của Chính quyền.

Ở Đức, nếu bạn không trả tiền phí dịch vụ đúng hạn, sẽ có một giấy báo cho bạn biết là bạn không trả tiền. Giấy báo sẽ bao gồm tiền phí đáng ra bạn phải trả từ lần đầu và phí gửi thư cho bạn lần thứ 1, số tiền phải trả sẽ cao hơn số tiền mà nếu bạn trả ngay từ lần báo đầu. Nếu bạn vẫn chưa trả, sẽ có giấy báo lần 2, số tiền lại cao hơn. Nếu bạn vẫn chưa trả, sẽ có giấy báo lần 3 và lại cao hơn nữa do chi phí hành chính phải nhắc nhở bạn.

Nếu bạn vẫn không trả, sẽ có giấy báo ngắt dịch vụ, bạn muốn mở lại, bạn phải trả chi phí và giấy báo bạn sẽ bị kiện tại tòa, phải trả chi phí tòa nếu bạn vẫn không trả tiền dịch vụ và chi phí hành chính phụ trội.

 

Một qui trình thực sự đơn giản mà tại sao Việt Nam không làm ? Nảy sinh ra rất nhiều lao động suốt ngày đi đòi nợ dịch vụ một cách rất phi lý, lãng phí lao động xã hội....

Tôi luôn đổ lỗi cho hệ thống trì trệ về vấn đề này, tất nhiên, một hệ thống khôn ngoan sẽ đẩy tiến bộ xã hội lên nhanh hơn, song, nếu chỉ đổ lỗi cho hệ thống thì sẽ phiến diện vì chỉ cách đây vài hôm, chị thu tiền điện thoại đến chỗ tôi thu tiền, tôi hỏi chị là tôi có thể thanh toán qua Internet và tôi biết dịch vụ của chị có hỗ trợ chuyện này để chị đỡ phải đi lại, song chị tỏ ra không đồng tình vì chị thu tiền theo số lượng hóa đơn và thu nhập của chị cũng căn cứ vào đó, nếu tất cả mọi người trả tiền qua mạng, chị sẽ không còn việc để làm.

 

Sự tiến bộ phải đi cùng với sự phát triển của nhận thức người dân.

 

Có thể có người sẽ bảo, khi có một hệ thống tốt hơn, những người mất việc sẽ tự phải thay đổi mình vì cái chung.

Thay đổi con người không dễ, giả như, bạn biết bạn có một tật xấu, bạn thử từ bỏ nó xem.

Từ lời nói đến việc làm là một quá trình, không phải cứ muốn là làm, nó còn phụ thuộc vào nhiều ràng buộc.

 

Dạo này, báo chí hay nói đến việc công an hay đánh người trong lúc thẩm vấn, công an đạp vào mặt người biểu tình, người tử vong sau khi bị tạm giam....

 

Hồi nhỏ, tôi thuộc dạng phát triển chậm nên hay bị bạn bè trêu chọc thậm chí hay bị chúng đánh. Khi biết nhận thức một chút, tôi không muốn bị người ta đánh nữa nên tìm cách bảo vệ mình bằng việc học cách đánh nhau ra sao, lúc nào nên chạy, lúc nào nên đánh, đánh ở đâu và đánh lúc nào. Bởi vì mong muốn không bị đánh nữa nên tôi tìm thầy học cách đánh nhau và học rất chăm với mục đích duy nhất là không muốn bị đánh nữa. Từ đó, tôi hầu như không bị đánh chỉ trừ một lần, tôi bị đánh trong lúc mơ màng ngủ trên giường. Tôi hiểu thêm một điều nữa là bạn có thể bị đánh vì một kẻ hèn nhát hoặc bạn có thể bị đánh khi bạn đang bị trói chặt.

Hồi học lớp 2, tôi luôn bị một cô gái nhỏ bé bắt nạt vì cô ta có mấy ông anh rất to lớn, tôi thường bị mấy thằng anh đánh vì chỉ muốn ....vuốt tóc cô gái nhỏ đó vì cô ta quá đẹp trong mắt tôi. Trớ trêu thay, cô gái nhỏ lại luôn nghĩ là tôi sợ cô ta nhưng thực ra, tôi sợ mấy ông anh của cô ta, nên càng làm tới, chỉ cần phát hiện ra tôi liếc nhìn trộm cô ta là không khéo cũng bị ăn đòn.

 

Khi lớn, ông thầy dạy tôi kỹ thuật tôi tạm gọi là "kỹ thuật khỏi bị đánh" là người tôi cho là có kỹ năng tốt. Ông vẫn sống, khỏe mạnh, suốt ngày đi câu và ngoài việc là thầy của đám đệ tử lăng nhăng, ông cũng là ông chú đáng kính, là bạn của mấy chú hình sự "nổi tiếng" số 7 Hồ Thiền Quang , Hà nội.

Tôi cũng thấy mấy đồng chí hình sự đa số phải luôn tiếp xúc với công việc khó khăn nên kỹ năng, cách đối phó tình huống khá nhuần nhuyễn. Tôi cũng không thấy có gì phải quá khâm phục vì theo tôi biết, các bà đỡ Việt nam đỡ đẻ rất khéo, nhiều khi khéo hơn cả Tây vì Việt nam đẻ nhiều, đẻ mắn, làm nhiều thì quen tay mà thôi. Cũng vậy, tội phạm Việt Nam nhiều, liều lĩnh, đối phó nhiều sẽ quen, cộng thêm nếu được huấn luyện kỹ, làm việc có cộng sự, cộng với cái uy của Chính quyền và bộ sắc phục, sẽ trấn áp được tội phạm. Những người không biết sẽ tưởng họ ghê gớm, nhưng muốn nói gì thì nói, tôi cho họ là những người dũng cảm, sống hết mình.

 

Song, ngược lại nếu ngộ nhận, tưởng mình là cái gì thì lại không phải.

Có lần, có chú công an muốn thử sức với ông thày tôi, ông bảo chú cởi bộ quần áo trên người trước khi thử với ông, vì ông không muốn đánh nhau với bộ quần áo đó.

 

Một kẻ bị trói, bị giam hay tạm giam ở trong đồn mà bị đánh thì thật là hèn hạ khi ai đó đánh anh ta.

Một người quân tử không làm điều đó.

 

Và khi Chính quyền có nhiều kẻ như thế trong bộ máy của mình thì Chính quyền đó nên xem lại.

 

 

Hà nội ngày 7/6/2105

 
Nói dối ngày cá tháng tư

Sáng 31 tháng 3, trong kết luận Hội nghị giao ban giữa Thường trực Thành ủy, HĐND, UBND thành phố với lãnh đạo các sở, ban, ngành, quận, huyện, thị, bác Nghị (Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành ủy Hà Nội, Ủy viên Bộ Chính trị), sau khi đã nghĩ kỹ mấy ngày qua và lại tuyên bố là chủ trương thay cây là đúng (Chủ trương thay thế cây - Báo mới).

Bố tôi ở nhà cũng vậy, làm cái gì, bố tôi cũng cho là đúng, chẳng gì sai cả.

Hơn 80 năm, từ ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, Đảng luôn đúng, không sai, có chăng chỉ cải cách ruộng đất và vài vụ nhỏ lẻ tẻ khác có thể sai, còn cơ bản Đảng đúng hết, chủ trương luôn đúng.

Giàu có, khôn ngoan như Âu - Mỹ, họ còn làm sai nhiều thứ, không phải chỉ người dân mà Chính phủ cũng sai nhiều, sai thì sửa, nhưng Đảng ta thì không sai, không bao giờ sai, dưới ánh sáng của Đảng thì chỉ có chuẩn.

 

Sách Nhà xuất bản Sự thật những năm 1960

 

Mẹ tôi là Đảng viên Đảng Cộng sản, mặc dù rất yêu bà nhưng tôi biết, bà sai rất nhiều trong lối suy nghĩ và cách tư duy.

Tự tin vào mình quá là một cái bẫy rất nguy hiểm, nó dẫn người ta đến cửa ngõ của bóng tối và nhiều khi nó dẫn vào tội ác mà ta vô tình không nhận thấy.

Vậy, phải tin vào ai nếu không tin vào mình ?

Tôi nghĩ khác.

"Mưu sự tại nhân, thành sự tại Thiên", người xưa đã nói vậy. Tôi cho rằng chỉ có những người đầu óc lú lẫn mới nghĩ mình biết tất cả. Mà không biết tất cả thì làm sao có thể biết được chính xác hôm nay mình làm điều này, ngày mai mình làm việc kia là đúng hay sai?

Nếu cho rằng mọi việc mình làm hay tổ chức của mình làm luôn đúng thì con người đó, hay tổ chức đó quá kiêu ngạo hoặc bị bệnh "vĩ cuồng".

Quan điểm sống của tôi là luôn học hỏi, giữ gìn sức khỏe, sau khi nghiền ngẫm kỹ, tôi làm việc và mong rằng việc làm của tôi được ơn Chúa, Chúa cho thì được, không cho thì có nghĩa là tôi làm sai hoặc Chúa không muốn tôi làm việc đó hoặc tôi làm chưa đúng. Tôi không bao giờ cho phép mình quá tự tin và luôn cho rằng mọi việc tôi làm hoặc tổ chức mình theo là hoàn toàn đúng. Nếu có tin, tôi chỉ tin vào Đức Chúa Trời vì Đức Chúa Trời là thần, là ông Trời theo cách hiểu đơn giản của dân gian, mà Trời thì luôn có mắt, biết điều đúng, điều sai, không phải con người hữu hạn chúng ta.

Tôi không bao giờ nghĩ "chủ trương" của tôi luôn đúng như cách suy nghĩ của bố tôi.

Tôi có thể sai, và cũng vậy, Đảng có thể sai chứ, tại sao "Đại hội luôn thành công tốt đẹp" (?), cái gì cũng đúng, cũng tốt đẹp, chủ trương luôn đúng, chỉ cấp dưới thực hiện sai, không có Đại hội nào "thất bại tốt đẹp" là sao (?), tại sao luôn phải thành công tốt đẹp (?) thất bại không tốt đẹp à (?), "thất bại là mẹ thành công" cơ mà (?),  Đảng luôn là chuẩn à (?)....., mặc dù thực tế cho ta kết quả không giống thế.

Chủ trương thay cây là đúng, do nôn nóng, do bên A, do B, do C làm sai, khâu thực hiện sai....Sao không tự hỏi khả năng lãnh đạo có sai không, lãnh đạo mà để bọn dưới nó lừa, nó làm bừa, nó trồng cây mỡ bảo Vàng Tâm (Chẳng lẽ trả lại bằng tiến sĩ), dự án đường sắt không bảo chặt cây (sự dối trá về dự án chặt cây) thì nó chặt hết lấy gỗ ngay trong lòng thủ đô.

Vậy thì Đảng không có khả năng lãnh đạo rồi.

Đảng phải sai chứ ! Sai vì không biết lãnh đạo nhưng vẫn lãnh đạo.

Mặc dù rất yêu mẹ tôi, không cãi vã, chống đối nhiều, nhưng tôi đi con đường của tôi, suy nghĩ riêng tôi cho là đúng, cố gắng nhiều nhất để thay đổi bà và không muốn làm bà buồn.

Do chủ quan, chủ trương luôn đúng nên thay cây.

 

Thử hỏi, từ ngày thống nhất đến nay còn khoảng 30 ngày nữa là tròn 40 năm, chúng ta đã mở mới bao nhiêu con đường, nhưng có mấy con đường có hàng cây, bóng mát cho ra hồn ngoài mấy con đường được có cây trồng từ thời Pháp thuộc như Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu, Nguyễn Du, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trãi....

Đảng không tin, Đảng cứ làm cái tháp Truyền hình cao nhất thế giới rồi Đảng leo lên trên mà ngắm xem Hà Nội nhìn từ trên cao sau 40 năm thống nhất xem đất nước nó ra cái hình gì?

Rồi Đảng nhớ lại sau 40 năm tàn phá bởi Đại chiến, người Đức, người Nhật đã làm được gì?

Rồi đến ngày hôm nay nữa, Đảng xem đất nước họ thế nào nhé !

 

New York, Mỹ

 

Vì Đảng quá tin vào mình nên Đảng không thể nhìn thấy những sai lầm của Đảng.

40 năm rồi, Đảng trồng được bao nhiêu cái cây cho ra hồn? Hay 40 năm qua, rừng đã cạn kiệt, phải sang Lào chặt cây mang về Ecopark, rồi mấy thằng Sở Xây dựng tự quyết, không biết Thành phố cho phép hay không mà định xơi luôn 6700 cây để "nhân danh xây dựng thủ đô" (Nhạc chế của giáo sư Xoay) để rồi dân phải "hát":

 

 

Vâng, chủ trương luôn đúng, chỉ bọn A, B, C, D làm sai. Nếu chủ trương đúng, nhưng Đảng không biết triển khai chủ trương cho đúng là Đảng không có khả năng lãnh đạo và khả năng triển khai, Đảng hãy lùi ra xa, tư vấn để người khác làm.

 

Tôi có thằng quen, nói năng ngang phè phè, trong khi người ta chán ghét Chính phủ, mất lòng tin vào Chính quyền, đòi thay đổi Chính quyền thì nó bảo có cách nào để thay dân không (?!!).

Nó bảo có dân nào cứ có rác là ném ra đường, có va chạm giao thông là thượng cẳng chân, hạ căng tay ?

Có dân nào cứ bạ đâu khạc nhổ đấy, đái ỉa đầy đường như chó, như mèo (À mà ngay cả con mèo nó ị xong nó cũng biết giấu đi đấy chứ) ?

Có dân nào khi tham gia giao thông thì tranh nhau, có dân nào khi Chính quyền không quản lý được thì vào hùa để tìm kiếm quyền lợi cho mình và luôn có quan điểm "ngậm miệng ăn tiền", "đấu tranh tránh đâu"?

Có dân nào ăn cắp được là ăn cắp, ăn cắp giờ làm việc, ăn cắp, tham nhũng của công, doanh nghiệp trốn thuế được là trốn ngay.....????

 

Nếu bảo thay đổi Chính quyền thì trước hết hãy thay đổi dân trước đã. Nước bẩn thì con dòi mới có thể sống, nước trong, nó khó sống hoặc sẽ chết. Dân là nước, nước trong, lũ ăn bẩn sẽ khó sống hoặc sẽ chết. Mỗi người hãy tự thay đổi mình, không cơ hội nữa, không trốn thuế nữa, không ăn cắp nữa, không vào hùa chảy theo dòng nước bẩn nữa, không khạc nhổ ỉa đái bậy ra đường nữa. Ra đường hãy nhường nhau mà đi, chào hỏi nhau một câu, người làm công chức hãy biết đấu tranh với cái xấu, không hợp tác, đừng "ngậm miệng ăn tiền"....

 

Người ta là bảo: tại cha mẹ xấu nên con cái mới thế.

Có thể đúng, vậy có phải Đảng xấu không, hay Đảng không biết dạy con, hoặc Đảng không có khả năng lãnh đạo ? Cả hai giả thiết đều dở, không có giả thiết nào làm cho chúng ta nghe mà phấn khởi.

Nếu Đảng xấu, con cái xấu như Đảng thì theo logic, không có gì ngạc nhiên.

Nếu Đảng cứ cho là tốt đi, nhưng Đảng không biết dạy con, Đảng không có khả năng lãnh đạo thì vô hình trung, Đảng đang làm việc xấu mà Đảng không biết vì Đảng làm không được mà cứ cố làm thì Đảng sẽ càng ngày càng làm hỏng thêm.

Tôi đồng ý với quan điểm phải thay dân, tức mỗi người hãy tự thay đổi mình, làm tốt việc của mình "just do your part well !".

Nhưng Đảng phải nghiêm túc xem lại có nên tiếp tục độc quyền lãnh đạo dân tộc này nữa hay không ?

Tôi thực sự chưa tin gì lực lượng đối lập có thể đem lại điều gì tốt đẹp hơn cho dân tộc này giống như ông "Putin ở nước Nga" vì một dân tộc được đào tạo tôi cho là sai như dân tộc Việt cần thời gian không ít để tự thay đổi mình.

 

Lâu rồi, 1989, hệ thống Xã hội Chủ nghĩa sụp đổ, người ta giật tượng Lê nin với lòng căm phẫn (một nhân vật mà thực sự đến hôm nay, tôi không thích thú) , nước Nga và cả Phương Tây kỳ vọng vào sự phát triển thần kỳ của luồng gió dân chủ mà Scorpion đã hát bài ca bất hủ "Wind of change" (Luồng gió của sự đổi thay):

 

 

Và rất nhiều người trong chúng ta đã vô cùng thất vọng cho nước Nga ngày hôm nay với cái tên Putin chứ không phải Lê nin. Đó là bằng chứng sống cho chúng ta thấy, nếu thay Chính quyền mà người dân vẫn không thay đổi gì, chỉ kỳ vọng vào chính quyền hoặc chỉ đổ lỗi cho họ, thì chúng ta sẽ vô cùng thất vọng. Đó cũng là lý do mà nhiều người Nga vẫn quyến luyến, nuối tiếc với chế độ Cộng sản cũ mặc dù, về lý thuyết, hôm nay, họ có một chế độ dân chủ; tuy nhiên, số đông người dân Nga hôm nay ủng hộ ông Putin mặc dù trong con mắt Mỹ, Phương Tây và ngay cả tôi, Putin ta là kẻ ngạo mạn và dối trá.

 

Và rất mong rằng, nếu Việt Nam có một chế độ đa đảng, sẽ không có một ông "Phù tin" theo kiểu Việt Nam, và hắn sẽ tỏ ra rất thân với ông Hồ Cẩm Đào như ông Putin kia vẫn làm để làm đối trọng chống lại Mỹ và Phương Tây.

Nếu vậy, lúc đó, lá phiếu của tôi có lẽ sẽ dành cho mẹ tôi như nhiều người dân Nga vẫn nuối tiếc chế độ của ông Lê nin.

 

Mà tôi có nói dối trong ngày mà cả những người thật thà cũng nói dối không nhỉ ?

 

Hà nội "đêm nói dối" ngày 1 tháng 4 năm 2015

 
Chả lẽ đành trả lại bằng tiến sĩ

Đã mang danh hiệu giáo sư tiến sĩ thì ngoài chức năng truyền bá kiến thức, nghiên cứu khoa học còn phải có chức năng phản biện xã hội. Người ta nhận thức sai thì đã là người làm khoa học phải nói lại cho đúng. Ấy thế mà nói lại cho đúng, người ta cũng không cho nói.

Hàng cây được trồng mới trên tuyến phố Nguyễn Chí Thanh ngày 14/3, được phía Hà Nội thông báo là cây vàng tâm. (Ảnh: Quốc Đô).

 

Về quê, ngồi với bố, ông giáo sư tiến sĩ lâm nghiệp tâm sự:

- Con đang tính phải trả học hàm học vị cho Nhà nước thôi.

Ông bố ngạc nhiên, rơi cả cái điếu cầy đang cầm trên tay xuống nền nhà:

- Anh nói lạ, đổ mồ hôi sôi nước mắt đèn sách bao nhiêu năm mới có được danh hiệu tri thức cao quý đó, có phải thứ mua, thứ cho đâu mà lại phải đem trả?

- Thế mà phải trả đó, bố ạ, vì họ triển khai cái dự án chặt đồng loạt 6700 cây ở trên đương phố Hà Nội và bảo rằng trồng thế vào đó là những cây vàng tâm. Chúng con đến tận nơi họ trồng, lấy mẫu nghiên cứu và khẳng định cây mới được thay thế trên đường Nguyễn Chí Thanh, Hà Nội là cây mỡ chứ không phải là vàng tâm, bởi cây mỡ là loại cây có lá xanh quanh năm, gỗ màu trắng xám, hoa trắng, không thơm, cánh hoa thịt nên rụng xuống bẩn, quả hình nón. Cây mọc tán quanh đơn trục chính, chỉ có một ngọn chính. Hơn nữa, cây họ trồng đây là cây mỡ bình thường, gỗ không tốt, là nguyên liệu trồng để làm giấy, bút chì và gỗ dán. Đây là loại cây  trồng nhiều ở vùng Tuyên Quang, Yên Bái, chưa bao giờ có tên trong những nghiên cứu về cây bóng mát. Còn vàng tâm thuộc họ Mộc lan, cùng họ với mỡ, khác với cây mỡ  là lá vàng hơn, cây nhỏ hơn, đặc biệt lá và cành non của vàng tâm có lông tơ màu nâu, trong khi lá và cành cây mỡ (còn non) không có lông.  Vàng tâm chỉ mọc rải rác trong rừng nguyên sinh tại một số tỉnh miền núi của Việt Nam, là cây gỗ rất quý hiếm nằm trong Sách đỏ, hiện có nguy cơ tuyệt chủng, có chi cả chục triệu đồng cũng khó mua được một cây vàng tâm. Để có cây vàng tâm thật sự với số lượng lớn như họ nói là đang trồng ở Hà Nội thì càng không thể có. Dân xã Đại Lịch, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái lại cho biết, thời gian qua có một số người từ Hà Nội đánh xe tải đến xã mua nhiều cây mỡ người dân trồng trong xã với giá 300.000 đồng/cây đánh cả gốc, đem về trồng ở Hà Nội. Vậy rõ ràng những cây đang trồng ở Hà Nội là cây mỡ.  Thế mà cây mỡ, họ lại bắt giới khoa học chúng con phải thừa nhận là cây vàng tâm thì làm sao chúng con chấp nhận.

 

 

 

Ông Tạ Quang Đoàn - Trưởng thôn 6 xã Đại Lịch - xác nhận: "Cây gỗ trồng trên phố Nguyễn Chí Thanh là gỗ mỡ vàng tâm" (Ảnh: Quốc Đô).

 

 

- Ối giời, họ thích thế thì kệ họ.

- Thế con hỏi, bố cả đời làm ruộng, con trâu đi trước cái cầy bố cầm theo sau, mà bỗng có người bắt bố phải thừa nhận con trâu chính là con bò, chứ không phải con trâu, liệu bố có chấp nhận không? Chúng con cũng vậy. Đã mang danh hiệu giáo sư tiến sĩ thì ngoài chức năng truyền bá kiến thức, nghiên cứu khoa học còn có một chức năng quan trọng là phản biện xã hội. Người ta nhận thức sai thì đã là người làm khoa học phải nói lại cho đúng. Ấy thế mà nói lại cho đúng, người ta cũng không cho nói.

- Ai không cho nói?

- Sở xây dựng HN không đếm xỉa đến ý kiến của các nhà khoa học chúng con, khăng khăng trước công luận cây trồng trên phố Nguyễn Chí Thanh là cây vàng tâm. Còn trường Đại học Lâm nghiệp đang “đe” xử lý kỷ luật hai tiến sỹ thuộc hai viện khác nhau trong trường đã phát ngôn với báo chí rằng cây vàng tâm trồng trên đường Nguyễn Chí Thanh (Hà Nội) là cây mỡ.

- Dở hơi! Nếu là cây mỡ thì cứ bảo nó là cây mỡ, việc gì lại khăng khăng bảo nó là cây vàng tâm.

- Họ không dở hơi đâu, bố ạ. Cây mỡ 300.000đồng/cây, tính cả công vận chuyển từ Yên bái về đến HN và công trồng chắc chỉ hết 500.000đồng/cây, Còn nếu là cây vàng tâm thì là 35 triệu. Bố thử tạm nhân 128 cây ở đường Nguyễn Chí thanh x 35.000.000vnđ bằng 4.480.000.000vnđ rồi trừ đi 128 cây x 500.000đ bằng 64.000.000. chênh lệch bao nhiêu tỷ. Thế nên họ mới nêu cao quyết tâm khẳng định rứt khoát cây mỡ là cây vàng tâm, ai cãi là không xong với họ, bố ạ.

Nghe vậy, bố tôi ngây người ra, quên cả lượm cái điếu cầy dưới chân lúc trước vừa đánh rơi khi nghe thấy tôi bảo định xin trả Nhà nước danh hiệu giáo sư tiến sĩ.

 

Nguyễn Đoàn

 

 

 
Cay đắng và cây xanh

Người Hà nội sẽ không quên chuyện này. Hẳn sẽ không quên !

Con hổ không nỡ ăn thịt con mình, mẹ nào nỡ ăn thịt con, chẳng thằng điên nào lại đi phá nhà mình đang ở.

Chúng nó có thể hiếp dâm, tham ô, ăn cắp, ăn bẩn, nhưng ăn bẩn đến thế, ngu xuẩn đến thế thì không thể chấp nhận được.

Ra ngoài đường, ngồi quán nước, vào trong nhà, ra ngoài sân, người Hà nội không ai không nói về cây.

 

Người ta đau xót, giận dữ, cay đắng, tức giận.

 

Đây không phải trò đùa.

Tại sao chúng có thể làm thế ? Ma quỉ, không phải người ! Là người, không ai làm thế.

Bác sĩ, luật sư, tri thức, nhà khoa học, chú đánh giầy, thằng ăn mày, nghệ sĩ, người lao động, ngay cả chú công an cũng lắc đầu im lặng.

 

Nhưng tại sao chúng bảo người dân đồng tình ? Dối trá  hay hoang tưởng ?

 

Cây làm người Hà nội đau, đau lắm, cả những người "nhà quê" lên Hà nội cũng không chịu nổi.

 

Họ  buồn, họ đắng cay !

 

Thằng này làm thất thoát ngàn tỉ, thằng kia giết người, thằng nọ tham ô, thằng nớ do ngu làm mất tiền nhà nước...., tất tật, không làm cho người Hà nội buồn đến thế, ngay cả máy bay Mỹ tàn phá Hà nội thì người Hà nội "vẫn tìm âm thanh mới", người Hà nội "vẫn đạp xe ra phố" (Nhớ về Hà nội - Hoàng Hiệp), nhưng chặt cây thì làm người Hà nội buồn, buồn khôn tả.

 

Chúng có thể phá rừng ở bên Lào, lâm tặc ở rừng Việt Nam, nhưng ở ngay "nhà chúng ở" là Hà nội thì không thể tha thứ. Là người dân Hà nội, con cái chúng sẽ ở đây hay chúng mua quốc tịch cho con chúng ở nước ngoài ? Nhưng chúng phải nghĩ đến bố mẹ chúng, họ hàng hang hốc nhà chúng vẫn đang ở đây, tại sao chỉ vì một món lợi, chúng cưa vài trăm, cưa vội vã, cưa ngày, cưa đêm cây Hà nội ?

 

Chúng bảo vì đường sắt trên cao, rồi không phải thế !

Chúng bảo dân đồng tình, rồi cũng không phải thế !

Chúng bảo "nhà tài trợ nôn nóng", rồi không phải thế !

 

Vinashin, vụ án kinh tế lớn nhất từ trước đến nay, thất thoát hàng ngàn tỉ đồng, khoản nợ lên tới 4 tỉ USD cũng không làm người Hà nội phẫn nộ đến thế. Người ta hiểu là Vinashin rồi sẽ qua đi, cơ cấu của Vinshin đã và đang bị xử lý, nhưng Chủ trương thì luôn đúng, Đảng sáng suốt thì luôn đúng, Đảng không chịu trách nhiệm việc này.

 

Ok !

 

Đảng có làm gì sai !

Đảng là thánh, là hoang tưởng.

 

"Chủ trương thay thế cây là hoàn toàn đúng đắn", trong buổi họp của UBND Tp ngày 19/3/2015 ông "Thay cây" (Thế Thảo), Chủ tịch Tp Hà nội tuyên bố vậy, nhưng đọc ngay các bình luận ở dưới bài viết, không thấy ai ủng hộ cả (gần 500 cây bị đốn hạ, Hà nội nói dân ủng hộ - tuổi trẻ) .

 

Tôi tin 100 % là ông Thế Thảo của ta bị hoang tưởng, nhưng rất tiếc là ông đang là Chủ tịch đương nhiệm của Tp Hà nội, thủ đô yêu dấu.

 

Ta hãy nói ông Thảo trước rồi ta bàn đến ông Dục (Giám đốc Sở xây dựng Hà nội).

Rồi lăng nhăng một ông Thành nào nữa, hiện là phó chánh văn phòng UBND Tp Hà nội lại tuyên bố “Hầu hết nhân dân tại các khu vực thay thế cây đồng thuận, ủng hộ”...

 

Dân nào thưa ông ? Bởi ông quá vĩ đại và hoang tưởng nên ông không thể biết mình là ai. Ông đi cùng với tôi, đến từng nhà, từng con người Hà nội xem họ nói gì ? Ông đọc tất cả các tờ báo lề phải, lề trái, báo giấy, báo tường, báo mạng (trừ cái 'báo cáo' nhà ông) xem họ nói gì ?

 

Dân nào hả ông ?

 

Ông không bao giờ làm được việc đó vì các ông nghĩ mình quá cao. Thật khốn khổ cho các ông, bất kể ông là ông nào, bà nào, các ông làm sao hiểu được sự thật giản đơn của con người.

 

Rồi ông phó ban tuyên giáo Thành ủy Nguyễn Đăng Long như thằng say rượu lại tuyên bố xanh rờn rằng : "Chặt cây không phải hỏi dân" (Chặt cây xanh không phải hỏi dân - Vietnamnet).

 

Riêng cái chức vụ ông đang mang đã nói lên rằng ông là kẻ không bình thường. Một ngày ông uống mấy lần rượu hả ông Long ? Thế cây Hà nội là cây trong vườn nhà ông à mà không phải hỏi dân ? Ông có biết là ở Ba lan, nếu ông chặt cây trong vườn nhà ông mà cây đó hơn 10 năm tuổi thì cũng phải xin phép không ? (Từ cây xah đến con sông, một tội ác không thể tha thứ - gocnhinalan.com).

 

Hay ông đang có ước mơ sẽ lát sàn gỗ nhà ông bằng xà cừ Hà nội 100 tuổi?

 

Tuyệt vời !

 

Người Hà nội mấy ngày nay rất buồn, và họ sẽ buồn rất lâu, lâu hơn Vinashin, họ sẽ nhớ các ông, nhớ lắm ! Tên tuổi các ông sẽ được Wiki ghi lại, tôi tin một ngàn phần trăm là điều đó sẽ được làm, muôn đời sẽ nhớ đến các ông, những kẻ liên quan trực tiếp, chịu trách nhiệm trực tiếp đến việc phá hoại này hỡi các ông "Thay cây" (Thế Thảo), ông Lê Văn Dục, giám đốc Sở Xây dựng Hà nội (tức Dục chặt cây, hay Dục chặt cây nhanh), ông Thịnh Thành (tức Thành phố Thịnh bê tông), rồi ông Nguyễn Quốc Hùng (tức Hùng đổ lỗi nhà tài trợ nôn nóng).

 

Một điều nữa, người ta đã mất hoàn toàn niềm tin vào hệ thống Chính trị dở hơi, cơ hội, ngu dốt hoang tưởng và tham lam.

 

Đó là điều làm người Hà nội buồn, buồn lắm, không chỉ vì xà cừ thưa các bạn !

 

Tôi nói có sai không ?

 

Bất chợt cảm thấy sợ và lo cho tương lai của các con mình phải sống trong một đất nước như thế .

 


 
«Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối»

SẢN PHẨM MỚI

HÌNH ẢNH piano cũ Ở ĐÂY chỉ được cập nhật giá cả ở trang 1; trang 2, trang 3 và đến giữa trang 4; những sản phẩm ở cuối trang 4 và từ trang 5 trở đi chỉ để quí khách tham khảo.

Quí khách muốn xem thêm danh sách đàn piano, vui lòng chọn:

 

HÀ NỘI   -  SÀI GÒN

ĐÀ NẴNG - NHA TRANG

ĐÀ LẠT

 

 

Thông báo về sản phẩm mới FEURICH PIANO và Piano Nhật - Hàn mới, cũ>>

Hổ trợ trực tuyến

   
huyquangpiano
Hotline: 0912 178 187

 

THÔNG BÁO

Với phương châm "Hành động góp nhặt niềm tin", chúng tôi luôn muốn nghe được những ý kiến đóng góp của quý vị về dịch vụ của chúng tôi.

Quý vị chỉ việc nhấp chuột vào mục Liên hệ  và để lại lời nhắn .

 

 

THÔNG TIN KHÁC :

 

Chúng tôi cần nhân viên marketing, thợ kỹ thuật piano ....

Xem thêm >>>

 

DỊCH VỤ TIN CẬY:

Ngoài những dịch vụ tư vấn miễn phí trong ngành PIANO và Nhạc cụ, Huy Quang - Piano cũng giới thiệu những địa chỉ mà qua trải nghiệm thực tế, chúng tôi thấy đáng tin cậy và muốn giới thiệu ra cộng đồng.

 

PGS - HỆ THỐNG CHỨNG NHẬN TIN CẬY CHO SẢN PHẨM HỮU CƠ (THỰC PHẨM HỮU CƠ VIỆT NAM - ORGANIC VIET NAM)

Hệ thống bảo đảm dựa vào sự tham gia của các tổ chức và con người có liên quan trực tiếp vào chuỗi cung cấp hữu cơ được ...

Xem thêm >>>

 

CAFE PIANO

Anh học luật tại Hà nội, học xong, anh xin học bổng tại Mỹ và hoàn thành khóa học trở thành luật sư. Đi khắp đó đây, hộ chiếu dày đặc những nơi anh đã đặt chân đến. Sau khi học, anh về Việt nam công tác và do nhu cầu...   

Xem tiếp >>>

 

TRUNG TÂM TIẾNG ANH iCAN TẠI ĐÀ NẴNG

Anh là người Việt hoặc có thể nói là người Tây. Anh nhìn giống Tây hơn ta, song anh nói tiếng Việt như tôi và bạn. Anh sinh ra ở Sài Gòn, năm 12 tuổi, anh sang Canada cũng mẹ và cha. Mẹ anh là người Việt, cha anh là người Canada, ở nhà, mẹ anh nói tiếng Việt với anh vì không muốn anh mất gốc, không muốn anh thành "thằng Tây con", ....

Xem tiếp >>>